Chương 42 - Chương 42: Những Người Giả Vờ Ổn
Chương 42: Những Người Giả Vờ Ổn
Vân Lê bước vào trường bằng dáng vẻ của một người không hề vội, mặc dù tin nhắn của bà trong nhóm chat vừa được ghi vào biên bản chưa đầy mười phút. Bà mặc áo sơ mi trắng, quần suông màu kem, tóc búi thấp gọn đến mức không có một sợi nào dám rơi sai chỗ. Nếu không phải chiếc điện thoại của Huy còn nằm trên bàn, màn hình tối lại như một nhân chứng đang nín thở, có lẽ nhiều người sẽ tin đây chỉ là một phụ huynh đến họp về kế hoạch truyền thông cuối kỳ. Minh nhìn vẻ bình tĩnh ấy và thấy trong cổ họng mình có một vị đắng rất cũ: người càng quen điều khiển khung hình, càng biết cách bước vào giữa hỗn loạn như thể mình đến để dọn dẹp chứ không phải để bị hỏi.
Thầy hiệu phó đứng dậy, định mời bà sang phòng bên. Minh lên tiếng trước, giọng vừa đủ để văn thư nghe rõ. “Xin ghi nhận thời điểm phụ huynh Gia Hân có mặt, họ tên, tư cách tham gia buổi làm việc, và việc học sinh liên quan chưa có mặt trong phòng.” Vân Lê quay sang anh. Nụ cười của bà rất nhẹ, gần như lịch sự. “Anh là phụ huynh của bé Nhiên đúng không? Tôi nghĩ chuyện của các con nên để người lớn nói với nhau cho đỡ căng. Trẻ con bây giờ nhạy cảm lắm, càng đông người càng dễ hiểu lầm.” Minh không đáp ngay. Anh nhìn văn thư đặt bút xuống dòng mới, rồi mới nói: “Tôi đồng ý trẻ con nhạy cảm. Vì vậy hôm nay không đứa trẻ nào phải gánh thay phần người lớn đã làm sai quy trình.”
Câu ấy làm không khí khựng lại. Hạnh đứng bên cạnh Minh, tay vẫn giữ quai túi của Nhiên. Chị đã gửi tin nhắn cho cô chủ nhiệm bảo con bé ở lại phòng y tế thêm một lát, không xuống hành lang. Khi Minh nhìn sang, Hạnh chỉ gật rất khẽ. Hai người không cần nói thêm. Sau mấy tiếng đồng hồ, họ đều hiểu một nguyên tắc tưởng nhỏ mà hóa ra rất khó giữ: đừng vì cần sự thật nhanh hơn mà đẩy con mình ra trước mặt những người đang gọi áp lực là bình tĩnh.
Vân Lê ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn biên bản. Bà đặt túi xách lên đùi, hai tay đan vào nhau, móng tay sơn màu be nhạt. “Tôi có nghe Gia Hân kể sơ. Các cháu có nhóm truyền thông cũ, thi thoảng nói năng thiếu suy nghĩ. Tin nhắn vừa rồi, nếu làm mọi người khó chịu, tôi thay mặt con xin lỗi trước. Nhưng tôi mong nhà trường cân nhắc cách ghi nhận. Một câu nóng ruột của trẻ con mà đưa vào biên bản kiểu đe dọa thì nặng quá.” Mẹ Huy lập tức ngẩng lên. “Con tôi khóc từ lúc tôi tới. Chị gọi đó là khó chịu thôi à?” Vân Lê nghiêng đầu, vẻ mặt mềm hơn một chút. “Tôi rất thông cảm. Nhưng các cháu đang tuổi mới lớn, nhiều khi đùa nhau không đúng chỗ.”
“Đùa?” Huy nói nhỏ đến mức gần như chỉ có mẹ cậu nghe được. Nhưng lần này mẹ Huy không để tiếng nói ấy rơi xuống sàn. Bà đặt tay lên lưng con, hỏi lại: “Con muốn nói gì thì nói. Mẹ ở đây.” Huy nuốt nước bọt, mắt không dám nhìn Vân Lê. “Lúc ở quán cà phê, cô có nói tụi con đừng kể lung tung. Cô bảo chuyện của Gia Hân mà bị đẩy lên mạng thì bạn ấy sẽ bị hại, còn tụi con cũng không vui gì đâu.” Vân Lê vẫn giữ nụ cười, nhưng ngón cái của bà miết vào cạnh điện thoại. “Cô nhắc các con giữ riêng tư cho bạn, chứ cô không dọa.”
Minh nghe rất kỹ hai chữ riêng tư. Trong vụ này, riêng tư luôn xuất hiện muộn hơn tổn thương của Nhiên. Khi clip bị cắt và đẩy đi, không ai hỏi riêng tư của con bé ở đâu. Khi một nhóm học sinh được rủ đi cà phê để kể lại sự việc theo hướng có lợi cho Gia Hân, riêng tư lại trở thành chiếc khăn phủ lên hóa đơn. Anh hỏi: “Chị Vân xác nhận mình có gặp một số học sinh ở quán cà phê sau sự việc?” Cô Linh lập tức nhìn sang Vân Lê, ánh mắt rất nhanh nhưng đủ để Minh bắt được. Vân Lê không né. “Tôi gặp các cháu vì lo các cháu hoảng. Tôi trả tiền nước vì tôi là người lớn. Có gì sai sao?”
“Sai hay không còn tùy nội dung buổi gặp,” Minh nói. “Hiện tại cần ghi nhận: phụ huynh Gia Hân có gặp nhóm học sinh liên quan, có trả tiền, và sau đó trong nhóm do chính tài khoản của chị tạo có tin nhắn nhắc lại bữa cà phê ấy ngay lúc Huy đang ở phòng tin.” Thầy hiệu phó im lặng nghe hết, rồi quay sang văn thư. “Ghi đúng như vậy. Không thêm nhận định.” Cô Linh mím môi, vẻ mệt mỏi bắt đầu lộ ra dưới lớp nghiêm khắc. Hôm nay, gần như ai cũng đang giả vờ ổn. Cô Linh giả vờ mình chỉ bảo vệ trường. Vân Lê giả vờ mình chỉ là một người mẹ chu đáo. Hạnh giả vờ bàn tay không lạnh. Huy giả vờ mình đủ can đảm để ngồi đây. Còn Minh giả vờ cơn giận trong anh không muốn lật tung chiếc bàn ghi biên bản lên cho xong.
Vân Lê mở túi, lấy ra một tập giấy mỏng. “Nếu nhà trường cần, tôi có mang bản kế hoạch truyền thông hội chợ và danh sách phụ huynh hỗ trợ. Tài khoản của tôi tạo nhóm vì lúc đó các cháu cần gửi video, ảnh, caption. Nhà trường biết việc này.” Bà đẩy giấy về phía thầy hiệu phó, không đẩy về phía Minh. Trên đầu trang có logo trường, dưới cùng là vài dòng phân công rất chung: phụ huynh hỗ trợ hậu cần, phụ huynh hỗ trợ hình ảnh, phụ huynh hỗ trợ đăng bài. Minh không vội chạm vào. Anh chỉ hỏi: “Tài liệu này có danh sách học sinh trong nhóm không? Có quy định phụ huynh được làm quản trị viên trong nhóm học sinh sau khi hoạt động kết thúc không? Có ghi việc nhóm được dùng để trao đổi về vụ của Nhiên không?”
Nụ cười của Vân Lê nhạt đi. “Anh đang cố biến mọi thứ thành lỗi của tôi.” Minh lắc đầu. “Không. Tôi đang tách từng việc ra để không ai dùng một giấy phân công hội chợ che một tin nhắn vừa thu hồi.” Lần này, chính Vân Lê nhìn thẳng vào Huy. “Tin đó Gia Hân đã thu hồi rồi. Các con đừng làm lớn chuyện bằng một dòng thông báo trên màn hình khóa.” Hành lang im đến kỳ lạ. Minh thấy thầy hiệu phó ngẩng lên. Mẹ Huy cũng ngẩng lên. Cô Linh nhắm mắt trong một thoáng rất ngắn, như người nghe thấy chiếc cốc rơi nhưng không kịp đưa tay đỡ.
Minh hỏi thật chậm: “Chị biết tin nhắn của Gia Hân đã thu hồi bằng cách nào?” Vân Lê không trả lời ngay. Bà nhìn chiếc điện thoại trên bàn, rồi nhìn sang thầy hiệu phó. “Tôi ở trong nhóm, tôi thấy thông báo.” “Chị vừa nói các con đừng nhắn nữa, để người lớn nói chuyện,” Minh tiếp. “Nếu chị thấy tin nhắn trước khi thu hồi, đề nghị chị mở máy của chị, dưới sự đồng ý của chị và ghi biên bản, để đối chiếu thời điểm chị đọc, nội dung còn lưu hay không, và có trao đổi riêng với Gia Hân trước khi tin bị thu hồi không.” Vân Lê đặt tay lên điện thoại. Lần đầu tiên từ lúc bước vào, vẻ ổn của bà nứt ra một đường rất mảnh. “Điện thoại của tôi là tài sản cá nhân. Anh không có quyền yêu cầu.”
“Đúng,” Minh nói ngay. “Tôi không có quyền buộc chị mở. Nhưng nhà trường có thể ghi nhận việc chị từ chối cung cấp đối chiếu, trong khi chị vừa xác nhận biết tin nhắn đã thu hồi.” Thầy hiệu phó hít vào một hơi, rồi gật đầu với văn thư. Cây bút lại chạy. Âm thanh ấy nhỏ, nhưng với Minh lúc này nó quan trọng hơn mọi lời tranh luận. Những người quen nói mọi chuyện bằng miệng thường sợ nhất thứ đã nằm xuống giấy đúng cách. Không phải vì giấy luôn công bằng, mà vì giấy khiến sự giả vờ khó đổi mặt nhanh như trên màn hình.
Vân Lê đứng bật dậy. “Tôi đến đây để hợp tác, không phải để bị thẩm vấn. Gia Hân đang rất sốc. Con bé chỉ muốn bảo vệ mình sau khi bị bạn bè hiểu sai. Nếu anh chị cứ ép, tôi sẽ mời luật sư và yêu cầu nhà trường chịu trách nhiệm vì làm tổn thương danh dự học sinh.” Câu luật sư khiến cô Linh như tìm lại được hơi thở, nhưng thầy hiệu phó lần này không đứng về phía bà ngay. Ông nói: “Chúng tôi sẽ ghi nhận ý kiến của chị. Đồng thời, vì đã có dấu hiệu học sinh bị gây áp lực qua nhóm chat, nhà trường tạm thời yêu cầu Gia Hân không liên hệ riêng với các học sinh liên quan cho đến khi làm việc chính thức với phụ huynh các bên.”
Điện thoại của Hạnh rung. Chị nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhẹ. Minh nghiêng người. Tin nhắn từ cô chủ nhiệm của Nhiên hiện ra: “Anh chị xuống phòng y tế một lát được không? Nhiên nói con ổn, nhưng con đang run.” Ba chữ con ổn làm Minh thấy tim mình bị bóp lại. Hóa ra trẻ con học cách giả vờ rất nhanh, nhanh hơn cả người lớn dạy chúng. Anh quay sang thầy hiệu phó. “Tôi cần xuống với con tôi. Trước khi tôi đi, đề nghị biên bản ghi rõ: Nhiên không tham gia đối chất hôm nay, không ai được tự ý gọi con bé xuống gặp phụ huynh Gia Hân.” Hạnh đã đứng lên trước cả khi anh nói hết câu.
Minh và Hạnh vừa ra đến cửa thì bảo vệ trường chạy lên từ cuối hành lang, tay cầm bộ đàm. “Thầy ơi, học sinh Gia Hân đang ở cổng phụ với một bạn nữ. Hai em nói mẹ gọi lên nhưng không muốn vào phòng hành chính.” Tất cả âm thanh trong phòng như bị kéo căng. Vân Lê quay phắt lại, vẻ bình tĩnh rơi khỏi mặt nhanh đến mức không kịp nhặt. Minh nhìn bà, rồi nhìn chiếc điện thoại đang nằm chặt trong tay bà. Người lớn nói chuyện, bà đã nói vậy. Nhưng hóa ra trong lúc người lớn nói chuyện, trẻ con vẫn đang bị gọi đến một cánh cổng khác, nơi không có biên bản, không có phụ huynh Huy, không có Hạnh, và không có ai đảm bảo rằng sự thật sẽ được nghe trước khi nó lại bị dạy cách im lặng.
