Chương 43 - Chương 43: Căn Phòng Livestream
Minh chỉ mất một giây để nhìn sang Hạnh. Trong một giây ấy, anh thấy trên mặt vợ mình có cả hai lựa chọn đang kéo nhau: chạy xuống phòng y tế với Nhiên, hay ở lại nghe cho hết chuyện Gia Hân vừa xuất hiện ở cổng phụ. Điện thoại của Hạnh vẫn sáng dòng tin nhắn cô chủ nhiệm gửi: con nói con ổn, nhưng con đang run. Minh hạ giọng: “Em xuống với con trước. Đừng để Nhiên ra hành lang. Anh ở đây.” Hạnh nhìn anh, không hỏi lại, chỉ siết quai túi của con bé rồi bước nhanh về phía cầu thang. Bóng chị khuất sau khúc rẽ, Minh mới quay lại phòng hành chính, nơi Vân Lê đang đứng rất thẳng nhưng bàn tay cầm điện thoại đã không còn thả lỏng.
Thầy hiệu phó hỏi bảo vệ qua bộ đàm: “Hai em đang ở đâu chính xác?” Tiếng rè rè vang lên, rồi bảo vệ đáp rằng Gia Hân và một bạn nữ đứng sát cổng phụ, nói muốn lên lấy đồ ở phòng livestream chứ không muốn vào phòng hành chính. Hai chữ phòng livestream khiến Minh ngẩng đầu. Từ đầu buổi chiều, mọi thứ đã đi qua cùng một đường dây: nhóm 8A2 media cũ, clip hội chợ, mẹ Gia Hân biết cách làm video lên đề xuất, và một tài khoản người lớn vẫn còn quyền quản trị nhóm học sinh. Bây giờ lại có một căn phòng dành cho livestream, nằm ngoài phòng tin, ngoài biên bản hiện tại, và có hai học sinh muốn vào đó trước khi chịu làm việc chính thức.
Vân Lê lên tiếng trước thầy hiệu phó. “Con tôi hoảng. Nó không muốn bị nhiều người nhìn như tội phạm. Tôi có nhắn bảo con đừng vào đây ngay, lên lấy đồ rồi mẹ đưa về bình tĩnh lại.” Minh nhìn bà. “Vậy đề nghị ghi nhận: chị có liên hệ riêng với Gia Hân trong lúc buổi làm việc đang diễn ra, và hướng dẫn em ấy không vào phòng hành chính.” Vân Lê lập tức đổi sắc. “Tôi là mẹ nó.” “Đúng,” Minh nói. “Vì vậy lời hướng dẫn của chị lúc này càng cần được ghi nhận rõ.” Cô Linh định nói gì đó, nhưng thầy hiệu phó đã nhìn sang văn thư. Cây bút lại chạy, chậm và đều.
Minh không yêu cầu xuống cổng ngay. Anh yêu cầu một việc khác: khóa quyền tiếp cận phòng livestream cho đến khi có người chứng kiến. “Nếu hai em nói muốn lấy đồ ở đó, đề nghị nhà trường không để các em vào phòng trước. Mời một giáo viên nữ, bảo vệ, văn thư và đại diện ban giám hiệu cùng lên. Nếu có tài sản cá nhân, các em chỉ nhận lại sau khi lập danh mục. Nếu có thiết bị trường, không ai tự ý chạm.” Thầy hiệu phó xoa trán, nhưng lần này ông không né. Ông gọi cô tổng phụ trách câu lạc bộ truyền thông xuống cổng phụ, đồng thời yêu cầu bảo vệ mời hai học sinh lên theo lối cầu thang bên, không đi qua phòng y tế.
Gia Hân được đưa lên sau vài phút. Con bé mặc đồng phục nhưng áo khoác ngoài kéo cao đến cằm, tóc buộc vội, mắt đỏ mà vẫn cố giữ vẻ bướng. Bạn nữ đi cạnh cúi đầu gần như sát ngực, hai tay ôm một túi vải in logo hội chợ cũ. Vừa thấy mẹ, Gia Hân bước nhanh tới, nhưng thầy hiệu phó giơ tay ngăn lại rất nhẹ. “Gia Hân, trước khi gặp riêng mẹ, em cần nói rõ lý do em có mặt ở trường và việc em muốn lấy đồ ở phòng livestream. Không ai hỏi em về vụ việc chính khi chưa có phụ huynh và biên bản đầy đủ. Em chỉ trả lời phần hiện tại.” Gia Hân nhìn Vân Lê, rồi nói nhỏ: “Em để quên USB với sổ kịch bản ở đó. Tụi em chỉ lên lấy, không định gặp ai.”
“USB gì?” Minh hỏi, rồi tự dừng lại trước khi câu hỏi trở thành thẩm vấn. Anh quay sang thầy hiệu phó. “Xin thầy hỏi. Tôi không trực tiếp hỏi học sinh.” Thầy hiệu phó lặp lại bằng giọng trung tính hơn. Gia Hân mím môi. “USB quay clip hội chợ. Với mấy file hậu trường thôi.” Bạn nữ bên cạnh khẽ kéo tay áo Gia Hân, một động tác rất nhỏ nhưng đủ làm Minh nhớ tới lời Huy: hôm đó Gia Hân quay lại phòng tin với một bạn nữ nữa, người đã cười và nói đoạn này gửi lên thì nó khỏi chối. Chưa có kết luận bạn nữ này có phải cùng một người hay không. Vì vậy Minh chỉ nói: “Đề nghị ghi nhận có một bạn nữ đi cùng Gia Hân, chưa xác định vai trò trong sự việc trước đó.”
Phòng livestream nằm ở cuối dãy phòng chức năng tầng hai, cửa kính dán decal mờ với dòng chữ “Studio học sinh”. Khi cô tổng phụ trách mở khóa, mùi nhựa nóng của đèn led và mùi giấy poster cũ tràn ra. Căn phòng nhỏ hơn Minh tưởng: một phông nền màu xanh dựng sát tường, hai đèn vòng đặt hai bên, giá điện thoại, micro cài áo, bàn gỗ thấp và một máy tính để bàn nối với màn hình phụ. Trên tường còn dán lịch sử dụng phòng. Một nơi được dựng lên để học sinh tập nói trước ống kính, hóa ra cũng có thể trở thành nơi người lớn dạy trẻ con nói thứ gì nên nói và thứ gì phải im.
Thầy hiệu phó yêu cầu không ai bước vào trước khi văn thư ghi thời điểm mở cửa. Gia Hân đứng ngoài, môi cắn đến trắng. Vân Lê muốn đi vào cùng con nhưng bị cô tổng phụ trách ngăn lại: “Chị đợi một chút, phòng có thiết bị của trường.” Trên bảng lịch sử dụng phòng, cô tổng phụ trách chỉ vào dòng gần nhất: chiều thứ Sáu, 16 giờ 35, nhóm 8A2 media cũ, nội dung ghi “test livestream hội chợ – dựng clip phản hồi”. Người đăng ký là Gia Hân, người xác nhận mượn phòng là tài khoản phụ huynh hỗ trợ truyền thông: Vân Lê.
“Dựng clip phản hồi là phản hồi gì?” thầy hiệu phó hỏi. Cô tổng phụ trách lúng túng. “Em không trực hôm đó. Các em từng làm video tổng kết hội chợ, nên em nghĩ là phản hồi hoạt động.” Minh nhìn dòng chữ ấy, rồi đề nghị văn thư chụp lại bảng lịch bằng máy của trường, ghi rõ người chụp và thời điểm. Vân Lê cười nhạt. “Một dòng lịch phòng không chứng minh được điều gì.” Minh đáp: “Tôi đồng ý. Nó chỉ chứng minh căn phòng này có liên quan đến nhóm chat mà chị tạo, và có thể chứa thiết bị hoặc tài liệu cần niêm phong trước khi ai đó lấy đi.”
Sổ kịch bản nằm trong ngăn bàn, đúng như Gia Hân nói. Cô tổng phụ trách lấy ra bằng găng tay giấy của phòng y tế mang lên tạm, đặt vào túi hồ sơ trong suốt. USB màu bạc cắm trong khe cạnh máy tính, chưa tháo ra. Gia Hân lập tức nói: “Đó là của em. Trong đó có bài tập, không phải cái gì liên quan.” Vân Lê thêm vào ngay: “Đồ cá nhân của học sinh, nhà trường không được tự tiện kiểm tra.” Minh nhìn thầy hiệu phó. “Không kiểm tra nội dung tại đây. Chỉ ghi nhận vị trí, tình trạng, niêm phong nếu phụ huynh chưa đồng ý mở. Nếu chị Vân từ chối đối chiếu, biên bản ghi từ chối. Như điện thoại của chị lúc nãy.”
Đúng lúc ấy, màn hình phụ trên bàn sáng lên. Không ai chạm vào chuột; có lẽ máy chưa tắt hẳn, chỉ đang ngủ. Trên màn hình là giao diện một nền tảng livestream ở chế độ chuẩn bị phát. Ô tiêu đề còn chưa đóng: “Nói một lần cho rõ – chuyện ở 8A2”. Bên dưới là khung xem trước đen, cạnh phải có vài dòng chat thử từ tài khoản ẩn danh: “Đừng để nó khóc là thắng”, “Nói ba nó làm lớn để kiếm chuyện”, “Nhớ cắt đoạn đầu”. Cô tổng phụ trách tái mặt. Thầy hiệu phó lập tức nói: “Không ai đụng vào máy. Gọi nhân viên IT lên, ngắt mạng bằng cách rút dây từ modem phòng, không thao tác trên máy. Văn thư ghi hiện trạng màn hình.”
Gia Hân bật khóc. “Con không định phát! Con chỉ… con chỉ muốn nếu mọi người ép con thì con có cái để nói lại.” Vân Lê bước tới ôm con, nhưng câu đầu tiên bà nói không phải hỏi con có sợ không. Bà nói: “Con im đi.” Hai chữ ấy rơi xuống rất khẽ, nhưng trong căn phòng đầy micro, nó vang lên như một tiếng tắt tiếng. Minh thấy bạn nữ đi cùng Gia Hân run lên. Huy đã từng run như vậy. Nhiên cũng đang run ở phòng y tế. Hóa ra trong câu chuyện này, đứa trẻ nào cũng run, chỉ khác nhau ở chỗ đứa nào được người lớn dạy cách biến cơn run thành vũ khí, đứa nào bị bỏ mặc để nghĩ mình là lỗi của mọi người.
Điện thoại Minh rung. Tin nhắn của Hạnh hiện lên: “Nhiên hỏi ba có giận con không. Em nói không. Con vẫn run, nhưng đã uống nước.” Minh đọc xong, cổ họng nghẹn lại. Anh muốn xuống ngay, muốn ngồi trước mặt con gái và nói rằng ba giận rất nhiều người, nhưng không bao giờ giận con vì đã đau. Nhưng trước mắt anh, màn hình livestream vẫn sáng, tiêu đề “nói một lần cho rõ” nằm đó như một cánh cửa khác đang mở ra ngoài sân trường, ra nhóm phụ huynh, ra những người chưa biết gì nhưng rất sẵn lòng phán xét một đứa trẻ nếu câu chuyện được đóng gói đủ gọn.
Minh cất điện thoại, nói với thầy hiệu phó: “Đề nghị lập biên bản bổ sung: phòng livestream có thiết lập phát thử liên quan đến chuyện lớp 8A2, có USB và sổ kịch bản chưa kiểm tra, có dòng chat thử nhắc cắt đoạn đầu. Tạm thời không để bất kỳ học sinh hay phụ huynh nào rời đi với thiết bị hoặc tài liệu liên quan trước khi có phương án xử lý phù hợp.” Thầy hiệu phó gật đầu, lần này nhanh hơn. Vân Lê nhìn Minh như thể anh vừa bước qua một ranh giới bà không cho phép. “Anh đang đẩy con tôi vào đường cùng,” bà nói. Minh nhìn Gia Hân, rồi nhìn bà. “Không. Tôi đang cố ngăn người lớn đẩy thêm một đứa trẻ khác ra trước ống kính.”
Nhân viên IT chạy tới, thở gấp, tay còn cầm thẻ phòng máy. Khi anh cúi xuống tìm dây mạng, màn hình bỗng nhảy thêm một thông báo mới. Không phải chat thử. Là lịch phát đã được đặt sẵn, còn mười bảy phút nữa, bằng tài khoản “8A2 media cũ”. Tiêu đề tự động hiện lại một lần nữa, lạnh và sáng trên nền phòng tối: “Căn phòng livestream: sự thật trước khi người lớn bóp méo.” Minh nghe sau lưng mình có ai đó hít mạnh. Còn anh chỉ nhìn con số đếm ngược đang chạy, hiểu rằng ngoài biên bản, ngoài cánh cổng phụ, ngoài phòng y tế nơi Nhiên vẫn đang run, còn có một cơn bão khác đã được hẹn giờ sẵn để bắt đầu.
