Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 3: Livestream Nóng Mặt

CHƯƠNG 3. LIVESTREAM NÓNG MẶT

Xe buýt đóng cửa trước mặt Vy bằng một tiếng phụt khô khốc. Người phụ xe nhìn cô qua lớp kính, có lẽ chỉ thấy một cô gái mặc blazer xanh đứng đờ ra giữa nắng, tay ôm túi giấy như ôm một bằng chứng phạm tội. Vy không kịp lên xe. Cô cũng không chắc mình còn muốn lên. Trên màn hình, phiên bản một năm trước của cô đang cười rạng rỡ cạnh logo VayVui, nói bằng chất giọng tươi đến mức bây giờ nghe giống một cái tát: ‘Tự thưởng hôm nay, thanh toán nhẹ nhàng ngày mai.’ Ba mươi bảy giây, không dài, nhưng đủ để nhét cả quá khứ vào cổ họng cô. Tin nhắn của mẹ vẫn nằm phía trên. Bình luận dưới bài phốt vẫn nhảy. Duy gọi thêm một cuộc nữa.

Vy bấm tắt video, nhưng âm thanh ấy vẫn chạy trong đầu. Cô từng thích job đó. Một clip ngắn, tiền chuyển nhanh, kịch bản dễ thương, lại không phải cầm sản phẩm gì quá xấu xí. Khi ấy cô tự nói với mình rằng người lớn rồi, ai cũng tự chịu trách nhiệm khi vay. Cô chỉ giới thiệu một công cụ, không ép ai bấm nút. Lý lẽ ấy từng vừa vặn như chiếc blazer thuê đang dính mồ hôi trên lưng cô. Bây giờ, khi chính app ấy nhắc cô trả 3.872.000 đồng và cả mạng đang chỉ vào mặt cô cười, lý lẽ cũ bỗng co lại, bé xíu, thảm hại đến mức cô không biết nên giận ai trước: page bóc phốt, người gửi video, Duy, hay chính mình của một năm trước.

Cô gọi xe công nghệ rồi hủy ngay khi thấy phí chuyến đi. Ví điện tử còn hơn mười tám nghìn, con số đã được page bêu ra như thể họ ngồi trong túi cô từ sáng. Vy đứng chờ chuyến buýt sau, lên xe bằng chút tiền lẻ còn sót trong ngăn phụ, rồi đi hết ba trạm trong trạng thái tai ù đi. Trên xe, một nữ sinh bật loa ngoài xem đúng bài bóc phốt của cô. Vy kéo khẩu trang cao hơn, vừa thấy nhục vừa thấy buồn cười. Hóa ra muốn nổi cũng dễ, chỉ cần đời mình cháy đủ to cho người khác sưởi tay.

Về đến phòng trọ, cô đóng cửa, tựa lưng vào ván gỗ bong sơn và trượt xuống sàn. Căn phòng được cô decor thành góc sống đẹp trên mạng bỗng hiện nguyên hình: thảm trắng có vết cà phê giấu dưới chân bàn, lọ hoa khô chụp ảnh xong vẫn chưa vứt, dây đèn led hết pin, hai phong bì tiền nhà nằm dưới hộp mỹ phẩm. Vy nhìn chúng như nhìn khán giả im lặng nhất của mình. Chủ nhà chưa gọi, nhưng tin nhắn cũ của bà vẫn nằm đó, lịch sự hơn bình luận mạng và vì thế đáng sợ hơn. Cô mở máy tính, đăng nhập tài khoản, nhìn ô phát trực tiếp. Nửa tiếng trước cô còn muốn biến mất. Bây giờ cô muốn nói. Không phải vì đã nghĩ xong, mà vì nếu im lặng, người khác sẽ nói thay cô bằng tất cả những câu ác nhất.

Duy nhắn: ‘Đừng livestream lúc này. Bà đang nóng.’ Vy nhìn dòng chữ ấy lâu hơn cần thiết. Nếu là ngày hôm qua, cô sẽ nghe. Duy là người hiểu thuật toán, hiểu giờ vàng, hiểu một nụ cười méo có thể bị cắt thành meme suốt ba tháng. Nhưng hôm nay, chính việc Duy hiểu quá nhiều khiến cô không còn thấy lời khuyên ấy sạch sẽ. Cô gõ: ‘Ông có biết clip VayVui bị gửi cho tôi không?’ Tin nhắn hiện đã nhận, rồi ba chấm nhảy lên, biến mất, lại nhảy lên. Cuối cùng Duy chỉ trả lời: ‘Ai gửi?’ Vy cười một tiếng khô. Một câu hỏi không phải câu trả lời. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn, bật đèn vòng, chỉnh camera thấp hơn một chút để không thấy đống quần áo trên ghế. Bàn tay cô run, nhưng ngón tay vẫn bấm được nút bắt đầu.

Livestream mở ra với mười bảy người xem. Rồi bốn mươi. Rồi hơn hai trăm. Mặt Vy hiện trên màn hình, hơi bóng dầu, môi nhợt, blazer xanh đã nhăn ở khuỷu tay. Cô suýt nói câu quen thuộc ‘Chào mọi người’ bằng giọng làm content, nhưng chữ ấy mắc lại. Khung bình luận chạy nhanh. ‘Chị đẹp trả nợ chưa?’ ‘Blazer thuê hả chị?’ ‘VayVui tài trợ buổi này không?’ Có người thả icon cười, có người bảo đừng dồn người ta quá, có người hỏi thật là page nói đúng bao nhiêu phần trăm. Vy nhìn vào chấm đèn xanh trên webcam, tự nhủ đừng khóc, vì nước mắt lúc này sẽ bị gọi là diễn, còn cười sẽ bị gọi là trơ.

‘Mình livestream vì bài viết hôm nay có nhiều thông tin xâm phạm đời tư của mình,’ Vy nói. Giọng cô thấp hơn bình thường. ‘Có những chi tiết bị diễn giải ác ý, có những thứ mình sẽ kiểm tra xem ai đã đưa ra ngoài. Mình không đồng ý với việc bất kỳ ai lấy tin nhắn, số dư ví điện tử hay chuyện tiền phòng của người khác để câu tương tác.’ Bình luận dịu đi trong đúng ba giây. Sau đó một tài khoản hỏi: ‘Vậy blazer có thuê không?’ Một tài khoản khác hỏi: ‘Tiền phòng trễ hai tháng đúng không?’ Vy hít vào. Cô đã chuẩn bị cho câu hỏi đó trong đầu, nhưng khi nó hiện lên công khai, cô vẫn thấy mặt nóng ran. ‘Có,’ cô nói. ‘Blazer là đồ thuê. Tiền phòng mình đang trễ. Nhưng điều đó không có nghĩa page có quyền biến đời tư của mình thành trò hề.’

Câu ‘có’ vừa rơi xuống, lượng người xem tăng vọt. Có vẻ mạng xã hội rất yêu sự thật, nhất là sự thật làm người nói đau. Những bình luận mỉa mai bùng lên, nhưng xen giữa chúng bắt đầu có vài dòng khác. ‘Ít nhất chị dám nhận.’ ‘Tôi cũng từng nợ tiền phòng, không vui đâu.’ ‘Nhận rồi thì trả đi, đừng văn.’ Vy đọc được hết. Cô muốn giải thích rằng freelance thanh toán chậm, rằng có nhiều tháng chỉ cần lệch một khoản là mọi thứ đổ dây chuyền. Nhưng một giọng khác trong cô vẫn biết: không ai ép cô thuê blazer, không ai ép cô gọi nợ là đầu tư cho bản thân, không ai ép cô mỉm cười trước logo VayVui.

Rồi video xuất hiện trong khung bình luận. Một người thả link, người khác chụp màn hình, người thứ ba gõ nguyên câu thoại cũ của cô bằng chữ in hoa. ‘TỰ THƯỞNG HÔM NAY, THANH TOÁN NHẸ NHÀNG NGÀY MAI.’ Vy im bặt. Trên màn hình nhỏ bên cạnh, mặt cô đứng lại ở một biểu cảm rất xấu: mắt mở to, môi hé, như một người bị bắt quả tang ăn cắp chính đạo lý của mình. Lượt xem nhảy qua một nghìn. Page Bóc Sạch Sống Đẹp chia sẻ livestream với dòng mô tả: ‘Chính chủ đang phân trần, vào nghe chị đẹp dạy thanh toán nhẹ nhàng.’ Mặt Vy nóng đến mức cô tưởng đèn vòng có thể làm cháy da. Cô muốn tắt livestream. Cô đã đưa tay về phía chuột.

Đúng lúc đó, mẹ gọi. Tên ‘Mẹ’ hiện lên trên điện thoại úp cạnh laptop, rung từng hồi trên mặt bàn rẻ tiền. Vy nhìn nó, rồi nhìn bình luận, rồi nhìn chính mình trong ô preview. Nếu tắt máy, cô sẽ phải nghe mẹ hỏi bằng giọng vừa lo vừa trách. Nếu tiếp tục, cô sẽ bị thêm cả nghìn người bóc từng lớp sĩ diện. Không lựa chọn nào tử tế, nhưng ít nhất có một lựa chọn do cô tự bấm. Vy để điện thoại rung đến khi cuộc gọi tự ngắt. Cô quay lại camera. ‘Clip đó là thật,’ cô nói, từng chữ cứng như nuốt đá. ‘Một năm trước mình từng nhận quảng cáo cho VayVui. Mình đã nhận tiền cho một thông điệp mà bây giờ chính mình đang mắc kẹt trong nó. Mình không có cách nào nói câu đó cho đẹp hơn.’

Bình luận chậm lại. Không phải vì người ta thương cô ngay, mà vì một người đang tự đập vỡ lớp kính của mình luôn khiến đám đông lúng túng trong vài nhịp. Vy nghe tiếng quạt máy lạch cạch sau lưng, nghe tim mình đập mạnh, nghe một phần cũ trong cô gào lên rằng dừng lại đi, thừa nhận đến đây đủ rồi. Nhưng phần cũ ấy đã dẫn cô tới căn phòng này, tới khoản nợ này, tới chiếc đèn vòng soi rõ cả quầng thâm. Cô nhìn thẳng vào camera. ‘Mình không xin mọi người tha ngay. Mình cũng không nói mình là nạn nhân sạch sẽ. Mình tiêu sai, nhận job sai, diễn ổn quá lâu. Nhưng từ hôm nay mình sẽ dừng.’

‘Dừng bằng cách nào?’ một bình luận hỏi. Có người châm thêm: ‘Nói mồm ai chẳng nói.’ Câu đó đáng ghét, nhưng đúng. Vy cười, lần đầu trong buổi livestream, một nụ cười méo xệch và mệt đến mức không còn hợp làm ảnh đại diện. ‘Được,’ cô nói, vì sĩ diện vẫn còn đó, chỉ là lần này nó không kịp mặc váy đẹp. ‘Ba mươi ngày tới, tôi sẽ không tiêu thêm một đồng nào cho việc làm màu. Không cà phê sống ảo, không thuê đồ chụp ảnh, không tự thưởng bằng tiền vay, không mua thêm thứ gì để chứng minh mình ổn. Tôi sẽ dùng những gì mình có, đổi sức lao động lấy thứ cần thiết, kiếm tiền bằng việc thật và công khai từng ngày. Ai muốn cười thì cứ cười. Tôi cũng muốn xem một người như tôi, rỗng ví và rỗng cả uy tín, còn sống được bao lâu nếu không mượn hào quang của người khác.’

Nói xong, Vy mới nhận ra mình vừa tự đào một cái hố rất có hình dạng. Khung bình luận nổ tung. ‘Chốt nha.’ ‘Ba mươi ngày không tiêu tiền?’ ‘Có kèo rồi mọi người ơi.’ ‘Không tiêu một đồng nào là xạo, tiền nhà tính sao?’ ‘Lập hashtag đi.’ Một tài khoản nhanh tay gõ #BaMuoiNgayKhongTieuTien. Tài khoản khác sửa thành #30NgayKhongTieuTien cho gọn. Trong chưa đầy một phút, cả hai hashtag chạy đầy màn hình như pháo giấy làm từ hóa đơn. Vy ngồi im, cổ họng khô khốc, nhận ra mình vừa biến cơn xấu hổ thành một hợp đồng miệng với đám đông khó tính nhất thành phố.

Cô kết thúc livestream sau khi hứa sẽ đăng luật rõ ràng vào tối nay. Màn hình tắt, căn phòng lập tức yên đến lạ. Vy ngồi thêm vài giây, rồi bật cười một tiếng rất nhỏ, nửa hoảng nửa không tin nổi. Cô vừa tuyên bố không tiêu tiền trong ba mươi ngày, trong khi tiền nhà trễ hai tháng, app vay sắp quá hạn, tủ lạnh có nửa chai nước lọc và một hộp sữa chua hết hạn từ hôm kia. Điện thoại sáng lên. Duy nhắn: ‘Bà điên rồi.’ Mẹ nhắn: ‘Con nghe máy mẹ.’ Page Bóc Sạch Sống Đẹp đăng ảnh chụp màn hình cô kèm caption: ‘Chờ ngày mai.’ Vy đứng dậy, định lấy ví ra kiểm lại từng đồng còn lại, ít nhất làm việc gì đó có vẻ thực tế. Nhưng khi mở túi xách, lục qua son, chìa khóa, biên lai thuê blazer và mớ giấy vò nát, cô không chạm thấy chiếc ví đâu. Lần này, không cần ai bóc phốt hộ, mặt cô cũng trắng bệch đi.