Chương 2: Page Bóc Phốt
CHƯƠNG 2. PAGE BÓC PHỐT
Mai Hạ Vy nhìn dòng nhắc thanh toán của VayVui lâu đến mức màn hình tự tối đi. Duy gọi cô lần nữa, lần này khẽ hơn, như sợ chỉ cần nói to một chút là con số 3.872.000 đồng sẽ biến thành thứ có hình dạng, có trọng lượng, rơi thẳng xuống mặt bàn giữa ly latte nguội và chiếc túi giấy đựng váy. Vy bấm tắt thông báo, úp điện thoại xuống, rồi cố cười. Cơ mặt cô làm động tác ấy theo thói quen, nhưng nụ cười không kịp đi tới mắt. “Không có gì,” cô nói. “App nhắc uống nước.” Duy nhìn cô bằng vẻ mặt của một người đã từng chỉnh ảnh giúp cô xóa quầng thâm lúc ba giờ sáng nên không dễ bị xúc phạm trí thông minh như vậy. “App uống nước bây giờ biết tính lãi luôn hả?”
Vy cầm túi đứng dậy trước khi Duy kịp nói thêm. Tiền xe về nhà không đủ, thẻ thì vừa bị quẹt đến mức ngân hàng nhắc nhở bằng giọng lịch sự lạnh sống lưng, nên cô chọn đi bộ một đoạn ra trạm buýt. Thành phố lúc gần trưa nóng như một chiếc máy sấy tóc khổng lồ, thổi thẳng vào mặt người nghèo mà không hỏi ý kiến. Cô kéo blazer sát người dù lớp vải bắt đầu làm lưng áo dính mồ hôi. Bộ đồ này phải trả lại trước năm giờ, nếu dính bẩn sẽ mất thêm phí. Ngay cả một vẻ ngoài sang chảnh cũng có hạn sử dụng và điều khoản phạt, chỉ là nó không hiện lên bằng màu cam như VayVui.
Bài đăng của cô vẫn đang chạy. Lượt thích tăng đều, bình luận khen váy cũng nhiều hơn. Một cô gái hỏi xin link, một người khác bảo màu xanh này hợp với da Vy quá, có người đùa rằng nhìn ảnh xong muốn tự thưởng cho bản thân một buổi cà phê. Vy đọc tới chữ tự thưởng thì ngón tay khựng lại. Trước đây, cô thích cụm đó. Nó nghe như một cái ôm nhỏ dành cho người đã cố gắng. Bây giờ nó giống một cái móc câu bóng loáng. Cô tự nhủ đừng nghĩ nhiều, chỉ cần về phòng, nhắn khách hàng đang treo tiền, xoay thêm một khoản nhỏ, hoặc cùng lắm bán chiếc máy ép mini mới dùng hai lần. Kế hoạch nghe rất có lý cho đến khi thông báo đầu tiên lạ mặt xuất hiện dưới bài viết: ‘Chị đẹp sống chậm mà trả tiền phòng nhanh chưa chị?’
Vy dừng giữa vỉa hè. Một người phía sau suýt va vào cô, lẩm bẩm khó chịu rồi bước qua. Cô mở bình luận đó, tim đập mạnh đến mức cổ họng khô đi. Tài khoản vừa lập, ảnh đại diện là một hình xám trống trơn. Dòng chữ đứng đó, ngắn, tỉnh bơ, không cần bằng chứng nhưng lại đâm đúng vào chỗ cô đang giấu. Vài giây sau, thêm một bình luận khác nhảy lên: ‘Blazer thuê theo ngày mà caption như CEO vậy má.’ Rồi một bình luận nữa: ‘Có ai từ page Bóc Sạch Sống Đẹp qua không?’
Tên page khiến bụng Vy lạnh xuống. Bóc Sạch Sống Đẹp là một page chuyên soi KOL nhỏ, hot girl, chủ shop và những người sống trên mạng nhiều hơn ngoài đời. Nó không quá lớn, nhưng đủ độc để mỗi bài đăng thành một vũng bùn nhỏ, ai bước vào cũng dính. Vy từng lướt qua page đó vài lần với tâm thế của người đứng ngoài đám cháy, nửa tò mò nửa tự nhủ mình không liên quan. Bây giờ, cô bấm vào đường dẫn được ai đó thả trong bình luận, và thấy ảnh của mình nằm ngay đầu bài mới nhất.
Tiêu đề bài viết viết hoa gần hết: ‘Lifestyle blogger dạy chị em tự thưởng: nợ app vay, thuê đồ sống ảo, tiền phòng trễ hai tháng?’ Bên dưới là ảnh cô vừa đăng, bị khoanh đỏ ở cổ tay áo, túi giấy sau ghế và ly cà phê. Page viết bằng giọng nửa đạo đức nửa hí hửng: ‘Không ai cấm sống đẹp, nhưng sống đẹp bằng tiền vay rồi truyền cảm hứng cho người khác thì hơi mặn.’ Vy đọc từng dòng, cảm giác mặt mình nóng lên như bị ai kéo ra giữa phố. Có những chi tiết page nêu không sai: áo blazer thuê, hợp đồng freelance chưa thanh toán, khoản VayVui sắp tới hạn. Nhưng cách chúng được xếp cạnh nhau khiến cô trông như một trò lừa đảo được đóng gói bằng filter màu kem.
Điều khiến cô sợ hơn là vài chi tiết không nên có mặt ở đó. Page biết cô nợ tiền phòng hai tháng. Page biết ví điện tử của cô chỉ còn hơn mười tám nghìn vào sáng nay. Page biết cô từng nói với mẹ rằng đang gặp khách, trong khi ngồi ở quán cà phê chụp content. Những thứ ấy không thể được đoán từ ảnh. Chúng nằm trong tin nhắn, trong những câu nói nửa đùa nửa thật với người quen, trong vài khoảnh khắc cô tưởng mình vẫn còn một vùng riêng tư đủ nhỏ để thở. Vy nhìn xuống màn hình, đầu ngón tay lạnh dần. Mạng xã hội thường đáng sợ vì người lạ có thể ghét mình. Nhưng khoảnh khắc này đáng sợ vì dường như có người quen đã đưa dao cho họ.
Duy gọi đến. Vy nhìn tên cậu hiện trên màn hình, trong đầu lướt qua quá nhiều thứ cùng lúc: ánh mắt Duy khi cô úp điện thoại ở quán, câu đùa về ngân hàng, việc cậu biết chiếc blazer là đồ thuê, biết cô đang kẹt tiền, biết cả chuyện chủ nhà nhắn đòi tiền vì có lần cô nhờ cậu chở đi tránh mặt bà ấy. Cô bắt máy nhưng không nói. Đầu dây bên kia ồn một chút, rồi giọng Duy vang lên: “Vy, bà thấy bài chưa?” “Thấy rồi.” Giọng cô khô như giấy. “Ông có gửi gì cho ai không?” Câu hỏi bật ra nhanh hơn dự định. Duy im. Chỉ một nhịp im thôi, rất ngắn, nhưng đủ để Vy nghe tim mình rơi xuống. “Bà nghĩ tôi làm à?” cậu hỏi. “Tôi đang hỏi.” “Tôi không rảnh hại bà.” Duy nói vậy, nhưng giọng cậu không giận hẳn. Nó có một lớp chột dạ mỏng đến mức nếu là ngày thường, Vy có thể bỏ qua vì thương bạn. Hôm nay cô không còn rộng lượng được đến thế.
Trong mười phút tiếp theo, bài bóc phốt lan nhanh hơn mọi chiến dịch nhỏ mà Vy từng tự hào. Người ta kéo vào ảnh của cô như kéo ghế vào một buổi xử án miễn phí. Có người chửi cô đạo đức giả. Có người cười vì câu ‘đầu tư cho bản thân’ giờ nghe giống ‘đầu tư bằng app vay’. Có người bảo cô không phải tội phạm, chỉ là một người trẻ tiêu quá tay rồi bị lôi ra làm trò. Một tài khoản khác kể từng vay app để mua điện thoại quay review và giờ vẫn đang trả phí phạt. Dòng bình luận ấy trôi qua rất nhanh, bị những câu mỉa mai đè xuống, nhưng Vy vẫn nhìn thấy. Nó làm cô đau theo một kiểu khác: không chỉ vì mình bị đánh trúng, mà vì có vẻ cô không phải người duy nhất từng dùng nụ cười để che hóa đơn.
Mẹ nhắn tin: ‘Sao cô Tám gửi mẹ cái bài gì có ảnh con vậy?’ Vy đọc tin nhắn, bàn tay siết chặt dây túi. Cô không dám bấm vào. Cô cũng không dám gọi lại. Nói gì bây giờ? Rằng con ổn ạ, chỉ là bị cả mạng nhắc hộ chuyện con nợ tiền phòng? Rằng mẹ đừng tin hết, vì có vài điều đúng còn vài điều đúng theo cách rất tàn nhẫn? Cô đứng nép vào bóng cây trước trạm buýt, xung quanh là người đi làm, học sinh, shipper, những cuộc đời đang bận rộn theo cách rất thật. Không ai biết cô vừa bị lột mất lớp da sáng bóng trên mạng. Nhưng điện thoại trong tay cô nóng lên liên tục, báo cho cô biết một phiên bản xấu xí của mình đang được truyền tay với tốc độ mà đời thực không bao giờ đuổi kịp.
Vy mở khung đăng bài, định viết một câu phản bác. ‘Mọi người đừng tin page một chiều.’ Xóa. ‘Mình sẽ giải thích sau.’ Xóa. ‘Ai cũng có lúc khó khăn, nhưng…’ Cô dừng lại ở chữ nhưng. Cái nhưng ấy yếu ớt quá. Nó giống hệt những lần cô tự trấn an rằng chỉ mua thêm một món thôi, chỉ quẹt thêm một lần thôi, chỉ đăng thêm một ảnh đẹp thôi rồi mọi thứ sẽ khá hơn. Cô muốn mắng page vì xâm phạm đời tư, muốn hỏi ai đã tuồn thông tin, muốn ném điện thoại xuống đường cho khỏi nghe thêm tiếng thông báo. Nhưng sâu hơn tất cả là một nỗi xấu hổ cũ kỹ: hóa ra điều cô sợ nhất không phải là người khác nói dối về mình, mà là họ nói đúng một phần đủ lớn.
Một tin nhắn lạ hiện lên trong hộp thư yêu cầu. Tài khoản không ảnh đại diện, tên chỉ là một dấu chấm. Nội dung vỏn vẹn: ‘Chị còn nhớ clip này không?’ Bên dưới là một video dài ba mươi bảy giây. Khung hình đầu tiên hiện gương mặt Vy của một năm trước, tóc uốn kỹ, môi cười sáng hơn bây giờ, tay cầm điện thoại trước một phông nền màu cam quen thuộc. Góc dưới màn hình có logo VayVui và dòng chữ: ‘Tự thưởng hôm nay, thanh toán nhẹ nhàng ngày mai.’ Vy nghe tiếng xe buýt thắng két trước mặt, nghe ai đó hỏi có lên không, nhưng chân cô không nhúc nhích. Trên màn hình, phiên bản cũ của cô đang mỉm cười, chuẩn bị nói một câu mà bây giờ chỉ nhìn thôi cũng khiến cô muốn biến mất.
