Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 5: Đoạn Video Bị Cắt

Tiếng nước trên gác tắt rất lâu rồi mà Minh vẫn đứng ở bàn bếp, nhìn chữ Video nằm dưới đầu bút như một vật sắc. Hạnh không ngồi được. Chị đi từ bếp ra phòng khách, rồi từ phòng khách quay lại, mỗi lần ngang qua chân cầu thang lại ngẩng lên như chỉ cần nhìn đủ lâu, cánh cửa phòng Nhiên sẽ tự mở. Nhưng trên đó vẫn im. Cái im ấy khác với những buổi tối trước, không phải im vì con học bài hay nghe nhạc trong tai nghe. Nó giống một người đang nín thở để khỏi bị cả nhà nghe thấy mình vỡ ra.

“Em lên với con được không?” Hạnh hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như xin phép chính nỗi sợ của mình. Minh gấp cuốn sổ lại, rồi lại mở ra vì anh biết lát nữa mình sẽ cần ghi. “Được. Nhưng mình lên để hỏi con có cần nước, cần thuốc, cần ngồi cùng không. Đừng hỏi video.” Hạnh nhìn anh rất lâu. “Anh chịu nổi à?” Minh không trả lời ngay. Anh nghe tim mình đập chậm và nặng, từng nhịp như va vào xương sườn. “Không chịu nổi cũng phải chịu. Nếu mình làm con nghĩ video quan trọng hơn con, mình thua trước khi biết chuyện gì xảy ra.”

Hạnh lên gác. Minh ở lại dưới bếp, mở điện thoại của mình, không vào bất cứ tài khoản cá nhân nào của học sinh. Anh mở lại trang công khai của trường, bài ảnh lớp 11A3, bình luận có ba chữ “đợi clip đi” vẫn còn đó. Dưới nó đã có thêm vài biểu tượng cười, một câu hỏi cụt ngủn: “Có chưa?” Minh chụp màn hình, ghi thời gian vào sổ. 18 giờ 42. Bài công khai của trường. Bình luận liên quan đến clip. Anh ghi chậm, ép tay mình đừng run. Người ta có thể xóa một câu trên mạng nhanh hơn người khác kịp tức giận, nhưng nếu biết mình đang nhìn gì, vẫn có thể giữ lại dấu vết đầu tiên.

Trên gác, tiếng Hạnh gõ cửa rất khẽ. “Nhiên, mẹ vào được không?” Không có tiếng đáp. Một lúc sau, cửa mở. Minh không nghe rõ hai mẹ con nói gì, chỉ nghe giọng Hạnh đứt quãng, rồi tiếng Nhiên nhỏ như gió dưới khe cửa: “Mẹ đừng khóc.” Câu ấy khiến Minh phải đặt bút xuống. Con họ đang là người bị dồn vào góc, vậy mà vẫn xin mẹ đừng khóc, như thể nỗi đau của người lớn cũng là lỗi con cần gánh thêm. Minh nhắm mắt một giây, tự nhắc mình: đừng biến thương con thành áp lực bắt con phải kể ngay.

Khoảng mười phút sau, Nhiên xuống cầu thang. Con không mặc áo khoác nữa, tóc buộc lỏng, mắt rửa qua nên càng đỏ. Hạnh đi sau, tay cầm ly nước nhưng không biết đưa thế nào. Nhiên dừng ở bậc cuối, nhìn cuốn sổ trên bàn rồi nhìn Minh. “Ba ghi gì vậy?” Minh đẩy cuốn sổ sang một bên, không che giấu cũng không mở ra trước mặt con. “Ba ghi những gì ba thấy ở chỗ công khai. Tên nhóm, tên người nhắn, thời gian. Không có nội dung trong điện thoại của con.” Nhiên cắn môi. “Ba nói vậy để con yên tâm hả?” “Không,” Minh nói. “Ba nói vậy để con biết ranh giới của ba đang ở đâu.”

Nhiên đứng yên một lúc, rồi hỏi một câu khiến Hạnh lập tức đưa tay che miệng. “Nếu một đoạn video chỉ có một nửa, người ta có tin không?” Minh nhìn con. Anh không hỏi một nửa nào, không hỏi ai quay, không hỏi tại sao lại có video. Anh chỉ kéo ghế ra. “Người ta thường tin thứ được đưa tới trước. Nhưng tin trước không có nghĩa là đúng.” Nhiên cười rất mỏng. “Cả lớp tin rồi.” “Vậy ba sẽ bắt đầu từ chỗ cả lớp tin.” Minh đáp. “Không phải để cãi tay đôi với từng người, mà để biết họ đã tin bằng cái gì.”

Điện thoại của Minh rung lên đúng lúc đó. Không phải số khách sửa máy lạnh. Là Hạnh gửi cho anh một ảnh chụp màn hình từ nhóm phụ huynh, dù chị đang đứng ngay bên cạnh. Minh mở ra. Một phụ huynh vừa nhắn: Nhà mình nhắc các con xóa clip trong nhóm lớp nhé, để lan ra ngoài ảnh hưởng trường. Ngay bên dưới, Nguyễn Thanh Vân trả lời: Cảm ơn anh chị đã nhắc, tụi nhỏ đùa nhau thôi, người lớn đừng đẩy sự việc đi xa. Hạnh thì thầm: “Đùa nhau thôi…” Ba chữ ấy vỡ trong miệng chị. Nhiên nhìn màn hình từ xa, mặt trắng bệch. “Mẹ cũng thấy rồi.” “Mẹ thấy người lớn đang nói,” Hạnh đáp, cố giữ giọng. “Mẹ chưa thấy con sai.”

Minh chụp lại ảnh từ máy Hạnh bằng máy của mình, ghi tiếp: nhóm phụ huynh xác nhận có clip, có yêu cầu xóa. Anh vừa đặt bút xuống thì bài công khai của trường trên điện thoại sáng lên vì có bình luận mới. Một tài khoản không để ảnh đại diện, tên Người nhìn thấy, thả dưới album lớp 11A3 một đường dẫn video ngắn kèm câu: “Hỏi bạn nữ áo trắng đi, cắt gì mà cắt.” Minh không bấm ngay. Anh nhìn Nhiên trước. Con cũng đã thấy. Môi con run lên, nhưng lần này con không lao tới giật máy, vì đó không phải điện thoại của con. Sự thật ấy làm Minh đau theo một cách rất lạ: con đã quen với việc phải bảo vệ chiếc máy của mình như bảo vệ phần cuối cùng của thân thể.

“Ba có thể xem không?” Minh hỏi. Hạnh quay phắt sang anh, như không tin nổi anh còn hỏi. Nhưng Minh nhìn Nhiên. Anh cần câu trả lời của con, dù video đã bị ném ra nơi công khai. Nhiên ôm hai khuỷu tay, móng tay bấm vào vải áo. Rất lâu sau, con gật đầu một cái nhỏ đến mức nếu Minh không chờ, anh sẽ bỏ lỡ. “Ba xem đi,” con nói. “Dù sao họ cũng muốn ba thấy.”

Đoạn video dài mười một giây. Khung hình dọc, rung nhẹ, quay từ cuối hành lang tầng ba. Nhiên đứng gần cửa lớp, trước mặt là một nam sinh cao hơn con nửa cái đầu. Cậu ta cúi xuống nhặt thứ gì đó, Nhiên đưa tay ra như muốn giữ lại hoặc nhận lại. Ngay sau đó khung hình bị nhảy. Cảnh chuyển sang khoảnh khắc nam sinh nắm cổ tay Nhiên, tiếng ai đó cười chèn lên, rồi một dòng chữ trắng chạy ngang: “Bạn thân của Gia Hân mà thân dữ vậy?” Đoạn cuối chỉ còn nửa câu của Nhiên, âm thanh rè: “Tớ không có ý đó…” Video dừng ở đúng chỗ khiến câu nói ấy giống lời chống chế.

Hạnh bật khóc thật sự. Nhiên lùi một bước, vai co lại như bị đánh. Minh thì không khóc. Không phải vì anh bình tĩnh hơn vợ, mà vì trong vài giây đầu, cơn giận trong anh đặc đến mức nước mắt không còn chỗ để đi qua. Anh nhìn lại đoạn video lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Lần này anh không nhìn con mình bị đặt vào một câu chuyện bẩn thỉu. Anh nhìn khung hình. Bóng nắng trên nền gạch thay đổi quá nhanh giữa hai cảnh. Tay Nhiên ở cảnh đầu đang chìa ra phía trước, sang cảnh sau đã bị kéo chếch sang trái. Tiếng cười không khớp với miệng những người trong khung. Và quan trọng nhất, ở giây thứ ba, khi hình bị giật, mép cửa kính phản chiếu một bóng áo đồng phục khác đang giơ điện thoại rất gần.

Minh đặt điện thoại xuống bàn, bật chức năng quay màn hình của máy mình rồi mở lại video từ đầu. Anh quay toàn bộ: tên tài khoản, thời gian bình luận, đường dẫn, nội dung video, cả phần bình luận bên dưới. Sau đó anh chụp riêng từng khung có dấu nhảy hình, khung phản chiếu bóng người cầm máy, khung hiện nửa câu của Nhiên. Anh làm mọi việc chậm rãi đến mức Hạnh phải nhìn anh như nhìn một người xa lạ. “Anh còn xem được nữa sao?” chị hỏi. Minh ngẩng lên. Mắt anh đỏ, nhưng giọng vẫn thấp. “Anh đang giữ lại bản đầu tiên. Ngày mai họ có thể xóa, sửa, nói là hiểu lầm. Mình phải có thứ chứng minh đã từng có một đoạn video như thế này.”

Nhiên ngồi xuống ghế, hai tay đặt trên đầu gối. “Ba không hỏi con nam sinh đó là ai à?” “Ba sẽ hỏi khi con sẵn sàng trả lời.” Minh nói. “Còn bây giờ, ba chỉ hỏi một câu khác. Đoạn này có bị cắt không?” Nhiên nhìn màn hình đang dừng ở gương mặt mình bị méo bởi chất lượng video thấp. Con nuốt khan. “Có.” Một chữ thôi, nhưng nó làm căn bếp thay đổi. Từ lúc này, Minh không còn đứng trước một tin đồn mơ hồ. Anh đứng trước một thứ đã bị dựng lên bằng tay người khác. “Đoạn trước đó là gì?” Hạnh hỏi bật ra. Nhiên lập tức cúi đầu, cả người co lại. Minh đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay vợ, ra hiệu dừng. “Không sao. Hôm nay biết nó bị cắt là đủ.”

“Không đủ đâu ba.” Nhiên nói, giọng khàn. “Ngày mai họ sẽ nói con diễn. Họ sẽ bảo con thấy bị lộ nên mới kêu cắt ghép. Gia Hân sẽ…” Con dừng lại khi tên ấy rơi ra. Minh ghi cái tên vào sổ, lần này không phải như một dấu hiệu lẻ, mà như một điểm nối. Gia Hân gửi video trong nhóm lớp. Mẹ Gia Hân làm nhẹ chuyện trong nhóm phụ huynh. Tài khoản ẩn danh ném video ra bài công khai rồi dùng đúng chữ cắt. Chuỗi ấy chưa đủ kết luận, nhưng đủ để Minh biết mình không được phép chậm thêm.

Bình luận dưới video bắt đầu tăng. Có người hỏi “ai vậy”, có người thả biểu tượng cười, có người nhắc tên Nhiên bằng chữ viết tắt. Minh lưu thêm lần nữa. Đúng 19 giờ 16, tài khoản Người nhìn thấy xóa bình luận. Đường dẫn biến mất. Chỉ còn album lớp 11A3 sáng sạch như chưa từng có gì xảy ra. Nếu Minh chậm hơn mười phút, thứ duy nhất còn lại sẽ là nỗi sợ của Nhiên, còn người lớn sẽ nói rằng có lẽ con đã nhạy cảm quá. Anh nhìn khoảng trắng dưới bài đăng, rồi nhìn video đã nằm trong bộ nhớ máy mình. “Ba lưu được rồi,” anh nói, không biết là nói với Nhiên hay với chính mình.

Nhiên ngẩng lên. Trong mắt con không phải nhẹ nhõm, mà là hoảng hốt sâu hơn. “Ba đừng gửi cho cô.” “Ba chưa gửi cho ai.” “Đừng gửi cho cả lớp. Đừng đăng lại. Đừng làm giống họ.” Minh gật đầu ngay. “Ba hứa. Mình giữ để bảo vệ con, không dùng để làm con đau thêm.” Hạnh ngồi xuống cạnh Nhiên, lần đầu trong tối nay con không tránh khi mẹ đặt tay lên vai. Căn bếp vẫn lạnh, nồi canh trên bếp đã nguội từ lâu, nhưng giữa ba người có một sợi gì đó vừa nối lại rất mỏng. Không đủ để cứu mọi thứ, nhưng đủ để Minh biết con vẫn còn nghe anh.

Điện thoại Minh lại sáng lên. Một thông báo mới từ bài công khai của trường. Tài khoản cũ đã biến mất, nhưng ngay dưới bức ảnh lớp 11A3, một tài khoản khác vừa xuất hiện, cũng không ảnh đại diện, cũng không thông tin cá nhân. Nó chỉ để lại một câu: “Muốn bản đầy đủ thì hỏi Đỗ Quang.” Minh nhìn cái tên ấy. Nhiên cũng nhìn thấy. Mặt con đổi sắc nhanh đến mức Hạnh phải ôm vai con chặt hơn. Minh không hỏi Đỗ Quang là ai. Anh chỉ mở cuốn sổ, viết dưới chữ Video một dòng mới: Người đăng ẩn danh. Sau đó, anh gạch chân cái tên vừa xuất hiện lần đầu trong chuỗi chứng cứ: Đỗ Quang.