Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 6: Người Đăng Ẩn Danh

Chương 6: Người Đăng Ẩn Danh

Minh viết xong hai chữ Đỗ Quang thì không đặt bút xuống ngay. Đầu bút bi vẫn chạm vào giấy, để lại một chấm mực nhỏ đậm dần như vết bầm. Trên màn hình điện thoại, bình luận mới nằm dưới album lớp 11A3 chưa đầy một phút, nhưng đủ để căn bếp vốn đã lạnh càng lạnh hơn. Hạnh ôm vai Nhiên, còn Nhiên nhìn cái tên ấy bằng ánh mắt của một người vừa bị gọi thẳng vào nơi mình cố giấu. Minh không hỏi ngay. Anh chỉ bật quay màn hình, kéo chậm từ đầu bài đăng xuống phần bình luận, giữ nguyên cả giờ hiển thị, tên tài khoản, câu chữ, rồi mới chụp thêm vài ảnh riêng. Anh làm mọi thứ bằng một sự chậm rãi gần như vụng về, nhưng chính sự chậm ấy giữ anh khỏi biến thành một người cha chỉ biết nổi giận.

“Ba đừng hỏi bạn ấy.” Nhiên nói rất nhỏ. Câu ấy không phải lời bênh vực. Nó giống tiếng một người đứng trong phòng tối nghe tiếng chân ngoài cửa và chỉ mong đừng có ai mở thêm cánh cửa nào nữa. Hạnh cúi xuống nhìn con. “Bạn ấy là người trong clip phải không?” Nhiên mím môi, hai tay siết lấy vạt áo. Minh đóng cuốn sổ lại một nửa, để con biết anh đang nghe con trước khi nghe manh mối. “Ba chưa gọi cho ai hết,” anh nói. “Ba cũng chưa định hỏi ai tối nay. Ba chỉ cần biết một việc: nếu ba ghi tên Đỗ Quang vào đây, con có thấy mình bị nguy hiểm hơn không?”

Nhiên ngẩng lên. Câu hỏi ấy làm con bối rối hơn cả những câu tra hỏi. Có lẽ trong mấy tháng qua, người lớn quanh con quen hỏi để lấy câu trả lời, không phải để cân nhắc xem câu trả lời đó có làm con đau thêm hay không. Rất lâu sau, con lắc đầu rồi lại gật đầu, như cả hai đáp án đều đúng. “Con không biết. Quang… Quang là bạn cùng lớp. Bạn ấy không phải như họ nói. Hôm đó bạn ấy nhặt giúp con quyển vở.” Nhiên dừng một nhịp. “Nhưng sau đó bạn ấy tránh con. Ai hỏi cũng bảo không biết.”

Minh ghi thêm dưới tên Đỗ Quang: cùng lớp, có mặt trong clip, né tránh. Anh không ghi những từ như thủ phạm hay đồng lõa. Một đứa trẻ im lặng có thể vì xấu, cũng có thể vì sợ; nếu anh gọi sai quá sớm, người bị thương đầu tiên vẫn là Nhiên. Hạnh nhìn dòng chữ trong sổ, đôi mắt vẫn đỏ. “Vậy người đăng muốn kéo thằng bé đó ra làm gì?” “Có thể để dọa nó,” Minh đáp. “Cũng có thể để dọa mình. Hoặc để con nghĩ rằng ai biết sự thật cũng sẽ bị lôi lên mạng.” Anh nói xong mới nhận ra vai Nhiên khẽ co lại. Anh lập tức hạ giọng. “Ba đoán thôi. Chưa kết luận.”

Bình luận biến mất lúc 19 giờ 23. Tài khoản vừa đăng cũng không còn tìm thấy khi Minh bấm vào tên. Trang báo lỗi trắng trơn hiện ra, sạch sẽ đến khó chịu, như thể câu vừa rồi chưa từng tồn tại. Nhưng lần này Minh không còn cảm giác hụt tay như mấy hôm trước. Trong máy anh đã có đoạn quay màn hình. Trong sổ anh có giờ đăng, giờ xóa, câu chữ nguyên văn. Anh mở một trang mới, kẻ ba cột: thời điểm, nội dung, ghi chú. 18 giờ 42, bình luận “đợi clip đi”. 19 giờ 04, tài khoản Người nhìn thấy đăng đường dẫn video với câu “Hỏi bạn nữ áo trắng đi, cắt gì mà cắt”. 19 giờ 16, xóa. 19 giờ 21, tài khoản không ảnh đại diện viết “Muốn bản đầy đủ thì hỏi Đỗ Quang”. 19 giờ 23, xóa.

Hạnh im lặng nhìn chồng kẻ bảng bằng thước nhựa cũ của Nhiên. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, chị như muốn hỏi làm vậy có ích gì khi con đang run trước mặt. Nhưng rồi chị nhìn Nhiên. Con không còn lùi khỏi bàn nữa. Con đang nhìn bàn tay ba ghi từng dòng, không nhẹ nhõm, nhưng có một chút gì đó giống như lần đầu thấy nỗi sợ của mình được đặt xuống giấy mà không bị chế giễu. Hạnh kéo ghế ngồi cạnh con, đặt ly nước vào đúng tầm tay chứ không ép con uống. “Vậy mình giữ lại thôi, đúng không anh?” “Ừ,” Minh nói. “Giữ lại. Không gửi lung tung. Không đăng lại. Không dùng clip để đánh nhau với trẻ con.”

Điện thoại Nhiên rung một cái. Âm thanh rất nhỏ, nhưng đủ khiến con giật bắn. Minh và Hạnh cùng nhìn con, rồi cùng dừng lại trước khi ánh mắt của họ biến thành áp lực. Nhiên cầm máy lên, mặt trắng đi. “Không phải nhóm lớp,” con nói nhanh, như sợ nếu mình nói chậm, ba mẹ sẽ nghĩ mình giấu. “Là tài khoản lạ.” Minh đặt bút xuống. “Con có muốn mẹ ngồi cạnh con mở không?” Nhiên nhìn màn hình, rồi nhìn Minh. “Ba đừng lấy máy con.” “Ba không lấy.” Anh đẩy cuốn sổ qua phía con. “Nếu con muốn, con đọc. Nếu không muốn, mình để đó. Nhưng nếu là tin nhắn đe dọa, mình cần giữ lại.”

Nhiên mở tin nhắn bằng ngón tay run. Trên màn hình là một tài khoản không ảnh đại diện, tên chỉ có một dấu chấm. Nội dung ngắn đến mức độc ác: “Bảo ba mày bớt làm màu. Cắt hay không thì mày cũng xấu mặt rồi.” Hạnh hít vào một hơi rất mạnh. Minh nghe trong cổ họng mình có vị kim loại. Anh muốn cầm điện thoại, muốn trả lời, muốn viết một câu khiến người bên kia phải sợ. Nhưng Nhiên đang nhìn anh, và trong ánh mắt ấy có một câu hỏi rõ hơn mọi lời: ba có biến nỗi đau của con thành cuộc chiến của ba không? Minh nuốt cơn giận xuống, chậm rãi hỏi: “Con cho ba quay lại màn hình tin nhắn bằng máy ba được không? Ba không chạm vào máy con.”

Nhiên gật đầu. Minh quay lại toàn bộ: tên tài khoản, giờ nhận, nội dung, rồi bảo con đừng xóa dù rất muốn xóa. “Xóa đi cho nhẹ mắt không làm nó biến mất,” anh nói. “Mình để đó, nhưng mình sẽ tắt thông báo.” Anh không biết thao tác trên máy con nhanh bằng Nhiên, nên để con tự làm. Nhiên tắt thông báo tài khoản lạ, rồi úp máy xuống bàn. Cử chỉ ấy nhỏ thôi, nhưng với Minh nó giống một thỏa thuận: con vẫn giữ quyền với điện thoại của mình, còn anh được đứng sau để giữ phần chứng cứ mà con không đủ sức giữ một mình.

Minh mở lại các ảnh chụp màn hình. Anh không nhìn vào những câu mắng Nhiên lâu hơn cần thiết. Anh nhìn cách người ta viết. “Đợi clip đi.” “Cắt gì mà cắt.” “Bớt làm màu.” Những câu ngắn, không dấu chấm, thích dùng chữ như ném đá rồi chạy. Anh lật lại ảnh chụp nhóm phụ huynh: “người lớn đừng đẩy sự việc đi xa.” Cách nói khác nhau, nhưng cùng một ý: đừng hỏi thêm, đừng làm lớn, đừng đòi đủ đoạn trước sau. Minh khoanh tròn chữ cắt ở hai nơi, rồi ghi bên cạnh: người đăng biết có bản đầy đủ hoặc muốn người khác tin rằng có bản đầy đủ.

“Ba.” Nhiên gọi khẽ. “Nếu có bản đầy đủ thật thì sao?” Hạnh lập tức quay sang, nhưng Minh chỉ nhìn con. “Thì mình tìm cách lấy bằng cách đúng. Không ép bạn con, không dụ ai gửi lén, không tung lên mạng. Mình cần nó để chứng minh con không sai, không phải để làm ai nhục.” Nhiên cười rất mỏng, nước mắt lại chảy xuống. “Nhưng họ đâu có nghĩ vậy.” “Họ nghĩ sao là việc của họ,” Minh nói. “Ba làm sao là việc của ba. Và ba hứa với con, việc của ba không được làm con đau thêm.”

Gần tám giờ, tài khoản dấu chấm gửi thêm một tin rồi lập tức thu hồi. Nhiên không kịp đọc, nhưng thông báo trên màn hình khóa vẫn hiện nửa câu: “Lan Vy nói đúng, nhà mày…” Minh không hỏi Lan Vy là ai ngay, vì anh thấy tên ấy vừa hiện lên đã khiến môi Nhiên mím chặt. Anh chỉ chụp lại màn hình khóa bằng máy mình, ghi thời gian, rồi đợi. Một phút. Hai phút. Đến phút thứ ba, Nhiên tự nói, giọng khàn: “Lan Vy là bạn thân của Gia Hân. Lúc trước cũng chơi với con. Sau vụ đó, bạn ấy là người hay nhắn mấy câu… mấy câu kiểu vậy.”

Minh ghi tên Lan Vy xuống trang sổ mới, bên dưới Gia Hân, Đỗ Quang và hai tài khoản ẩn danh. Anh không nối mũi tên vội. Một cái tên xuất hiện trong thông báo bị thu hồi chưa đủ để kết luận, nhưng đủ để biết vòng tròn này không còn là một đứa trẻ bốc đồng đăng linh tinh. Có người đang nhìn phản ứng của nhà anh, gửi tin để dọa Nhiên, rồi xóa dấu nhanh đến mức quen tay. Hạnh đặt tay lên mép bàn. Lần này chị không khóc. Giọng chị khàn nhưng rõ: “Mai em xin nghỉ nửa buổi. Nếu trường gọi, em đi với anh.”

Minh nhìn vợ, trong lòng đau âm ỉ. Từ chiều tới giờ, họ đã đi từ hoảng loạn sang một thứ đồng lòng mỏng nhưng thật. Anh gật đầu, rồi tiếp tục ghi. 20 giờ 02, tài khoản dấu chấm nhắn riêng cho Nhiên. 20 giờ 09, tin nhắn thu hồi có tên Lan Vy. Rủi ro: Nhiên bị đe dọa trực tiếp; không công khai lại nội dung; cần hỏi nhà trường về trách nhiệm bảo vệ học sinh. Anh viết đến đó thì điện thoại của Hạnh sáng lên. Một tin nhắn trong nhóm phụ huynh hiện ra từ cô chủ nhiệm: “Ngày mai mời phụ huynh em An Nhiên lên trường trao đổi riêng. Mong gia đình không tiếp tục để sự việc lan rộng.”

Minh đọc đi đọc lại câu cuối. Không tiếp tục để sự việc lan rộng. Anh vừa thấy câu ấy trong bình luận của phụ huynh, trong tin nhắn của người lạ, trong cách các tài khoản ẩn danh xuất hiện rồi biến mất. Mọi người đều muốn chuyện này nhỏ lại, sạch lại, biến thành một hiểu lầm có thể phủi khỏi áo đồng phục. Anh nhìn Nhiên. Con cũng đọc được tin nhắn, mắt lại tối xuống. Minh đóng cuốn sổ, nhưng không cất. “Mai ba mẹ lên trường,” anh nói. “Không phải để làm ầm. Để hỏi vì sao người bị nhắn đe dọa lại là con, còn người lớn chỉ lo chuyện lan rộng.” Ngoài cửa kính, đêm phủ xuống con hẻm nhỏ. Trong căn bếp, dưới dòng Người đăng ẩn danh, Minh gạch thêm một cái tên mới: Lan Vy, bạn thân Gia Hân.