Chương 33 - Chương 33: Đơn Chuyển Trường
Chương 33: Đơn Chuyển Trường
Minh gần như không ngủ sau câu hỏi của Nhiên. Anh ngồi bên mép giường con đến khi nhịp thở của Nhiên chậm lại, còn Hạnh ngồi ở chiếc ghế thấp bên cạnh, hai bàn tay nắm vào nhau đến trắng bệch. Minh kể cho Hạnh nghe phần cần kể: có học sinh gọi báo clip gốc, có nguy cơ trường rà dấu vết ở phòng tin học, và có người đang chuẩn bị đẩy gia đình anh vào một lá đơn chuyển trường. Anh không nhắc tên Đỗ Quang quá nhiều. Giữ an toàn cho một đứa trẻ đang cố nói thật cũng là một phần của việc bảo vệ Nhiên.
Hạnh nghe xong, mắt đỏ lên nhưng không khóc. Chị nhìn qua tấm rèm, nơi Nhiên vừa thiếp đi sau khi Minh hứa rằng sáng mai ba mẹ sẽ đi cùng con. “Họ muốn mình tự ký,” chị nói rất khẽ. “Để sau này ai hỏi thì bảo gia đình tự xin chuyển.” Minh gật đầu. Anh mở điện thoại, đọc lại tin nhắn Mai Phương gửi thêm: không ký gì tại chỗ, không nhận lỗi thay con, yêu cầu mọi trao đổi có văn bản, và nếu nhà trường đưa ra bất kỳ mẫu đơn nào thì hỏi rõ ai lập, lập theo đề nghị của ai, căn cứ nào. Minh chép bốn ý ấy vào sổ. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy một cây bút bi bình thường cũng có thể là thứ để người yếu thế bám vào.
Sáng hôm sau, Nhiên mặc đồng phục lâu hơn mọi ngày. Con đứng trước gương nhỏ, kéo cổ áo rồi lại buông, như thể chỉ cần chỉnh thẳng một nếp vải là có thể chỉnh thẳng cả ánh nhìn của bạn bè. Hạnh buộc tóc cho con. Minh đứng ở cửa, không giục. Khi Nhiên quay lại, con hỏi bằng giọng vẫn còn khàn: “Nếu cô đưa đơn đó ra thật thì sao ạ?” Minh bước đến, ngồi xuống để mắt mình ngang với mắt con. “Thì ba sẽ hỏi vì sao có đơn đó,” anh nói. “Ba mẹ không ký thay con trong im lặng. Nhưng con cũng không phải tự đứng ra cãi với người lớn.” Nhiên cúi nhìn mũi giày. Một lúc sau, con gật đầu rất nhẹ. “Con muốn đi học. Nhưng con sợ mọi người nhìn.” Minh chỉnh lại quai cặp cho con. “Sợ thì mình vẫn đi chậm. Ba ở sau con.”
Cổng trường buổi sáng ồn ào hơn thường lệ. Xe máy chen nhau sát lề, tiếng còi ngắn, tiếng học sinh gọi nhau, tiếng giám thị nhắc đeo thẻ. Với Minh, mọi âm thanh đều có vẻ được kéo căng. Anh nhìn thấy vài học sinh lớp Nhiên đứng gần bảng thông báo, vừa thấy Nhiên đã im bớt. Một đứa cúi xuống điện thoại. Một đứa khác quay mặt đi quá nhanh, sự giả vờ tự nhiên vụng về đến mức làm người ta đau. Nhiên bước chậm lại. Hạnh nắm tay con, nhưng không kéo. Minh đi sau nửa bước, đúng như lời anh vừa nói, để nếu Nhiên muốn dừng lại thì phía sau con không phải khoảng trống.
Cô Linh xuất hiện ở bậc tam cấp khu hiệu bộ trước khi Nhiên kịp rẽ về dãy lớp. “Anh Minh, chị Hạnh, Ban giám hiệu mời gia đình lên trao đổi một chút. Nhiên cũng đi cùng nhé.” Hai chữ “một chút” rơi xuống nhẹ tênh, nhưng Minh thấy vai Nhiên co lại. Anh lấy điện thoại ra, nhắn cho Mai Phương: “Trường mời vào hiệu bộ, có Nhiên đi cùng.” Rồi anh nhìn cô Linh. “Nội dung làm việc là gì, thưa cô?” Cô Linh hơi khựng. “Liên quan đến việc ổn định tâm lý cho em Nhiên và môi trường học tập của lớp.” Minh gật đầu, ghi lại đúng câu đó vào sổ trước mặt cô.
Phòng tiếp phụ huynh ở tầng một bật điều hòa lạnh. Trên bàn đã có ba ly nước giấy và một xấp hồ sơ đặt ngay ngắn. Tờ trên cùng là một mẫu đơn in sẵn, tiêu đề rõ ràng: Đơn xin chuyển trường. Dòng họ tên học sinh đã được điền: Trần An Nhiên. Lớp: 11A3. Lý do còn bỏ trống, nhưng phía dưới có một dòng gợi ý viết bằng bút chì rất nhạt: “do sức khỏe và nhu cầu thay đổi môi trường học tập”. Hạnh hít vào một hơi sắc. Nhiên đứng chết lặng sau lưng mẹ, mắt dán vào tên mình trên tờ giấy như nhìn thấy một bản án được viết trước cả khi mình được hỏi.
Thầy hiệu phó đẩy kính, giọng ôn hòa kiểu người đã quen biến quyết định thành khuyến nghị. “Gia đình đừng hiểu nhầm. Nhà trường không ép. Chúng tôi chỉ chuẩn bị phương án để nếu gia đình thấy Nhiên cần một môi trường yên tĩnh hơn thì thủ tục không bị chậm.” Minh không chạm vào tờ đơn. Anh đặt quyển sổ lên bàn, mở nắp bút. “Xin hỏi mẫu đơn này do ai chuẩn bị?” Thầy hiệu phó nhìn sang cô Linh, rồi quay lại. “Đây là mẫu hành chính của trường.” “Dòng thông tin của con tôi do ai điền?” Minh hỏi tiếp. “Vì trường nắm hồ sơ học sinh nên điền trước cho thuận tiện thôi.” “Gia đình tôi đã từng đề nghị chuyển trường chưa?” Thầy hiệu phó đổi tư thế ngồi. “Anh không nên căng thẳng hóa vấn đề. Có những chuyện nếu kéo dài sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nhiều em học sinh.”
“Danh dự của nhiều em học sinh,” Minh lặp lại. “Vậy danh dự của con tôi nằm ở đâu trong phương án này?” Cô Linh vội chen vào, giọng mềm hơn: “Anh Minh, chị Hạnh, thật ra chúng tôi cũng rất thương Nhiên. Em ấy nhạy cảm, lại đang chịu áp lực. Nếu tạm chuyển sang nơi khác, em ấy có thể bắt đầu lại, lớp 11A3 cũng ổn định hơn. Còn chuyện trên mạng, trường sẽ nhắc nhở các em không bàn tán nữa.” Minh ngẩng lên. “Cô nói ‘chuyện trên mạng’ là chuyện gì? Video cắt ghép, tin nhắn xúc phạm, hay việc con tôi bị chặn ở gần nhà vệ sinh?” Cô Linh tái mặt. Thầy hiệu phó đặt tay lên xấp hồ sơ. “Anh lấy thông tin đó ở đâu?”
Câu hỏi ấy đến rất nhanh, nhanh hơn cả phản xạ phủ nhận. Minh nghe thấy cái bẫy nhỏ nằm bên trong: chỉ cần anh nói tên một học sinh, cuộc làm việc này sẽ trượt sang chuyện người lớn dụ trẻ cung cấp dữ liệu riêng tư. Anh khép nắp bút lại rồi mở ra, để mình có thêm một nhịp bình tĩnh. “Tôi có nhiều nguồn thông tin và tôi sẽ cung cấp đúng quy trình khi có buổi làm việc chính thức, có biên bản và người giám hộ cần thiết. Hôm nay tôi chỉ hỏi: nhà trường đã lập biên bản đầy đủ về sự việc ở khu nhà vệ sinh chưa? Đã bảo toàn dữ liệu camera, máy phòng tin học và các tài khoản liên quan chưa? Và vì sao trước khi trả lời những câu hỏi đó, nhà trường lại chuẩn bị sẵn đơn chuyển trường cho con tôi?”
Thầy hiệu phó không còn giữ được vẻ ôn hòa trọn vẹn. “Anh Minh, chúng tôi cũng phải bảo vệ nhà trường khỏi những thông tin chưa kiểm chứng. Gần đây có phản ánh rằng anh tiếp xúc với học sinh khác để hỏi chuyện. Điều đó không phù hợp.” Hạnh định nói, nhưng Minh đã lên tiếng trước. “Tôi đồng ý rằng không người lớn nào được gây áp lực lên học sinh. Vì vậy, tôi đề nghị từ giờ mọi học sinh liên quan chỉ được làm việc khi có phụ huynh hoặc người giám hộ, có biên bản, không hỏi đứng trước lớp, không thu điện thoại hoặc tài khoản cá nhân bằng lời nói miệng. Đề nghị này, tôi sẽ gửi bằng văn bản trong hôm nay.” Cô Linh cúi mắt xuống. Một khoảnh khắc rất ngắn, Minh biết mình đã chạm đúng chỗ.
Tờ đơn vẫn nằm giữa bàn. Dòng tên Nhiên nổi lên quá rõ trên nền giấy trắng. Hạnh đưa tay về phía con. Nhiên nắm lấy, nhưng lần này con không nấp hẳn sau lưng mẹ nữa. “Con…” Giọng con nhỏ đến mức gần như bị tiếng điều hòa nuốt mất. Minh quay người, định bảo con không cần nói, nhưng Nhiên đã siết tay Hạnh mạnh hơn. “Con không muốn chuyển trường vì chuyện con không làm.” Một câu rất ngắn. Không hùng hồn, thậm chí cuối câu còn run. Nhưng nó làm căn phòng thay đổi. Minh thấy sống mũi mình cay xè. Anh không khen con can đảm ngay trước mặt những người đang chờ một sơ hở cảm xúc; anh chỉ gật đầu, như xác nhận lời con là một sự thật đủ đứng được trên chân mình.
Minh quay lại bàn. “Gia đình tôi không ký đơn này,” anh nói. “Nếu nhà trường cho rằng chuyển trường là khuyến nghị chính thức, xin lập văn bản, nêu căn cứ, người đề xuất và trách nhiệm của nhà trường trong việc bảo vệ học sinh bị xâm hại danh dự. Nếu chỉ là mẫu tham khảo, xin rút khỏi buổi làm việc hôm nay và ghi nhận rằng gia đình tôi chưa từng đề nghị.” Thầy hiệu phó nhìn anh rất lâu. Cuối cùng ông kéo tờ đơn về phía mình, đặt úp xuống như thể chỉ cần không thấy tiêu đề nữa thì nó chưa từng tồn tại. “Được. Hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây. Nhưng tôi mong gia đình hợp tác để sự việc không đi quá xa.” Minh đứng dậy. “Sự việc đã đi quá xa từ lúc con tôi phải hỏi ba nó rằng có phải mình bị đuổi khỏi lớp không.”
Ra khỏi phòng hiệu bộ, Nhiên đi giữa ba mẹ. Sân trường đã vắng hơn, tiếng trống vào tiết một vang lên từ dãy nhà chính. Nhiên nhìn về phía lớp 11A3, rồi nhìn Minh. “Ba, con vào lớp được không?” Hạnh lập tức căng người, như muốn nói hôm nay con nghỉ cũng được. Minh cũng muốn nói vậy, nhưng anh nhớ lời Nhiên vừa nói trong phòng. Anh hỏi: “Con muốn vào không?” Nhiên im một lát rồi gật đầu. “Con sợ. Nhưng con muốn thử.” Ở cuối hành lang, có một bóng nam sinh đứng nép bên máy bán nước, vừa thấy gia đình Minh đã cúi đầu rất nhanh. Đỗ Quang. Cậu không tiến lại, cũng không dám nhìn lâu. Minh không gọi. Anh chỉ đặt tay lên vai Nhiên. “Ba đưa con tới cửa lớp. Mẹ ở dưới này. Nếu có gì, con ra ngay. Không cần chịu một mình.”
Nhiên bước vào lớp dưới những ánh mắt lén lút. Minh đứng ngoài cửa đủ lâu để thấy con đặt cặp xuống bàn, thấy một bạn nữ bên cạnh hơi dịch ghế ra rồi khựng lại khi gặp ánh mắt của anh. Anh không dọa ai. Anh chỉ đứng đó, một người cha áo sơ mi cũ, tay cầm quyển sổ, im lặng đến mức sự im lặng ấy tự thành một câu nhắc nhở. Khi chuông báo vào tiết vang lần cuối, Minh và Hạnh rời hành lang. Điện thoại anh rung ngay lúc họ xuống hết bậc cầu thang. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên, không có lời chào, không có tên người gửi: “Chú ơi, mail phụ vừa báo có đăng nhập mới lúc 7:42. Không phải cháu.” Minh dừng bước. Phía sau anh, trong lớp 11A3, tiếng cô giáo bắt đầu điểm danh. Còn phía cuối dãy nhà, cánh cửa phòng tin học đang khép hờ.
