Chương 25 - Chương 25: Cái Giá Của Im Lặng
Chương 25: Cái Giá Của Im Lặng
Minh đọc tin nhắn của Nhiên ba lần mà vẫn thấy từng chữ như bị ai đặt nhầm chỗ trên màn hình. “Ba ơi, sao mấy bạn nói ngày mai đừng ai ngồi gần con?” Một câu hỏi rất nhỏ, không có dấu chấm than, không có tiếng khóc, nhưng khiến cổng trường trước mặt anh bỗng rộng ra đến lạnh người. Hạnh đứng bên cạnh vẫn cầm điện thoại, ảnh chụp nhóm phụ huynh chưa tắt. Những dòng chữ “không hợp tác hòa giải”, “hạn chế trao đổi riêng”, “tránh bị kéo vào chuyện phức tạp” nằm đó ngay ngắn, lịch sự đến mức nếu không biết chuyện, người ta có thể tưởng tất cả chỉ là một lời nhắc nhở tử tế. Minh nhận ra cái đáng sợ của những người lớn im lặng không phải là họ không nói gì, mà là khi họ nói, họ luôn biết cách làm lời đe dọa trông giống lời khuyên.
Anh không trả lời Nhiên ngay. Không phải vì không biết thương con, mà vì lần đầu tiên Minh hiểu có những câu trả lời nếu viết sai, con sẽ phải ôm lấy nó suốt một đêm. Hạnh nhìn anh, giọng khàn đi. “Mình nói sao với con bây giờ?” Minh mở khung chat, gõ rồi xóa. “Không sao đâu” hiện lên một nửa rồi biến mất, bởi anh đã ghét câu ấy từ lâu mà đến giờ mới thật sự biết ghét. Anh gõ lại chậm hơn: “Ba mẹ đang ở cổng trường. Ba đã thấy tin nhắn. Con không làm gì sai. Tối nay về nhà mình nói với nhau, nhưng nếu bây giờ con sợ, con gọi cho ba ngay.” Anh dừng một nhịp, thêm một câu: “Ngày mai ba mẹ sẽ không để con tự chịu một mình.” Gửi xong, anh chụp màn hình tin nhắn của Nhiên, lưu cùng ảnh nhóm phụ huynh vào thư mục riêng trong điện thoại. Một việc rất nhỏ, nhưng lúc này anh cần làm một việc gì đó có hình dạng, để tay mình không run.
Điện thoại anh rung. Mai Phương gọi đến. Minh bật loa ngoài để Hạnh cùng nghe. Phương không hỏi dài, chỉ nói: “Em đã xem ảnh dự thảo. Anh đừng phản hồi trong nhóm phụ huynh bằng cảm xúc. Chụp lại toàn bộ, nếu có tên người gửi thì giữ nguyên. Sau đó nhắn riêng cho giáo viên chủ nhiệm và đại diện nhà trường bằng văn bản: gia đình ghi nhận thông tin đang lan truyền, yêu cầu nhà trường có biện pháp ngăn việc cô lập học sinh, và đề nghị xác nhận đã tiếp nhận.” Hạnh mím môi. “Nếu họ không trả lời?” Phương im vài giây. “Thì sự im lặng đó cũng là một dữ kiện. Nhưng tối nay quan trọng nhất là Nhiên. Đừng biến con thành người phải kể lại mọi thứ ngay để người lớn xử lý. Hãy cho con biết mình có quyền sợ.”
Minh nói cảm ơn rồi cúp máy. Anh đứng dưới bóng cây trước cổng trường, soạn một tin nhắn gửi cho cô chủ nhiệm và thầy Lợi. Anh viết rõ thời gian, nội dung đang lan trong nhóm phụ huynh, câu hỏi của Nhiên, yêu cầu nhà trường bảo đảm không có hành vi cô lập, gây áp lực hay trả đũa học sinh vì gia đình chưa ký hòa giải. Anh đọc lại từng chữ trước khi gửi. Hạnh nhìn màn hình, bỗng nói nhỏ: “Thêm câu là con mình đang rất hoảng.” Minh thêm vào. Không phải để xin thương hại, mà để nhà trường không thể giả vờ đây chỉ là chuyện người lớn cãi nhau trên mạng. Tin nhắn gửi đi, hai dấu tích hiện lên. Không ai trả lời.
Tối đó Nhiên về nhà muộn hơn mọi ngày mười phút. Con bước vào với chiếc cặp đeo lệch, mặt bình thường một cách cố gắng. “Con tắm trước nha,” con nói, như thể chỉ cần đi ngang qua phòng khách thật nhanh thì cả nhà sẽ không nhìn thấy mắt con đỏ. Minh đang ngồi bên bàn ăn, trước mặt là bát canh Hạnh đã hâm lại hai lần. Anh muốn gọi con lại ngay, muốn hỏi ai nói, nói lúc nào, có ai nhắn gì, nhóm nào, tên gì. Nhưng câu của Mai Phương còn ở trong đầu: đừng biến con thành người phải kể lại mọi thứ ngay. Anh đứng dậy, chỉ nói: “Ừ. Tắm xong ra ăn với ba mẹ. Canh còn nóng.” Nhiên khựng lại ở cửa phòng tắm. Rất khẽ, con đáp: “Dạ.”
Bữa cơm tối diễn ra chậm. Nhiên ăn từng muỗng nhỏ, thỉnh thoảng nhìn điện thoại úp xuống cạnh tay. Hạnh gắp cho con miếng trứng, rồi lại gắp thêm rau như thể có thể lấp nỗi sợ bằng những thứ mềm hơn. Minh đặt đũa xuống trước. “Ba đã thấy chuyện trong nhóm phụ huynh,” anh nói. “Ba mẹ đã gửi yêu cầu cho nhà trường. Nhưng ba muốn hỏi con một việc thôi. Ngày mai con có muốn đi học không?” Nhiên ngẩng lên rất nhanh. Trong mắt con có cả sợ hãi lẫn một thứ tự trách quen thuộc. “Con đi được. Nếu con nghỉ, mọi người lại nói con làm quá.” Chữ “làm quá” rơi xuống bàn ăn nặng như một viên đá. Hạnh quay mặt đi, lau khóe mắt bằng mu bàn tay. Minh thấy cổ họng mình nghẹn lại, nhưng anh cố nói đều: “Con đi học không phải để chứng minh con không làm quá. Con đi nếu con muốn giữ nhịp sống của con. Nếu con thấy không chịu nổi, ba mẹ sẽ xin nghỉ cho con. Cả hai lựa chọn đều không sai.”
Nhiên cúi nhìn bát cơm. Một lúc lâu sau, con nói: “Con muốn đi. Nhưng con sợ lúc bước vào lớp.” Minh gật đầu. Anh không nói “đừng sợ”. Anh không còn đủ ngốc để bảo một đứa trẻ đừng sợ khi chính mình cũng đang sợ. “Vậy sáng mai ba đưa con đến cổng. Con vào lớp. Nếu có chuyện gì, con nhắn cho ba một chữ cũng được. Ba sẽ đọc.” Nhiên nhìn anh, khóe môi run lên như muốn cười mà không thành. “Ba đừng đứng lâu trước cổng nha. Mấy bạn thấy lại…” Con bỏ lửng câu. Minh hiểu phần còn lại: lại nói ba con làm quá, lại nói nhà này kéo người lớn vào, lại nói Nhiên không biết tự xử lý chuyện của mình. Anh hạ giọng: “Ba đứng sau thôi. Không làm con khó xử.” Lần này Nhiên không phản bác. Con chỉ gật đầu, rất nhẹ.
Sáng hôm sau, trời không mưa nhưng đường trước trường ướt vì xe tưới cây vừa chạy qua. Minh chở Nhiên bằng chiếc xe máy cũ, Hạnh ngồi sau ôm cặp cho con. Cả ba gần như không nói gì. Khi xe dừng cách cổng một đoạn, Nhiên xuống trước, tự kéo thẳng dây cặp. Con quay lại nhìn ba mẹ, như muốn dặn điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ nói: “Con vào đây.” Minh gật đầu. “Ừ. Ba ở đây đến khi con lên lớp.” Nhiên đi qua cổng, dáng nhỏ lẫn vào dòng học sinh mặc đồng phục. Có vài ánh mắt quay lại. Một nhóm nữ sinh đứng gần bồn cây nhìn Nhiên rồi cúi xuống điện thoại, cười rất khẽ. Minh nhìn thấy, Hạnh cũng nhìn thấy. Nhưng họ không gọi con lại. Có những khoảnh khắc làm cha mẹ đau nhất không phải là lao vào che chắn, mà là đứng đủ gần để con biết đường quay lại, đủ xa để con còn giữ được chút tự trọng cuối cùng.
Tin nhắn đầu tiên của Nhiên đến lúc bảy giờ mười hai. Chỉ một dòng: “Con vào lớp rồi.” Minh chưa kịp thở ra thì dòng thứ hai hiện lên: “Chỗ bên cạnh con không ai ngồi.” Anh nhìn màn hình lâu đến mức Hạnh phải chạm vào tay anh. Nhiên gửi thêm một tấm ảnh chụp vội, hơi mờ. Bàn bên cạnh trống. Dãy sau cũng có một khoảng trống bất thường, như thể quanh chỗ con ngồi có một vòng ranh giới không ai nhìn thấy nhưng tất cả đều hiểu. Minh phóng to ảnh. Ở mép khung hình, Đỗ Quang ngồi chếch phía sau, đầu cúi xuống, tay nắm chặt quai cặp. Cậu không nhìn vào máy ảnh. Cũng không nhìn Nhiên.
Trong lớp, cô chủ nhiệm bước vào sau tiếng trống. Nhiên kể lại bằng những tin nhắn rời rạc, mỗi tin cách nhau vài phút. Cô nói cả lớp ổn định, không bàn chuyện ngoài giờ học. Cô nói bạn nào có ý kiến thì gặp riêng cô. Nhưng cô không đổi chỗ, không hỏi vì sao cả một khoảng ghế quanh Nhiên trống ra, cũng không gọi tên những tiếng xì xào phía cuối lớp. Gia Hân đi ngang qua bàn Nhiên để nộp vở, vai áo chạm nhẹ vào cạnh bàn. “Cậu nổi tiếng thật đó,” cô bé nói vừa đủ nghe. Nhiên không trả lời. Minh đọc những dòng ấy trong tiệm sửa điện lạnh, giữa tiếng máy nén đang chạy thử và mùi dầu kim loại quen thuộc. Anh bỗng thấy nơi mình đứng rất xa con, xa đến mức một người cha có thể cầm cả bộ dụng cụ trong tay mà vẫn không sửa nổi cái ghế trống bên cạnh con mình.
Đến tiết ra chơi, Nhiên không nhắn nữa. Minh đợi năm phút, mười phút, rồi hai mươi phút. Anh gọi, con không bắt máy. Hạnh gọi, cũng không. Khi anh vừa định khóa cửa tiệm để chạy đến trường, điện thoại báo một tin nhắn mới, không phải từ Nhiên mà từ cô chủ nhiệm: “Anh Minh, đề nghị gia đình phối hợp ổn định tâm lý cho cháu. Việc phụ huynh liên tục phản ánh đang khiến một số học sinh và phụ huynh cảm thấy bị áp lực. Nhà trường sẽ mời gia đình làm việc thêm nếu tình hình tiếp tục căng thẳng.” Minh đọc đến chữ “liên tục phản ánh” thì bật cười rất khẽ, một tiếng cười không có chút vui nào. Chưa đầy một ngày sau khi con anh bị cô lập, người đầu tiên được nhắc phải ổn định lại là gia đình anh.
Ngay sau đó, Hạnh gửi cho Minh ảnh chụp mới từ nhóm phụ huynh. Một phụ huynh viết: “Tôi đề nghị nhà trường xử lý dứt điểm. Không thể để một người cha làm quá ảnh hưởng cả lớp.” Bên dưới, Nguyễn Thanh Vân không nói nhiều, chỉ thả một biểu tượng đồng tình. Minh nhìn biểu tượng nhỏ ấy, rồi nhìn lại tấm ảnh chỗ ngồi trống của Nhiên. Anh lưu cả hai vào cùng một thư mục. Lần này, tên thư mục không còn là “hòa giải”. Anh đổi thành “trả đũa sau khi không ký”. Bên ngoài tiệm, nắng bắt đầu gắt lên. Điện thoại vẫn chưa có cuộc gọi nào từ Nhiên. Minh kéo cửa sắt xuống một nửa, quay sang bảo bác Sáu Tín trông giúp tiệm. “Tôi lên trường một lát.” Bác Sáu nhìn mặt anh, không hỏi thêm. Minh cầm mũ bảo hiểm, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ rõ ràng: nếu cái giá của im lặng là để con ngồi một mình giữa lớp, thì hôm nay anh sẽ trả bằng cách không im lặng nữa.
