Chương 6: Vết Mực Đỏ
CHƯƠNG 6. VẾT MỰC ĐỎ
Đầu dây bên kia im mất hai giây. Trong hai giây đó, Thành nghe rõ tiếng nồi canh sôi sau lưng, còn lồng ngực anh như bị ai đặt một cục đá lên. Tô Khải Chính cười khẽ, không lớn, nhưng đủ để người ta hiểu ông không quen bị một người như Thành đáp lại bằng câu ghi chép. ‘Cậu ghi đi,’ ông nói. ‘Ghi cho rõ là tôi không cho phép cậu dùng trường học của Bảo An để gây áp lực lên mẹ nó.’ Thành viết nguyên văn câu ấy vào sổ. Anh hỏi: ‘Ông đang thông báo thay đổi lịch gặp cuối tuần của tôi với Bảo An, hay chỉ đang nhắc tôi đừng liên hệ nhà trường?’
‘Cuối tuần này Bảo An phải ôn kiểm tra năng lực,’ Tô Khải Chính đáp. ‘Thằng bé không rảnh chạy theo mấy bữa cơm rẻ tiền của cậu.’ Câu đó cũ đến mức Thành tưởng mình sẽ đau như trước. Nhưng điều làm anh đau không phải chữ rẻ tiền, mà là cách ông đặt Bảo An vào giữa một câu ra lệnh như đặt quân cờ xuống bàn. Thành hạ mắt nhìn trang sổ. ‘Nếu lịch gặp thay đổi, xin ông hoặc mẹ cháu thông báo bằng văn bản, ghi rõ lý do và thời gian gặp bù.’ Ông Tô lạnh giọng: ‘Cậu nghĩ vài tin nhắn, vài cái dấu ở trường là đủ để giành con à?’ Thành siết bút. ‘Tôi chưa nói đến giành. Tôi đang nói đến quyền được biết con tôi có ăn được không, ngủ được không, học có quá sức không.’
Bên kia có tiếng ly đặt mạnh xuống mặt bàn. ‘Thứ cậu gọi là quá sức, trong nhà tôi gọi là nền tảng. Cậu không cho nó nổi một cái bàn học tử tế, đừng dạy chúng tôi cách nuôi trẻ.’ Thành ngẩng đầu nhìn qua cửa bếp. Một cậu bé ở bàn gần cửa làm rơi vài giọt canh xuống áo. Mẹ nó lấy khăn lau, mắng yêu một câu rồi để nó ăn tiếp. Chỉ một cảnh nhỏ vậy thôi cũng làm Thành thấy cổ họng nghẹn lại. Bảo An đã bao lâu rồi không được làm rơi một giọt canh mà không sợ có ai ghi lại? Anh nói: ‘Tôi ghi nhận ý kiến của ông. Cuộc gọi lúc mười hai giờ bốn mươi bảy, ông nói cuối tuần Bảo An phải ôn kiểm tra năng lực và tôi không nên đưa con đi ăn.’
‘Cậu thật sự muốn làm lớn chuyện?’ Tô Khải Chính hỏi. Lần này trong giọng ông không chỉ có giận, còn có sự chắc chắn của người luôn tin mình đang gánh trách nhiệm thay kẻ khác. ‘Bảo An là cháu ngoại tôi. Nó mang họ Lục, nhưng nó lớn lên trong nhà họ Tô. Tôi không để tương lai của nó bị kéo xuống chỉ vì cậu đột nhiên muốn chứng minh mình là một người cha tốt.’ Thành từng ghét nhất những câu như thế, vì mỗi chữ đều chạm đúng chỗ anh yếu. Nhưng hôm nay, anh có một cuốn sổ đang mở và một đứa trẻ từng hỏi ba có thấy con vô dụng không. Thành đáp: ‘Tôi không cần chứng minh với ông. Tôi cần Bảo An không phải chứng minh nó đáng được yêu.’
Cuộc gọi kết thúc bằng một tiếng tút cụt ngủn. Thành không gọi lại. Anh ghi thêm dòng cuối: Cuộc gọi bị cắt sau khi tôi nói về việc Bảo An không cần chứng minh để được yêu. Viết xong, anh đặt bút xuống, rửa tay rồi quay lại bếp. Buổi chiều, khi quán vắng, Thành chụp lại trang sổ, lưu cùng ảnh chụp màn hình tin nhắn của Tô Uyển. Rồi anh soạn một văn bản thứ hai gửi trường: đề nghị cung cấp hoặc xác nhận sự tồn tại của phiếu theo dõi bán trú, ghi nhận trao đổi giữa giáo viên với gia đình và các nhận xét học tập gần đây của Bảo An trong phạm vi phụ huynh được biết.
Sáng hôm sau, Tô Uyển nhắn đến đúng như anh đoán: Cuối tuần này An An phải ở nhà ôn kiểm tra năng lực. Ba tôi đã nói rồi. Anh đừng đến đón, tránh làm con phân tâm. Thành đọc chậm hai lần. Trước đây anh sẽ lập tức hỏi có thể cho anh gặp một tiếng thôi được không, rồi tự hạ mình xuống đến mức người khác không cần đẩy. Lần này anh chỉ trả lời: Tôi đã nhận thông báo của em về việc hủy lịch gặp cuối tuần. Vui lòng xác nhận đây là quyết định của mẹ cháu, nêu thời gian gặp bù cụ thể. Việc ôn kiểm tra không nên đồng nghĩa với việc cắt quyền gặp ba của Bảo An. Gửi xong, anh đặt điện thoại úp xuống bàn. Bàn tay vẫn run, nhưng chữ đã đi trước nỗi sợ một bước.
Chiều thứ năm, email của phòng học vụ cuối cùng đến. Trường ghi nhận yêu cầu bổ sung kênh nhận thông tin của cha ruột, sẽ cần thêm thời gian xác minh quy trình nội bộ. Các dữ liệu chi tiết về bán trú và ghi nhận trao đổi chưa thể cung cấp ngay. Cuối email, có một câu tưởng như vô hại: Đính kèm bản sao phiếu nhận xét học tập tuần gần nhất đã gửi cho phụ huynh để anh tham khảo tình hình chung của học sinh.
Thành tải tệp về bằng ngón tay hơi cứng. Trên màn hình nhỏ là ảnh chụp một trang bài kiểm tra năng lực. Những vòng tròn đỏ dày đặc nằm quanh các phép tính, các ô nối từ, các câu đọc hiểu. Góc trên bên phải ghi 58/100 bằng mực đỏ, phía dưới là nhận xét: Không tập trung. Sai nhiều lỗi cơ bản. Cần phụ huynh kèm sát. Thành phóng to trang giấy. Ở một bài toán đơn giản, Bảo An làm sai phép cộng mà nó từng tính nhẩm được khi ngồi trong quán đếm viên chả cá. Nhưng ở câu khó hơn bên dưới, nét bút của thằng bé lại viết đúng rồi bị gạch đi, bên cạnh có một đáp án sai được viết đè lên. Vết mực đỏ khoanh cả hai lớp chữ, như khoanh luôn một điều người lớn chưa chịu nhìn thấy.
Thành ngồi bất động trước màn hình. Anh không giỏi toán nâng cao, nhưng anh biết chữ của con mình. Anh biết nét bút nào là do vội, nét nào là do run, nét nào là do một đứa trẻ vừa viết vừa nghe tiếng người lớn trong đầu. Ở mép dưới trang giấy, có một vệt đỏ kéo dài, không giống dấu chấm bài. Nó như bị quệt ra khi tay áo chạm vào mực chưa khô. Vết mực đỏ ấy không nói được gì chắc chắn, nhưng nó làm anh thấy lạnh hơn cả điểm số.
Tối đó, Thành gọi cho Tô Uyển. Cuộc gọi đầu tiên bị tắt. Cuộc gọi thứ hai reo đến gần hết mới có người nghe. Giọng Tô Uyển mệt và thấp: ‘Anh lại muốn gì?’ Thành nhìn trang bài kiểm tra đã in ra trước mặt. Anh dùng bút chì khoanh chỗ đáp án bị gạch rồi viết ghi chú bên cạnh, không dùng bút đỏ. ‘Anh nhận được phiếu nhận xét học tập của con. Anh muốn hỏi Bảo An có ổn không.’ Đầu dây bên kia im lặng. Rồi Tô Uyển nói: ‘Con đang học. Anh đừng làm nó rối thêm.’ Thành hỏi rất nhẹ: ‘Uyển, 58 điểm có phải lý do cuối tuần này con không được gặp anh không?’
‘Không ai nói không được gặp,’ cô đáp, nhưng câu ấy yếu đến mức chính nó cũng không đứng vững. ‘Chỉ là ba em thấy giai đoạn này phải tập trung. An An vào lớp chọn được thì sau này đường đi sẽ khác. Anh không hiểu áp lực của một đứa trẻ trong môi trường này đâu.’ Thành nhìn dòng nhận xét Không tập trung, nhớ đến đôi mắt Bảo An nhìn bát cơm như nhìn một bài thi. ‘Anh hiểu áp lực của một đứa trẻ sợ mình sai thì sẽ mất người lớn,’ anh nói. ‘Anh muốn nói với con một câu thôi.’ Tô Uyển thở ra rất khẽ. Có tiếng cửa mở, tiếng người lớn nói gì đó xa xa, rồi giọng Bảo An vang lên nhỏ như sợi chỉ: ‘Ba ạ?’
Thành lập tức ngồi thẳng lại. Bao nhiêu câu hỏi trong đầu anh rơi hết xuống, chỉ còn một câu cần nói trước. ‘Ba đây. Con đang học à?’ Bảo An đáp rất nhanh: ‘Dạ. Con học được. Con không mệt. Cuối tuần này con ôn kiểm tra, ba đừng buồn.’ Câu nào cũng ngoan, cũng tròn, cũng giống một bài đã được dặn. Thành thấy mắt mình nóng lên, nhưng anh không để giọng đổi. ‘Ba không buồn vì con học. Ba chỉ muốn nói là một bài làm sai không làm con mất ba. Năm mươi tám điểm cũng không làm con mất ba. Con ăn chậm, viết sai, quên bài, khóc, hoặc không vào lớp chọn, con vẫn là con của ba.’
Đầu dây bên kia bỗng không còn tiếng lật sách. Khi Bảo An nói, giọng nó thấp hơn ban nãy: ‘Nhưng nếu con sai nhiều, mọi người sẽ giận.’ Thành đặt bàn tay lên trang giấy đầy mực đỏ, che đi con số 58. ‘Người lớn có thể giận, nhưng không được làm con nghĩ con vô dụng. Con nghe ba nói không?’ Bảo An hình như nghẹn lại. ‘Dạ.’ Chỉ một chữ thôi, mà Thành thấy nó phải đi qua rất nhiều lớp cửa mới tới được chỗ anh. Anh còn muốn hỏi nhiều thứ, nhưng nếu hỏi lúc này, con sẽ lại biến thành người phải trả lời đúng. Anh chỉ nói: ‘Tối nay uống nước ấm. Đừng cúi sát vở quá. Ba vẫn chờ lịch gặp bù.’
Điện thoại bị lấy lại gần như ngay sau đó. Giọng Tô Khải Chính vang lên, lạnh hơn cuộc gọi trước: ‘Đủ rồi. Cậu đang dạy nó yếu đuối.’ Thành nhìn đồng hồ, ghi thời gian. ‘Tôi đang dạy con tôi rằng nó được sai.’ Ông Tô cười gằn: ‘Vậy cậu cứ giữ cái đạo lý nghèo của cậu. Còn tương lai của nó, nhà tôi sẽ lo.’ Cuộc gọi lại bị cắt. Thành ngồi một lúc lâu trong ánh đèn quán đã tắt bớt, trước mặt là bài kiểm tra in đen trắng nhưng những vết đỏ vẫn như còn tươi. Anh lấy một túi hồ sơ mới, ghi bên ngoài: Bài kiểm tra – nhận xét học tập – dấu hiệu sợ sai.
Gần mười giờ, khi Thành kéo cửa sắt chuẩn bị đóng quán, có một người phụ nữ đứng dưới mái hiên bên kia đường. Bà mặc áo khoác tối màu, tóc buộc thấp, tay cầm một túi vải cũ. Thành nhận ra bà sau vài giây: người từng đi phía sau Bảo An ở cổng biệt thự nhà họ Tô, luôn cúi đầu, luôn im lặng, giống như một cái bóng được giao nhiệm vụ đưa đón rồi biến mất. Bà nhìn quanh rất nhanh, sau đó bước sang, đặt túi vải lên chiếc bàn ngoài cùng của quán. ‘Cậu Thành,’ bà nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng xe ngoài đường nuốt mất, ‘có vài thứ của An An… tôi nhặt được.’ Thành chưa kịp hỏi thêm thì bà đã lùi lại, ánh mắt đầy sợ hãi. Trong miệng túi vải, một góc giấy trắng lộ ra, trên đó có một vệt mực đỏ kéo dài như một vết thương chưa khô.
