Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 5 - Chương 5: Lần Đầu Không Nhịn

CHƯƠNG 5. LẦN ĐẦU KHÔNG NHỊN

Đêm đó, Thành viết đi viết lại văn bản yêu cầu trường xác nhận quyền nhận thông tin của cha ruột đến ba lần. Lần đầu, chữ anh cứng quá, đọc lên giống như một người đang giận. Lần thứ hai, câu chữ lại mềm đến mức như xin xỏ. Đến lần thứ ba, anh đặt cuốn sổ bên cạnh, nhìn những dòng vừa ghi về bữa cơm của Bảo An, rồi gõ từng câu chậm hơn: Tôi là Lục Thành, cha ruột của học sinh Lục Bảo An. Tôi đề nghị nhà trường xác nhận bằng văn bản quyền được nhận thông tin liên quan đến tình trạng học tập, sinh hoạt bán trú và sức khỏe của con tôi trong phạm vi phụ huynh được biết.

Anh không dùng chữ tố cáo. Anh cũng không viết rằng con đã sặc vì sợ điện thoại, rằng một đứa trẻ tám tuổi hỏi ăn không hết có bị ghi vào sổ không. Những chuyện ấy anh giữ trong sổ riêng. Văn bản gửi trường phải sạch, rõ và không để ai có cớ nói anh kích động. Gần mười hai giờ, khi quán đã tắt bớt đèn, Thành nhờ chủ quán in giúp hai bản.

Sáng thứ hai, Thành đến trường sớm hơn giờ vào lớp. Cổng trường tư quốc tế sáng bóng dưới nắng, hai hàng cây được cắt tỉa gọn đến mức chẳng có chiếc lá nào được phép lệch khỏi hình dáng người lớn muốn. Phụ huynh dừng xe rất nhanh, trẻ con bước xuống trong đồng phục phẳng phiu, balô nhỏ đeo trên vai như một phần của bài kiểm tra. Thành đứng ngoài một lát, tay cầm túi hồ sơ mỏng. Anh đã từng đứng ở đây với cảm giác mình không thuộc về nơi này. Hôm nay cảm giác ấy vẫn còn, nhưng nó không còn đủ sức đẩy anh lùi lại.

Phòng hành chính nằm bên phải sảnh chính. Cô nhân viên sau quầy tiếp tân mỉm cười đúng chuẩn, kiểu mỉm cười đã được huấn luyện để không làm ai mất lòng và cũng không hứa hẹn điều gì. Thành đưa giấy khai sinh bản sao, căn cước của mình và văn bản yêu cầu. ‘Tôi muốn nộp văn bản này. Nhờ trường đóng dấu đã nhận hoặc ghi phiếu tiếp nhận giúp tôi.’ Cô nhân viên đọc lướt, nụ cười nhạt đi một chút. ‘Thông tin của bé Bảo An hiện do mẹ bé là chị Tô Uyển đại diện trao đổi với trường. Nếu anh cần, anh có thể liên hệ với chị Uyển trước.’

‘Tôi đã liên hệ nhiều lần về lịch gặp con,’ Thành nói. ‘Nhưng đây là quyền nhận thông tin của cha ruột. Tôi không yêu cầu trường giao hồ sơ ngay tại quầy. Tôi chỉ nộp văn bản và xin xác nhận đã nhận.’ Anh đặt giọng rất thấp, không để câu nào vượt quá mặt bàn. Cơn giận của anh đã học được cách đứng thẳng. Cô nhân viên nhìn bản giấy khai sinh, rồi nhìn tên Bảo An trên hệ thống. ‘Em cần hỏi quản lý học vụ.’ Thành gật đầu. ‘Tôi đợi được.’

Anh ngồi trên chiếc ghế dài cạnh tường. Thành nhìn những nụ cười in màu ấy, bất giác nhớ đến Bảo An ôm ly nước bằng hai tay, hỏi một muỗng cơm có đủ để được gặp ba không. Tương lai của một đứa trẻ đôi khi bắt đầu từ việc nó có được ăn chậm hay không.

Mười lăm phút sau, một người phụ nữ mặc vest xám bước ra. Cô tự giới thiệu là phụ trách học vụ khối tiểu học. Giọng cô lịch sự, nhưng mắt đã có sự phòng bị. ‘Anh Thành, trường rất tôn trọng phụ huynh. Tuy nhiên, mọi kênh trao đổi chính của bé Bảo An trước nay đều thông qua mẹ và gia đình bên ngoại. Việc thay đổi hoặc bổ sung người nhận thông tin cần có xác nhận từ người đang chăm sóc chính.’ Thành nhìn thẳng vào cô. ‘Tôi không thay đổi người chăm sóc chính. Tôi yêu cầu được nhận thông tin với tư cách cha ruột. Nếu trường từ chối nhận văn bản, xin chị ghi rõ lý do từ chối vào đây giúp tôi.’

Câu ấy làm căn phòng nhỏ lặng xuống. Cô phụ trách học vụ đặt tay lên mép hồ sơ, nụ cười biến mất hẳn. ‘Anh có thể thông cảm, trường cũng phải bảo vệ học sinh khỏi những tranh chấp gia đình.’ Thành gật đầu. ‘Tôi hiểu. Vì vậy tôi không đến lớp tìm con, không làm ồn ở cổng, không yêu cầu giáo viên trả lời miệng. Tôi đi đúng cửa hành chính, nộp đúng giấy tờ và xin trường trả lời bằng văn bản. Nếu trường muốn bảo vệ học sinh, tôi nghĩ mọi việc càng nên rõ ràng.’

Điện thoại của người phụ trách rung lên trên bàn. Cô liếc màn hình, sắc mặt khẽ đổi. Thành không nhìn sang, nhưng anh thấy cái tên nhà họ Tô hiện ra trong cách cô ngồi thẳng hơn. Cô xin phép nghe máy. Thành đứng dậy, đi lùi ra gần cửa kính, đủ xa để không nghe nội dung, đủ gần để không biến mình thành người bị mời ra ngoài. Qua lớp kính mờ, anh thấy cô nói rất khẽ, rồi nhìn về phía anh hai lần. Mỗi lần ấy, cảm giác cũ lại bò lên trong ngực anh: cảm giác một người nghèo bị bàn bạc như một rắc rối cần xử lý. Thành nắm túi hồ sơ chặt hơn, nhưng không rời đi.

Khi cô phụ trách quay lại, giọng cô mềm hơn nhưng xa hơn. ‘Anh Thành, phía gia đình bé vừa trao đổi rằng thời điểm này bé đang chuẩn bị kiểm tra năng lực, tâm lý không nên bị xáo trộn. Trường đề nghị anh làm việc qua chị Tô Uyển để tránh ảnh hưởng đến con.’ Thành im vài giây. Trong đầu anh hiện lên Bảo An cúi đầu trước bát cơm, nói nếu học chậm thì cô sẽ nhắn về nhà. Anh hỏi: ‘Việc tôi nhận thông tin về bữa ăn, giấc ngủ, tình trạng học tập của con là xáo trộn tâm lý của con, hay là xáo trộn sự thuận tiện của người lớn?’

Người phụ trách sững lại. Cô nhân viên tiếp tân bên ngoài cũng ngẩng lên. Thành biết câu ấy nặng hơn những gì anh thường nói. Nhưng nó không phải lời xúc phạm. Nó là câu hỏi anh đã nợ con quá lâu. Anh lấy bản văn bản thứ hai đặt lên bàn. ‘Tôi không yêu cầu chị trả lời ngay hôm nay. Tôi chỉ yêu cầu trường nhận văn bản. Nếu cần thời gian kiểm tra quy định, xin hẹn ngày trả lời. Nếu không nhận, xin ghi rõ không nhận và lý do.’

Cô phụ trách nhìn anh một lúc lâu. Cuối cùng, cô cầm bút ký vào góc phiếu tiếp nhận nội bộ, đóng một dấu tròn nhỏ của phòng hành chính lên bản sao. Dấu mực xanh chạm xuống giấy rất nhẹ, nhưng Thành nghe nó như tiếng một cánh cửa vừa hé ra. ‘Trường sẽ phản hồi trong ba ngày làm việc,’ cô nói. ‘Còn các thông tin cụ thể về sinh hoạt bán trú, anh cần chờ xác minh quyền truy cập.’ Thành nhận lại bản sao. ‘Cảm ơn chị. Tôi sẽ chờ phản hồi bằng văn bản.’

Anh vừa bước ra khỏi phòng hành chính thì gặp cô Phạm Mai ở cuối hành lang. Cô ôm một chồng vở bài tập, mắt thoáng hoảng khi thấy anh. Thành dừng lại trước, giữ khoảng cách đủ lịch sự. ‘Cô Mai, tôi không hỏi cô điều gì ở đây. Tôi chỉ muốn cảm ơn vì hôm trước cô đã nhắc tôi hỏi con chuyện ăn trưa.’ Phạm Mai nhìn quanh. Hành lang có camera, có phụ huynh, có cả những cánh cửa kính luôn phản chiếu người ta thành hai bóng. Cô hạ giọng: ‘Anh đã nộp giấy rồi ạ?’

‘Rồi.’ Thành đáp.

Phạm Mai siết chồng vở vào ngực. ‘Nếu trường trả lời, anh nên hỏi bằng văn bản về phiếu theo dõi bán trú và ghi nhận trao đổi giữa giáo viên với gia đình. Tôi chỉ nói được vậy.’ Cô dừng một chút, như vừa tự kéo mình khỏi mép vực. ‘Có những chuyện nếu chỉ nghe miệng thì sau này không còn là chuyện đã từng xảy ra nữa.’ Nói xong, cô cúi đầu đi rất nhanh về phía cầu thang, để lại Thành đứng giữa mùi sáp lau sàn và tiếng chuông báo tiết đầu.

Trên đường về quán, điện thoại Thành sáng lên. Tin nhắn của Tô Uyển hiện trên màn hình: Anh đến trường làm gì? Ba tôi rất giận. Thành dừng xe dưới bóng một cây bằng lăng trước cổng trường, đọc hết câu ấy, rồi chụp màn hình. Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó: Nếu anh cứ làm mọi chuyện căng lên, cuối tuần này Bảo An cần ở nhà ôn kiểm tra, anh đừng đón con nữa. Thành nhìn dòng chữ ấy lâu đến mức màn hình tự tối đi. Trước đây, chỉ cần thấy hai chữ đừng đón, anh đã lập tức gọi điện, xuống nước, hứa sẽ không làm phiền. Anh từng tưởng nhường thêm một lần là giữ được con thêm một chút. Bây giờ anh biết, mỗi lần nhường như vậy, lịch gặp con lại biến thành phần thưởng mà người lớn có quyền phát hoặc thu.

Anh mở lại màn hình, trả lời từng chữ: Nếu gia đình thay đổi lịch gặp đã thống nhất, vui lòng thông báo bằng văn bản, ghi rõ lý do và thời gian gặp bù. Tôi sẽ đến đúng giờ như lịch cũ nếu không có thỏa thuận mới hợp lý cho Bảo An. Gửi xong, anh không gọi thêm. Không giải thích dài. Không xin lỗi vì đã hỏi trường về con mình. Anh chụp lại tin nhắn vừa gửi, lưu vào thư mục mới đặt tên Lịch gặp và trường học, rồi ghi vào sổ: Thứ hai, 8:35, trường đã nhận văn bản. Tô Uyển nhắn nhà Tô dọa cắt lịch cuối tuần vì tôi đến trường. Cần hỏi về phiếu theo dõi bán trú. Cần giữ mọi trao đổi bằng văn bản.

Quán cơm bắt đầu vào ca trưa khi Thành quay lại. Anh rửa tay, đeo tạp dề, thái mớ rau cải như mọi ngày. Cô chủ quán nhìn anh từ cửa bếp. ‘Ổn không?’ Thành cúi đầu nhặt phần lá úa bỏ riêng. ‘Chưa ổn,’ anh nói. ‘Nhưng con tôi không thể cứ phải ổn thay cho người lớn nữa.’

Đến cuối buổi trưa, điện thoại anh lại rung. Lần này là một số lạ. Thành lau tay thật khô rồi mới nghe. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông lớn tuổi, trầm, chậm và quen ra lệnh. ‘Lục Thành, cậu nghĩ đóng một cái dấu ở trường là cậu có thể thay đổi được gì à?’ Thành đứng giữa hơi nóng của bếp, nhìn nồi canh đang sôi lăn tăn. Anh không hỏi ông là ai. Anh cũng không cúp máy. Anh chỉ mở cuốn sổ ra trang mới, đặt bút xuống dòng đầu tiên. ‘Tôi không biết một cái dấu thay đổi được gì,’ anh nói. ‘Nhưng từ hôm nay, mọi lời ông nói với tôi về Bảo An, tôi đều sẽ ghi lại.’