Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 58: Quyền Được Bình Yên

Chương 58: Quyền Được Bình Yên

Người thợ lắp camera ngồi trong phòng họp nhỏ của văn phòng An Nhiên, hai bàn tay đặt trên đầu gối, móng tay còn dính vệt dầu máy rất nhạt. Anh ta không giống một nhân chứng trong phim, không bước vào bằng vẻ bí ẩn hay một câu nói đủ làm cả vụ án lật ngửa. Anh ta chỉ là một người làm dịch vụ từng nhận một lệnh bảo hành, sau đó nhiều năm mới nhận ra trong công việc tưởng như bình thường ấy có một đứa trẻ đã bị đặt vào giữa tầm nhìn của người lớn. Thành đứng ngoài cửa kính nhìn vào, ngực nặng như có ai đặt lên một chiếc nồi gang. Trần Duy đứng cạnh anh, giọng thấp hơn hẳn mọi ngày: “Tao đã bảo cậu ấy nói đúng cái cậu ấy biết, không thêm, không bớt.”

Thành gật đầu. Anh không cần một câu chuyện được tô đậm. Anh chỉ cần sự thật đủ sạch để không ai có thể dùng nó ngược lại làm đau Bảo An. Trong phòng, An Nhiên mở máy ghi âm sau khi đọc rõ thời gian, người tham gia và mục đích lấy lời khai ban đầu. Người thợ tên Hải lấy từ túi hồ sơ ra bản sao lệnh bảo hành cũ, phiếu liên hệ và ảnh chụp màn hình hệ thống dịch vụ. Tên trợ lý của Tô Minh Hạo nằm trên dòng người yêu cầu. Lịch gọi lại sau lần lắp đặt ghi rõ: điều chỉnh góc quay, kiểm tra chức năng xoay, yêu cầu tài khoản quản trị có quyền xem từ xa. Dòng khiến Thành phải siết tay là ghi chú nội bộ: “khôi phục log truy cập đêm 21, trẻ rời khỏi nhà”.

Không ai mở dữ liệu hình ảnh ở đó. An Nhiên chặn lại trước cả khi Hải lúng túng hỏi có cần xuất bản sao không. “Nếu hệ thống còn lưu gì liên quan đến phòng riêng của trẻ, chúng ta yêu cầu niêm phong và giao qua cơ quan có thẩm quyền. Anh không tự ý tải, không gửi qua điện thoại, không chuyển cho bất kỳ bên nào. Ở đây, thứ chúng tôi cần trước là log, người yêu cầu, quyền truy cập và thời điểm.” Thành nghe từng chữ ấy mà cổ họng khô đi. Có một phần trong anh muốn biết tất cả, muốn nhìn tận mắt xem con đã chịu những gì, như thể biết càng nhiều thì anh càng có thể bù lại. Nhưng ngay sau ý nghĩ đó, anh nhớ đến Bảo An cuộn mình trên giường, hỏi rất nhỏ rằng con có được sai không. Con không cần thêm người nhìn vào nỗi sợ của mình. Con cần một cánh cửa biết đóng lại.

Buổi làm việc tại tòa chiều hôm ấy không ồn ào. Càng về cuối, những chuyện thật sự nặng lại càng được nói bằng giọng thấp. An Nhiên nộp bổ sung bản tường trình của Hải, bản sao lệnh bảo hành, đề nghị trích xuất log từ đơn vị dịch vụ qua đường chính thức và yêu cầu áp dụng biện pháp bảo vệ tạm thời đối với đời sống riêng tư của Bảo An. Đỗ Quang Huy đọc rất kỹ từng trang. Ông không lập tức phản bác bằng những câu quen thuộc về điều kiện kinh tế của Thành. Ông chỉ hỏi về tính xác thực của tài liệu, nguồn lưu trữ và quy trình niêm phong. An Nhiên trả lời từng điểm, bình tĩnh đến mức Thành hiểu vì sao cô từng bảo anh: tức giận không thay thế được thủ tục.

Tô Minh Hạo vẫn phủ nhận. Anh ta nói trợ lý tự xử lý việc lắp đặt, nói camera chỉ để theo dõi việc học, nói mọi gia đình có điều kiện đều làm vậy vì an toàn của trẻ. Lần này, Tô Uyển là người ngẩng đầu trước. Cô không hét, cũng không khóc. Cô nhìn em trai bằng một vẻ mệt mỏi như vừa đi qua nhiều năm mà không biết mình đã đứng ở đâu. “Nếu vì an toàn, tại sao mẹ của nó không có tài khoản quản trị?” Minh Hạo khựng lại rất ngắn. Tô Khải Chính chống gậy, nhưng tiếng gậy không còn đủ sức làm căn phòng ngừng thở theo ý ông. “Uyển, con đừng nói những câu khiến người ngoài hiểu lầm nhà mình.”

“Con đang nói để sau này Bảo An không còn phải hiểu lầm rằng bị kiểm soát là được yêu.” Giọng Tô Uyển run, nhưng câu nói đi hết. Thành nhìn cô, trong lòng không hề nhẹ đi. Sự tỉnh ra của một người mẹ không xóa được những đêm con sợ ngủ, nhưng ít nhất nó ngăn một bàn tay khác tiếp tục kéo con trở lại căn phòng ấy. Đỗ Quang Huy đặt bút xuống. Ông đề nghị thân chủ tạm dừng sử dụng mọi luận điểm liên quan đến “môi trường giáo dục ưu việt” cho đến khi việc giám sát trong phòng riêng được xác minh. Đó không phải sự đầu hàng, nhưng là một vết nứt rõ ràng trên bức tường Tô gia từng dựng bằng tiền, danh dự và những câu “vì tương lai”.

Phần nghe ý kiến Bảo An được sắp xếp ở phòng riêng, có chuyên viên tâm lý và không có người lớn nào được hỏi về camera, tài sản hay những bài viết trên mạng. Thành ngồi ngoài hành lang, nhìn chiếc cốc giấy trong tay nguội dần mà không uống. Từ sáng đến giờ anh đã ký nhiều giấy hơn cả mấy tháng trước cộng lại, nhưng tờ nào cũng nhẹ hơn câu hỏi sắp tới của con. Tô Uyển ngồi cách anh ba ghế, hai tay đan chặt trên túi xách. Lần đầu tiên giữa họ không có lời buộc tội nào đứng chen vào. Chỉ có một đứa trẻ ở sau cánh cửa kia, đang được hỏi rằng con thấy an toàn ở đâu, con muốn lịch gặp mẹ thế nào, con có sợ ai đến đón mình không.

Khi cửa mở, Bảo An đi ra cùng chuyên viên tâm lý. Thằng bé nhìn thấy Thành trước, bước nhanh hai bước rồi chậm lại như sợ làm sai quy định. Thành ngồi xổm xuống, không dang tay quá vội. Anh để con tự quyết định khoảng cách. Bảo An nhìn sang mẹ. Tô Uyển mỉm cười với con, nụ cười mỏng và ướt, nhưng cô không kéo con về phía mình. “Con qua với ba đi,” cô nói. “Mẹ ở đây.” Chỉ ba chữ cuối làm mắt Thành cay lên. Bảo An chạy vào lòng anh, hai bàn tay túm lấy vai áo sơ mi đã nhăn. Thành ôm con vừa đủ chặt, không hỏi con đã nói gì, không hỏi con có chọn ba không. Anh chỉ xoa sau gáy con, nơi tóc mềm và hơi ẩm mồ hôi. “Không sao,” anh nói. “Hôm nay con không cần trả lời thêm gì với ba.”

Quyết định tạm thời được đọc vào cuối buổi chiều. Tòa ghi nhận nhiều căn cứ cho thấy môi trường hiện tại tại nhà họ Tô có dấu hiệu xâm phạm quyền riêng tư, gây áp lực tâm lý và chưa bảo đảm lợi ích tốt nhất của trẻ. Trong thời gian chờ xác minh đầy đủ dữ liệu camera, tài khoản quản trị và các tài liệu truyền thông, Bảo An được tạm giao cho Lục Thành trực tiếp chăm sóc. Tô Uyển có lịch thăm đều đặn theo khung do tòa giám sát, được gặp con tại địa điểm phù hợp hoặc tại nhà Thành khi hai bên thống nhất, không có mặt Tô Minh Hạo và không để gia đình Tô can thiệp riêng vào lịch sinh hoạt của trẻ. Những nội dung liên quan đến dữ liệu trong phòng riêng của Bảo An được niêm phong, hạn chế tiếp cận và chỉ sử dụng khi thật sự cần cho việc bảo vệ quyền lợi của trẻ.

Thành nghe đến đó mà không thấy mình thắng theo cách từng tưởng tượng. Anh không muốn đứng dậy, không muốn nhìn sang Tô Khải Chính để xem ông già quyền lực ấy đã mất gì. Anh chỉ cúi đầu nhìn Bảo An đang dựa vào mình, bàn tay nhỏ nắm góc sổ ghi chứng cứ như nắm một thứ rất lạ. Bao nhiêu tháng qua, cuốn sổ đó ghi giờ đón, giờ trả, tin nhắn bị cắt, vết thương, bữa ăn, những lần con im lặng. Hôm nay, lần đầu tiên nó ghi một điều không phải để chống lại ai: Bảo An được về nơi con có thể ngủ yên.

Tô Khải Chính đứng dậy rất chậm. Mặt ông xám đi, nhưng ông vẫn cố giữ lưng thẳng. “Một căn nhà nhỏ không dạy được nó thành người có tương lai.” Thành ngẩng lên. Nếu là trước đây, câu đó có thể làm anh đau đến mất ngủ. Bây giờ, nó chỉ đi qua anh như một cơn gió cũ. “Tương lai của Bảo An không bắt đầu từ việc bị nhìn lúc ngủ,” anh đáp. “Cũng không bắt đầu từ việc sợ sai.” Ông cụ nắm chặt đầu gậy, mắt rung lên một khoảnh khắc rất khó gọi tên. Hà Mẫn Chi đứng phía sau ông, môi mấp máy nhưng không nói ra câu “vì cháu” quen thuộc nữa.

Tô Uyển bước đến trước khi Thành đưa con rời đi. Cô ngồi xuống ngang tầm Bảo An, giữ khoảng cách vừa đủ để con không phải lùi. “Mẹ sẽ gặp con theo lịch. Mẹ sẽ không đưa cậu Minh Hạo đi cùng. Và nếu có chuyện gì làm con sợ, con được nói không.” Bảo An nhìn cô rất lâu. Thằng bé chưa thể tha thứ bằng một cái ôm. Nó chỉ gật đầu, nhỏ đến mức nếu Thành không cúi nhìn sẽ bỏ lỡ. Nhưng với Tô Uyển, cái gật ấy như đã đủ làm cô thở được. Cô đứng lên, quay sang Thành. “Đừng giấu tôi chuyện con cần mẹ,” cô nói khẽ. Thành đáp: “Cô cũng đừng giấu con chuyện con có quyền bình yên.”

Ra khỏi tòa, trời Nam Thành sau mưa trong hơn thường lệ. Trần Duy đứng cạnh xe, thấy Bảo An bám lấy tay Thành thì định nói một câu đùa, nhưng nhìn mặt thằng bé lại nuốt xuống, chỉ mở cửa sau giúp họ. An Nhiên đi sau cùng, tay ôm tập hồ sơ đã mỏng đi một chút nhưng chưa hề nhẹ. “Đây là quyết định tạm thời,” cô nhắc Thành. “Vẫn còn phiên xác minh cuối, vẫn còn việc xử lý dữ liệu camera và trách nhiệm của Minh Hạo.” Thành gật đầu. Anh biết cuộc chiến chưa kết thúc hẳn. Nhưng có những cánh cửa chỉ cần mở được một lần, đứa trẻ bên trong đã có đường bước ra.

Bảo An ngồi trong xe, ôm cặp trước ngực. Đi được một đoạn, thằng bé mới hỏi rất nhỏ: “Ba ơi, tối nay con về nhà ba thật ạ?” Thành quay lại nhìn con. Trong mắt anh có mệt mỏi, có đau, có cả điều gì đó sáng lên rất chậm. “Ừ. Về nhà ba.” Bảo An cắn môi, như đang kiểm tra xem câu ấy có bị ai lấy lại không. Rồi con hỏi tiếp: “Con muốn ăn canh trứng cà chua. Với cơm mềm một chút. Được không ba?” Thành bật cười, tiếng cười khàn đi vì một ngày quá dài. “Được. Hôm nay con muốn cơm mềm hay hơi nhão cũng được.” Bảo An cúi đầu, hai vai nhỏ thả lỏng lần đầu tiên sau rất nhiều ngày. Ngoài cửa kính, thành phố lùi lại trong ánh chiều ướt mưa. Thành đặt tay lên cuốn sổ bên cạnh, rồi đóng nó lại. Tối nay, anh không ghi chứng cứ nữa. Tối nay, anh phải về nấu cơm cho con.