Chương 59: Bữa Cơm Đầu Tiên
Chương 59: Bữa Cơm Đầu Tiên
Căn nhà nhỏ của Thành nằm cuối con hẻm còn đọng nước mưa. Bánh xe vừa dừng trước cửa, Bảo An đã ngồi thẳng lưng hơn, hai tay ôm chiếc cặp như ôm một tấm khiên mỏng. Thành nhìn thấy hết, nhưng anh không vội nói những câu kiểu từ nay đây là nhà của con, vì anh sợ chữ từ nay đặt lên vai một đứa trẻ tám tuổi lại thành một lời hứa quá lớn. Anh chỉ mở cửa xe, che tay lên mép cửa để con không va đầu, rồi nói bằng giọng bình thường nhất có thể: “Về thôi, ba nấu cơm.” Bảo An bước xuống, ngẩng nhìn cánh cửa sắt cũ, nhìn chậu hành lá ông nội đặt sát bậc thềm, nhìn dây phơi có hai cái khăn vừa khô một nửa. Mọi thứ đều nhỏ hơn nhà họ Tô rất nhiều, nhưng không có camera nào xoay theo con, không có người giúp việc đứng đợi để nhắc giày phải đặt đúng góc, cũng không có tiếng gậy chống nện xuống nền đá lạnh. Chính sự yên tĩnh ấy làm thằng bé bối rối, như một người quen nghe lệnh bỗng được thả vào nơi không ai ra lệnh.
Lục Văn Hòa đã đợi sẵn trong nhà. Ông cụ thay cái áo sơ mi lành lặn nhất, tóc chải gọn, trên bàn có bộ chén mới mua ở chợ chiều, loại men trắng viền xanh rẻ tiền nhưng sạch bóng. Thấy cháu bước vào, ông đứng lên quá nhanh, đầu gối kêu một tiếng khẽ. “Bảo An về rồi à con.” Ông nói xong thì nghẹn, vội quay đi chỉnh cái quạt như thể chiếc quạt có lỗi lớn lắm. Bảo An cúi đầu chào ông nội, giọng nhỏ nhưng rõ. Thành đặt cặp của con lên ghế, nói: “Nhà mình không có nhiều quy định. Giày để bên phải hay bên trái đều được, miễn là con đừng đá vào nồi cơm của ba.” Câu đùa nhạt đến mức chính Thành cũng thấy mình hơi vụng. Vậy mà Bảo An nhìn xuống đôi giày, rồi khóe miệng nhích lên một chút. Nụ cười ấy bé xíu, nhưng đủ làm ông nội phải cúi đầu lau mắt bằng mu bàn tay.
An Nhiên không vào nhà. Cô đứng ngoài hiên đưa cho Thành một phong bì giấy, bên trong là bản photo quyết định tạm thời và danh sách những việc cần lưu ý trong hai ngày tới. “Anh cứ giữ lịch sinh hoạt bình thường. Đừng hỏi lại con quá nhiều về phiên tòa. Nếu bên kia gọi trực tiếp cho Bảo An thì anh ghi nhận thời gian, không tranh cãi.” Giọng cô vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt khi nhìn Bảo An mềm hơn. Trần Duy đứng cạnh xe, xách một túi táo và hộp sữa, gãi đầu nói: “Quà mừng nhập hộ khẩu tạm thời, không có hóa đơn đỏ.” Thành định mắng bạn nói linh tinh, nhưng Bảo An đã nhỏ giọng cảm ơn. Trần Duy lập tức im bặt, nghiêm túc như vừa nhận bằng khen. Khi xe rời khỏi hẻm, Thành đứng thêm vài giây dưới mái hiên, nghe tiếng mưa nhỏ từ mái tôn rơi xuống thau nhựa. Anh biết ngoài kia còn phiên xác minh cuối, còn dữ liệu camera chưa mở hết, còn Tô Minh Hạo chưa chịu nhận bất cứ điều gì. Nhưng tối nay, việc cấp bách nhất là vo gạo.
Bảo An đi theo anh vào bếp. Căn bếp hẹp đến mức hai người đứng cạnh nhau đã phải nghiêng vai, trên kệ là chai nước mắm, lọ muối, túi đường buộc bằng dây chun và mấy quả cà chua ông nội mua từ sáng. Thành rửa tay cho con trước, rồi hỏi: “Con muốn xem ba nấu hay muốn ngồi ngoài với ông?” Bảo An nhìn nồi cơm điện cũ, hỏi lại rất khẽ: “Con đứng đây được không ạ? Con không chạm vào đồ nóng.” Thành khựng một nhịp. Câu sau của con giống một bản cam kết hơn là lời nói của một đứa trẻ. Anh lấy chiếc ghế thấp đặt ở góc bếp, bảo con ngồi đó, rồi đưa cho con một quả trứng. “Con giữ giúp ba. Việc quan trọng đấy. Nếu trứng lăn xuống đất thì tối nay mình ăn canh cà chua không trứng, cũng chưa tới mức phá sản.” Bảo An ôm quả trứng bằng hai bàn tay, nghiêm túc đến đau lòng.
Thành nấu cơm mềm hơn thường ngày. Anh đổ thêm một chút nước, ngón tay đo mực nước vụng về như đang làm bài thi mà người chấm điểm là con mình. Cà chua được cắt miếng nhỏ, hành lá thái mỏng, trứng đánh trong cái bát sứ có một vết mẻ ở miệng. Bảo An nhìn rất chăm chú. Mỗi khi Thành làm gì khác với nhà họ Tô, con lại hỏi một câu: “Không cần cân muối ạ?”, “Cơm hơi nhão có sao không ạ?”, “Canh có phải để riêng phần của ông nội không?” Thành trả lời từng câu, chậm rãi như dọn từng viên đá khỏi đường. “Nhà mình nêm bằng cách nếm. Cơm nhão thì mai rút kinh nghiệm. Ông nội ăn chung với mình, trừ khi ông giấu cá khô trong túi áo.” Ngoài phòng khách, Lục Văn Hòa nghe thấy, cố tình hắng giọng: “Ông nội nghe hết nhé.” Bảo An cúi đầu cười, lần này rõ hơn một chút.
Bữa cơm được dọn trên chiếc bàn gỗ đã sờn mép. Ba đôi đũa, ba cái bát, một tô canh trứng cà chua vàng đỏ, đĩa rau luộc và chén nước mắm có vài lát ớt mà Thành đặt xa chỗ Bảo An. Ông nội ngồi xuống rất cẩn thận, như sợ làm hỏng buổi tối đầu tiên của cháu. Thành xới cơm cho con trước, cố không vun quá đầy. Bảo An nhìn bát cơm mềm bốc hơi, rồi nhìn Thành. “Con ăn chậm được không ba?” Câu hỏi ấy làm căn phòng lặng đi một thoáng. Thành đặt muôi xuống, gật đầu. “Được. Ở nhà ba, ăn chậm không phạm luật.” Ông nội thêm vào, giọng khàn khàn: “Ăn nhanh mới dễ nghẹn, ông nội làm chứng.” Bảo An cầm đũa, gắp một miếng trứng rất nhỏ. Khi đưa vào miệng, vai con vẫn căng, nhưng sau đó thả lỏng từng chút, như cơ thể nhận ra không ai đang nhìn đồng hồ.
Điện thoại của Thành rung khi bữa cơm mới được nửa chừng. Bảo An lập tức dừng đũa. Phản ứng ấy nhanh đến mức Thành thấy lòng mình thắt lại. Anh nhìn màn hình, là tin nhắn của Tô Uyển gửi qua số của anh, chỉ có một câu: Nếu con ổn, anh báo tôi biết đã ăn chưa. Không cần gọi lại nếu con mệt. Thành không giấu điện thoại. Anh đặt máy xuống mặt bàn, xoay màn hình cho Bảo An nhìn, rồi hỏi: “Mẹ muốn biết con đã ăn chưa. Con muốn ba trả lời thế nào?” Bảo An nhìn dòng chữ rất lâu. Không có cậu Minh Hạo, không có ông ngoại, không có một lời yêu cầu nào ép con phải nói chuyện ngay. Sau một lúc, thằng bé đẩy bát canh về phía Thành, giọng nhỏ như sợ làm phiền cả căn nhà: “Ba chụp tô canh được không ạ? Nói con đang ăn. Con chưa muốn gọi.” Thành gật đầu. Anh chụp tô canh hơi méo góc, gửi đi cùng mấy chữ: Con đang ăn cơm. Hôm nay con chưa muốn gọi. Tin nhắn trả lời đến sau chưa đầy một phút: Tôi hiểu. Cảm ơn anh. Thành đọc xong, ngực anh đau nhưng không nặng thêm. Có lẽ sửa sai cũng bắt đầu từ những câu không kéo một đứa trẻ về phía mình.
Cao trào của bữa cơm đầu tiên không đến từ người nhà họ Tô, mà từ một cái muôi trượt khỏi tay. Bảo An định tự múc thêm canh, tay con run rất nhẹ, muôi va vào thành tô rồi làm nước canh sóng ra mặt bàn. Một vệt đỏ vàng loang đến gần bát cơm của ông nội. Mặt thằng bé lập tức trắng bệch. Con đặt muôi xuống, hai tay thu về trên đùi, lưng thẳng, miệng mấp máy: “Con xin lỗi. Con không cố ý. Con sẽ lau ngay. Con không…” Câu cuối bị nuốt mất. Thành đứng dậy nhanh, nhưng không phải để mắng. Anh lấy khăn, đặt vào tay con một góc khăn khô, phần còn lại mình giữ. “Ba biết con không cố ý. Mình lau là xong.” Bảo An nhìn anh như chưa hiểu. Thành cố giữ giọng nhẹ, dù cổ họng nghẹn lại. “Ở nhà ba, làm đổ canh không cần khai báo động cơ.”
Ông nội bật cười trước, tiếng cười run run. “Hồi ba con bằng tuổi con, nó làm đổ cả nồi cháo xuống chân ông. Ông còn chưa đuổi nó ra khỏi nhà được.” Thành quay sang: “Ba, đoạn đó không cần kể kỹ.” Lục Văn Hòa nghiêm mặt: “Cần. Để cháu biết nhà mình truyền thống vụng về lâu đời.” Bảo An vẫn cầm khăn, mắt đỏ lên. Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay con, rất nhanh. Thành không hỏi vì sao con khóc. Anh chỉ cùng con lau bàn, từ vệt canh lớn nhất đến những giọt nhỏ gần mép gỗ. Lau xong, anh múc cho con một muôi canh khác, lần này ít hơn, đặt bát trở lại trước mặt con. “Con ăn tiếp được không? Nếu không được thì nghỉ một lát.” Bảo An nhìn bát canh mới, rồi nhìn khăn đã ướt. Con hít một hơi, gật đầu. “Con ăn tiếp.” Ba chữ ấy nhẹ thôi, nhưng với Thành, nó giống một cánh cửa vừa hé ra trong căn nhà đã im lặng quá lâu.
Sau bữa cơm, Bảo An xin được rửa bát. Thành không cho con đứng sát bồn vì nền trơn, nhưng để con lau ba cái thìa bằng khăn khô. Ông nội ngồi ở phòng khách bóc táo, cố gọt vỏ liền một vòng để khoe với cháu, kết quả đứt thành bốn đoạn. Bảo An không chê. Con còn cẩn thận chọn một miếng nhỏ nhất đặt vào đĩa của ông, nói ông ăn trước. Căn nhà nhỏ vốn quen tiếng radio cũ và tiếng nồi niêu của người lớn, tối nay bỗng có thêm tiếng bước chân trẻ con đi rất nhẹ. Nhẹ đến mức Thành phải nhiều lần quay đầu xem con có còn ở đó không. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt ba, Bảo An lại đứng yên, như sợ mình bị kiểm tra. Mỗi lần như vậy, Thành đều tìm một việc bình thường để nói: “Con giúp ba lấy khăn”, “Con chọn bàn chải màu xanh hay màu trắng”, “Con để cặp ở ghế nào cũng được”. Anh đang học cách không biến tình thương thành một căn phòng khác đầy quy định.
Khi chuẩn bị chỗ ngủ, Bảo An đứng trước chiếc giường nhỏ Thành mới thay ga từ sáng. Trên gối có con khủng long bông Trần Duy mua vội ở siêu thị, nhìn hơi buồn cười vì nhãn giá chưa bóc hết. Thành định xin lỗi vì phòng không rộng, vì tủ quần áo còn trống, vì cửa sổ nhìn ra bức tường nhà bên cạnh. Nhưng anh nhớ lời An Nhiên từng nói: đừng xin lỗi con vì những thứ không làm con đau. Vậy nên anh chỉ hỏi: “Đèn ngủ để sáng hay tắt?” Bảo An chạm tay vào mép chăn, đáp: “Sáng một chút được không ạ?” “Được.” “Nếu con ngủ dậy giữa đêm thì sao?” “Thì gọi ba. Hoặc sang phòng ba. Hoặc ngồi uống nước. Không cần báo cáo trước.” Bảo An cúi đầu, rất lâu sau mới hỏi: “Ngày mai con có phải về nhà ngoại không?”
Thành ngồi xuống mép giường, không trả lời bằng một lời hứa vượt quá quyết định của tòa. Anh đã học đủ nhiều để biết tình yêu không được phép nói dối chỉ vì muốn con yên tâm trong một phút. “Ngày mai con không phải về đó. Mình sẽ làm theo lịch của tòa. Mẹ có thể gặp con theo lịch, còn những người làm con sợ thì không được tự ý đến gặp con. Ba, cô An Nhiên và tòa sẽ cùng giữ việc đó.” Bảo An hấp háy mắt. “Vậy nếu con nhớ mẹ thì sao?” Câu hỏi ấy đi vào Thành nhẹ mà sâu. Anh đưa tay vuốt lại góc chăn cho con. “Thì con nói với ba. Ba sẽ giúp con gặp mẹ theo cách an toàn. Nhớ mẹ không có lỗi với ba.” Bảo An nhìn anh, vẻ căng thẳng trong mắt con tan ra chậm chạp. Có lẽ lần đầu tiên con được nghe rằng tình yêu không phải một bài chọn đáp án đúng sai.
Đêm xuống hẳn, Thành tắt bếp, khóa cửa, kiểm tra ổ điện và ngồi lại bên bàn ăn đã lau sạch. Trên mặt bàn vẫn còn một vệt ẩm mờ nơi tô canh bị đổ, nhìn kỹ mới thấy. Anh không lau thêm. Anh muốn giữ nó đến sáng, như một bằng chứng khác, không phải bằng chứng chống lại ai, mà bằng chứng rằng trong căn nhà này, một đứa trẻ đã làm đổ canh và bữa cơm vẫn tiếp tục. Điện thoại rung lần nữa. Lần này là An Nhiên. Tin nhắn ngắn, không có lời thừa: Đơn vị dịch vụ đã phản hồi bước đầu về log quản trị. Có thêm một tài khoản được cấp quyền xem từ xa, không trùng tên Minh Hạo. Sáng mai anh đến văn phòng sớm trước khi lên tòa. Thành nhìn dòng chữ ấy, hơi ấm của bữa cơm còn chưa tan hết trong lòng bàn tay. Anh quay đầu nhìn về phía phòng Bảo An, nơi đèn ngủ hắt ra một vệt vàng rất mỏng dưới khe cửa. Cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng tối nay, con anh đã ăn hết nửa bát cơm mềm, đã khóc vì làm đổ canh, rồi đã ăn tiếp. Với Thành, đó là lần đầu tiên sau rất lâu, bình yên không còn là một thứ anh chỉ dám tưởng tượng.
