Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 54: Một Căn Nhà Nhỏ

Chương 54: Một Căn Nhà Nhỏ

Thẩm phán không đọc ngay văn bản bệnh viện. Bà giữ tờ giấy dưới tay, nét mặt nghiêm lại như thể trong mấy dòng chữ kia không phải là chứng cứ, mà là một đứa trẻ đang ngủ rất nông. Thành vẫn đứng giữa phòng xử, tay còn đặt trên cuốn sổ ghi chứng cứ. Vừa rồi anh chuẩn bị trả lời về tiền, về nhà, về những thứ anh thiếu. Nhưng khi tên Bảo An vang lên, mọi câu trả lời bỗng thu nhỏ lại. Anh không sợ mình thua vì nghèo bằng sợ con phải nói một câu nào đó để làm vui người lớn.

Luật sư phía Tô gia đứng dậy trước, đề nghị được biết toàn bộ nội dung văn bản để bảo đảm quyền tranh tụng. Hai chữ “toàn bộ” khiến Tô Uyển khẽ run. An Nhiên lập tức lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng rất rõ: “Chúng tôi đề nghị tòa xem xét theo thủ tục bảo vệ trẻ vị thành niên. Nếu trong văn bản có nội dung trao đổi riêng giữa cháu Bảo An và bác sĩ, xin hội đồng chỉ công bố phần cần thiết, tránh làm trẻ bị tổn thương thêm.” Thành nghe câu ấy mà cổ họng nghẹn lại. Suốt nhiều tháng, anh học cách đưa chứng cứ ra ánh sáng. Hôm nay An Nhiên đang giữ cho ánh sáng ấy không đốt vào con anh.

Sau khi trao đổi ngắn với thư ký, thẩm phán nói: “Tòa ghi nhận đề nghị của hai bên. Văn bản từ bệnh viện không thay thế lời khai trực tiếp và không phải căn cứ duy nhất để đánh giá quyền lợi tốt nhất của trẻ. Trước mắt, tòa chỉ công bố phần xác nhận chuyên môn.” Bà dừng một nhịp. “Bệnh viện ghi nhận trong quá trình điều trị, cháu Lục Bảo An nhiều lần lo âu khi nghe người lớn nhắc đến việc phải ‘chọn’ ba hoặc mẹ. Bác sĩ khuyến nghị không yêu cầu cháu trả lời câu hỏi lựa chọn trực tiếp trong môi trường tranh tụng, mà cần ghi nhận ý kiến riêng với chuyên viên tâm lý trẻ em.”

Căn phòng xử im phăng phắc. Thành thấy sau gáy mình lạnh đi. Bảo An đã nghe được bao nhiêu? Đã tự tưởng tượng bao nhiêu? Có phải khi nằm trên giường bệnh, con cũng sợ rằng chỉ cần nói muốn ở với ba thì mẹ sẽ đau, còn nói muốn ở với mẹ thì ba sẽ lại đứng ngoài cổng trường? Anh cúi nhìn dòng chữ trong sổ: “Con có được sai không?” Một đứa trẻ tám tuổi không nên bị bắt trả lời câu hỏi mà người lớn còn không đủ tử tế để hỏi cho đúng.

Luật sư Tô gia nhanh chóng chuyển hướng. Ông ta cho rằng văn bản bệnh viện chỉ chứng minh Bảo An đang rối loạn cảm xúc, càng cần môi trường ổn định, quen thuộc. Trên màn hình hiện lên ảnh cổng biệt thự nhà họ Tô, phòng ngủ rộng, bàn học lớn, tủ sách, sân vườn và khu y tế nội bộ. Tô Minh Hạo nói thêm, giọng lạnh vừa đủ: “Tình thương không trả được học phí. Một căn nhà có hơi ấm không đồng nghĩa với một môi trường phát triển.” Những chữ ấy đánh trúng chỗ cũ trong Thành: người làm công, nhà nhỏ, không đủ tư cách. Nhưng hôm nay anh không còn quyền co lại.

Thẩm phán quay sang anh. “Anh Lục Thành, anh tiếp tục trả lời về nơi ở, thu nhập, việc học và kế hoạch chăm sóc cháu.” Thành mở túi hồ sơ, lấy ra từng bản sao đã kẹp theo màu An Nhiên dặn: xác nhận cư trú, văn bản của Lục Văn Hòa cho hai cha con sử dụng căn nhà ổn định, hợp đồng suất ăn còn thời hạn, lịch làm việc đã điều chỉnh, bảng chi phí dự kiến, xác nhận hỗ trợ của Phạm Mai và bản sơ đồ căn nhà do chính anh vẽ bằng bút bi.

“Căn nhà tôi đang ở là nhà cấp bốn trong khu lao động cũ, đứng tên ba tôi,” Thành nói. “Ba tôi đã cam kết cho tôi và Bảo An ở ổn định, không tranh chấp, không yêu cầu rời đi. Nhà không lớn. Phòng trước là chỗ ăn và học. Phòng trong tôi sửa lại cho con ngủ riêng, có cửa sổ, bàn học và kệ sách. Tôi có ảnh hiện trạng và hóa đơn sửa chữa.” Trong tập ảnh được chuyển lên, chiếc bàn gỗ mới đánh vecni, cái đèn học trắng và tấm rèm xanh nhạt hiện ra dưới ánh đèn phòng xử. Không rộng. Không sang. Nhưng sạch, sáng, và được chuẩn bị bằng từng đồng anh dành dụm.

Luật sư đối phương hỏi ngay về trường học. Thành trả lời chậm, không né: “Tôi không đề nghị chuyển trường ngay. Bảo An đang điều trị sau stress, thay đổi quá nhiều một lúc không tốt. Ba tháng đầu, tôi giữ nguyên trường. Tôi đưa con buổi sáng trước khi vào bếp. Buổi chiều Phạm Mai hỗ trợ đón hai ngày, các ngày còn lại tôi đã đổi ca. Nếu chuyên viên tâm lý đề nghị môi trường học khác phù hợp hơn, tôi sẽ làm theo khuyến nghị, không tự ý quyết.”

“Thu nhập?” câu hỏi rơi xuống tiếp. Thành đặt hợp đồng suất ăn lên bàn. “Tôi có lương đầu bếp chính, có hợp đồng suất ăn với xưởng may Nam Phúc còn mười một tháng, có điều khoản gia hạn nếu đạt chất lượng. Tôi không giàu, nhưng có thu nhập đều. Tôi đã lập bảng chi tiêu cho con và khoản dự phòng. Tôi cũng không yêu cầu Tô Uyển bị loại khỏi trách nhiệm nuôi dưỡng. Tôi chỉ xin được là người trực tiếp chăm sóc trong giai đoạn con cần một môi trường ổn định hơn.”

Tô Uyển ngẩng đầu khi nghe tên mình. Mắt cô đỏ lên, nhưng cô không chen vào. Thành nhìn về phía hội đồng, giọng khàn hơn: “Tôi không muốn Bảo An nghĩ rằng muốn ở với ba thì phải phản bội mẹ. Nếu tòa giao con cho tôi, tôi sẽ bảo đảm lịch gặp mẹ rõ ràng. Tôi sẽ không nói xấu mẹ trước mặt con. Tôi cũng đề nghị các cuộc liên hệ với nhà ngoại được thực hiện theo khuyến nghị chuyên môn, để con không bị ép học, ép trả lời hoặc ép đứng về phía ai.”

Luật sư Tô gia cười rất nhẹ. “Anh đang mô tả một căn nhà nghèo được trang trí bằng thiện chí. Cháu Bảo An vốn có phòng riêng, bác sĩ, gia sư. Về với anh, cháu có gì ngoài một chiếc bàn học nhỏ và vài lời hứa?” Câu hỏi ấy làm Tô Uyển nhắm mắt. Có lẽ chính cô cũng từng dùng những thứ đó để tự trấn an mình rằng con đang tốt. Phòng riêng, bác sĩ, gia sư. Nhưng không có một người hỏi con có sợ không.

Thành im lặng vài giây. “Con tôi có một chỗ để sai mà không bị gọi là vô dụng,” anh nói. “Có bữa tối không cần nhìn sắc mặt người lớn. Có lịch học được hỏi ý kiến bác sĩ, không phải lịch học để chứng minh giá trị trong gia đình. Có mẹ nếu mẹ muốn gặp con theo cách không làm con sợ. Có ông nội, có cô Phạm Mai, có cô giáo được thông báo đúng tình trạng của con. Và có ba ở đó mỗi ngày, không chỉ cuối tuần ngoài cổng.” Anh ngẩng lên. “Tôi biết căn nhà của tôi nhỏ. Nhưng xin tòa nhìn xem trong căn nhà lớn kia, Bảo An đã phải thu mình nhỏ đến mức nào.”

Không ai nói ngay. Ngay cả Tô Minh Hạo cũng khựng lại. Thẩm phán ghi chép thêm vài dòng rồi hỏi Tô Uyển về kế hoạch liên hệ mẹ con nếu Bảo An tạm sống với cha. Tô Uyển đứng lên chậm chạp. “Tôi không phản đối việc có lịch rõ ràng,” cô nói. “Tôi xin được gặp con theo cách bác sĩ cho là phù hợp. Tôi không muốn con phải chọn.” Tô Minh Hạo lập tức quay sang: “Chị Uyển, chị hiểu mình vừa nói gì không?” Lần này Tô Uyển không lùi. Cô nhìn em trai, môi tái nhưng giọng rõ hơn: “Em đừng thay chị hiểu nữa.”

Sau khi hội ý, thẩm phán tuyên bố tạm ngừng phần tranh luận trực tiếp về nguyện vọng của trẻ. Tòa sẽ yêu cầu bệnh viện phối hợp chuyên viên tâm lý thực hiện buổi ghi nhận ý kiến riêng của Bảo An trong điều kiện bảo vệ, không có cha mẹ, không có người nhà hai bên, và chỉ dùng kết quả như một phần trong đánh giá tổng thể. Luật sư Tô gia vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng Thành thấy Tô Minh Hạo cúi xuống nhắn tin rất nhanh. Cái bóng của Tô Khải Chính, dù ông không ngồi trong phòng, vẫn như vừa kéo dài qua mặt bàn.

Khi mọi người đứng dậy, chân Thành hơi mềm. An Nhiên thu hồ sơ giúp anh, giọng thấp: “Anh làm tốt. Nhưng từ giờ đến buổi ghi nhận ý kiến của Bảo An, họ sẽ cố tác động bên ngoài.” Thành gật đầu. Anh nhìn tấm sơ đồ căn nhà nhỏ còn nằm trên bàn. Trên đó có một chiếc bàn ăn ba ghế: một cho anh, một cho Bảo An, một để nếu Tô Uyển đến thăm con, cô không phải đứng ngoài. Một căn nhà nhỏ muốn đủ chỗ cho đứa trẻ bình yên, trước hết người lớn phải biết tự thu cái tôi của mình lại.

Điện thoại của An Nhiên rung lên ngay khi họ ra khỏi phòng xử. Cô nhìn màn hình rồi bật loa ngoài rất khẽ. Đầu dây là giọng Phạm Mai, gấp nhưng không hoảng: “Bảo An tỉnh rồi. Con không khóc, cũng không hỏi ai thắng. Con chỉ nhờ tôi nói với ba… con vẽ một căn nhà. Con muốn gửi bức tranh đó cho tòa.” Thành bám tay vào tường mới đứng vững. An Nhiên hỏi: “Trên tranh có viết gì không?” Bên kia im lặng vài giây, rồi Phạm Mai đọc chậm từng chữ: “Nhà nhỏ cũng được, miễn là con không phải sợ khi về nhà.”