Chương 53: Phiên Tòa Mở Ra
Chương 53: Phiên Tòa Mở Ra
Buổi sáng phiên tòa mở ra, Nam Thành có mưa nhỏ. Thành đứng bên giường bệnh của Bảo An, nhìn con ngủ thêm vài phút trước khi rời đi. Đêm qua con ngủ không sâu, thỉnh thoảng bàn tay lại tìm tay anh trong chăn. Mỗi lần như vậy, Thành đều nắm lại, đủ chắc để con biết ba vẫn ở đó.
Phạm Mai đến rất sớm, mang theo cháo trắng và quần áo sạch. Cô nhận ở lại trông Bảo An, chỉ dặn Thành đi cho kịp giờ. Qua ô kính nhỏ, anh thấy Tô Uyển ngồi cạnh giường, lưng thẳng nhưng vai mỏi rũ. Cô không chạm vào con, chỉ im lặng học lại cách làm mẹ từ điều đơn giản nhất: không làm con đau thêm.
Trong tay Tô Uyển là bản tường trình đã viết lại theo mẫu của An Nhiên. Cả đêm, cô viết ba lần. Lần đầu chữ run đến mức khó đọc, lần thứ hai còn quá nhiều biện minh, đến lần thứ ba chỉ còn sự việc, thời điểm, người biết và hậu quả với Bảo An.
Tòa án nhân dân quận nằm sau một hàng cây ướt mưa. Thành bước vào trong bộ sơ mi trắng đã là phẳng từ tối qua, đôi giày cũ được lau sạch, trên tay là túi hồ sơ An Nhiên dặn không được rời mắt. Anh vẫn là người đầu bếp mỗi sáng kiểm tra nồi nước dùng. Chỉ khác một điều: hôm nay anh không còn đứng ngoài nữa.
An Nhiên đợi anh ở sảnh. Cô đưa cho anh một chai nước ấm, giọng bình tĩnh: “Hôm nay anh không cần nói nhiều. Khi được hỏi thì trả lời đúng câu hỏi, đừng giải thích dài vì bị chạm vào lòng tự trọng.” Thành nhận chai nước, khóe miệng nhích lên rất khẽ. “Cô sợ tôi bị chọc tức rồi nói ngu à?” An Nhiên nhìn anh, giọng mềm hơn một chút. “Tôi sợ anh thành thật quá mức cần thiết. Ở tòa, thành thật cũng cần có trật tự.”
Tô Uyển đến sau họ vài phút bằng taxi, không có xe nhà họ Tô đưa tới. Lúc sáu giờ mười, Tô Khải Chính nhắn: “Con còn kịp quay đầu.” Cô không trả lời. Chiếc điện thoại nằm trong túi áo, im lặng nhưng vẫn như một vật nóng.
Luật sư bên Tô gia đến cùng Tô Minh Hạo. Ông Tô Khải Chính không xuất hiện ngay, nhưng sự vắng mặt của ông không làm áp lực nhẹ hơn. Tô Minh Hạo nhìn Thành từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi giày cũ đã đánh bóng, rồi cười rất nhạt. “Anh Lục vẫn đúng giờ như mọi khi. Người làm công ăn lương thường quý thời gian.”
Nếu là nhiều tháng trước, có lẽ Thành sẽ cúi đầu, để sự xấu hổ tự động nhận phần của mình. Hôm nay anh chỉ nhìn Tô Minh Hạo và đáp: “Tôi quý thời gian vì con tôi đã mất quá nhiều năm.” Nụ cười của Tô Minh Hạo khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Tô Uyển đứng phía sau, nghe câu ấy mà mặt càng trắng.
Phòng xử không lớn như Thành tưởng. Vì vụ việc liên quan đến trẻ vị thành niên, phiên làm việc được giới hạn người tham dự. Bảo An không có mặt, đúng như An Nhiên đã đề nghị từ trước. Khi thẩm phán bước vào, Thành đứng dậy cùng mọi người. Lòng bàn tay anh ướt mồ hôi, nhưng lưng vẫn thẳng. Hôm nay không phải để thắng một người mẹ. Hôm nay là để chứng minh một đứa trẻ không thể tiếp tục bị đặt vào căn phòng không có cửa thoát.
Phần trình bày của phía Tô gia mở đầu rất trơn tru. Luật sư của họ nói về môi trường sống ổn định, trường học quốc tế, điều kiện y tế, gia sư, khu nhà an ninh, lịch sinh hoạt có người giám sát. Thành ngồi nghe, không cắt lời. Anh thừa nhận trong lòng rằng nhà họ Tô có những thứ anh không có: tiền, phòng riêng cho Bảo An, xe đưa đón, bác sĩ quen, và rất nhiều thứ anh từng nghĩ cả đời mình không với tới.
Rồi luật sư đặt thêm một viên gạch khác. “Trong khi đó, anh Lục Thành hiện cư trú tại một căn nhà diện tích nhỏ trong khu lao động cũ, thu nhập chủ yếu từ công việc đầu bếp và một số hợp đồng suất ăn chưa chứng minh được tính ổn định dài hạn. Chúng tôi cho rằng việc thay đổi người chăm sóc chính trong giai đoạn này có thể gây xáo trộn nghiêm trọng cho cháu Bảo An, đặc biệt khi cháu vốn đang được hưởng điều kiện vật chất tốt.”
Từ “hưởng” làm Thành thấy cổ họng nghẹn lại. Bảo An đã hưởng gì? Hưởng tiếng chuông điện thoại làm con sợ tái mặt, hưởng những bữa cơm không nuốt nổi, hưởng cảm giác viết thư cho ba rồi tưởng ba im lặng. Nhưng anh không nói chen. Ở tòa, sự tức giận không có giá trị nếu không đi cùng chứng cứ.
Đến lượt An Nhiên, cô đứng dậy rất chậm. “Chúng tôi không phủ nhận điều kiện vật chất của gia đình họ Tô. Vấn đề là điều kiện vật chất không thể được xem xét tách rời khỏi môi trường tâm lý, quyền liên hệ với cha ruột và tình trạng sức khỏe thực tế của trẻ.” Cô đặt trước hội đồng một tập tài liệu đã đánh số: lịch thăm nom, tin nhắn trao đổi, ghi nhận tình trạng ăn ngủ, biểu hiện sợ sai, phản ứng stress và hồ sơ y tế sau khi Bảo An ngất.
Luật sư đối phương lập tức phản đối, cho rằng trẻ em trong môi trường học tập cạnh tranh có áp lực là bình thường, không thể vì một lần ngất mà kết luận gia đình bên mẹ không phù hợp. An Nhiên gật đầu, như thể đã chờ đúng câu ấy. “Nếu chỉ có một lần ngất, chúng tôi cũng sẽ không đưa ra kết luận vội vàng. Vì vậy, xin phép trình tài liệu tiếp theo.”
Cô mở phong bì niêm phong chứa bản danh mục tạm thời của thùng U-17, bản sao ảnh chụp các lá thư và tường trình của Tô Uyển. Thành nghe thấy tiếng hít vào rất khẽ từ phía bàn đối diện. Tô Minh Hạo quay sang nhìn Tô Uyển. Ánh mắt anh ta không còn bình thản. Nó sắc, lạnh và đầy cảnh cáo. Tô Uyển đặt hai tay trên đầu gối, móng tay bấm vào vải quần, nhưng cô không cúi đầu tránh đi.
“Đây là tài liệu được phát hiện tối qua tại kho lưu trữ có quản lý độc lập xác nhận,” An Nhiên nói. “Chúng tôi chưa yêu cầu hội đồng xem xét toàn bộ nội dung thư ở thời điểm này, vì cần bảo vệ riêng tư của trẻ. Nhưng chúng tôi đề nghị ghi nhận sự tồn tại của nhiều thư từ giữa cha và con đã không được chuyển đến đúng người nhận.”
Thẩm phán nhìn sang Tô Uyển. “Cô Tô Uyển, bản tường trình này do cô tự nguyện lập?” Cả phòng như im đi. Thành không quay đầu thúc ép cô. Tô Uyển đứng dậy, giọng nhỏ nhưng nghe rõ: “Vâng. Do tôi tự nguyện lập.”
“Nội dung cô xác nhận đã giữ lại nhiều thư từ giữa anh Lục Thành và cháu Bảo An?”
Tô Uyển nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, cô nhìn khoảng trống trước mặt như nhìn về phía giường bệnh của con. “Vâng. Tôi đã giữ lại. Có những lá tôi trực tiếp giữ. Có những lá tôi biết không được chuyển đi nhưng đã im lặng. Việc đó khiến Bảo An hiểu sai tình cảm của ba cháu.”
Tô Minh Hạo bật dậy. “Chị nên nói rõ là chị đang trong trạng thái tinh thần bất ổn sau khi con nhập viện. Bản tường trình này không thể đại diện cho toàn bộ sự thật.” Thẩm phán nhắc anh ta giữ trật tự. Luật sư Tô gia lập tức chuyển hướng, nói thư từ cá nhân không chứng minh năng lực chăm sóc, rằng một người mẹ sai lầm trong giao tiếp không đồng nghĩa cả môi trường sống bị phủ định. Thành nghe, tim đập nặng trong ngực. Nhà họ Tô chưa bao giờ thiếu cách biến một vết thương thành “sự cố giao tiếp”.
An Nhiên đặt tiếp lịch thăm nom, ghi chú của Thành về những lần Bảo An sợ sai, bản xác nhận của bệnh viện về tình trạng stress, rồi đề nghị tòa xem xét quyền lợi tốt nhất của trẻ trên cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần. Khi được hỏi, Thành đứng dậy. Anh kể về căn nhà nhỏ của mình, về lịch làm việc đã điều chỉnh, về người hỗ trợ trông con sau giờ học, về góc học tập anh chuẩn bị, về việc anh không yêu cầu cắt đứt quan hệ mẹ con. Anh nói chậm, có lúc vụng về, nhưng không né tránh cái nghèo của mình.
“Tôi không có nhà lớn,” anh nói. “Nhưng tôi có thể cho con một chỗ ngủ mà không cần sợ chuông điện thoại. Tôi không có gia sư đắt tiền, nhưng tôi có thể ngồi cạnh con khi con làm sai bài và nói với con rằng sai cũng được. Tôi không muốn lấy con khỏi mẹ. Tôi chỉ xin tòa cho con được sống ở nơi con không phải chứng minh mình xứng đáng được yêu.”
Luật sư bên Tô gia đứng dậy lần nữa. “Anh Lục nói rất cảm động. Nhưng tòa không thể quyết định quyền chăm sóc trẻ chỉ dựa trên cảm động. Trong sáu tháng gần nhất, thu nhập bình quân của anh là bao nhiêu? Hợp đồng suất ăn có thời hạn bao lâu? Căn nhà anh đang ở thuộc sở hữu của ai? Nếu cháu Bảo An chuyển về sống với anh, anh lấy gì đảm bảo cháu không phải rời khỏi trường hiện tại hoặc chịu thiệt thòi so với điều kiện bên mẹ cung cấp?”
Những câu hỏi rơi xuống dồn dập. Thành siết nhẹ tay vào mép bàn. Đây chính là chỗ họ muốn anh đau: căn nhà nhỏ, thu nhập chật vật, mọi thứ anh xây từng chút một vẫn có thể bị gọi là không đủ. Tô Uyển quay sang như muốn nói gì đó, nhưng An Nhiên đã đưa tay rất khẽ, ngăn cô lại.
Thành hít vào. Anh mở cuốn sổ ghi chứng cứ trước mặt, thấy ngay trang đầu tiên mình từng viết bằng nét chữ thô vụng: “Con hỏi: Con có được sai không?” Bên dưới là hàng chữ mới hơn, được thêm sau nhiều tháng: “Ba cũng được sợ, nhưng ba không được trốn.”
Anh ngẩng đầu, chuẩn bị trả lời. Đúng lúc đó, cửa phòng xử mở ra sau một tiếng gõ ngắn. Thư ký bước vào, đi nhanh đến bàn hội đồng và đặt xuống một phong bì được niêm phong. Thẩm phán mở ra xem, nét mặt thoáng đổi. Bà ngẩng lên, nhìn về phía hai bên. “Tòa vừa nhận được văn bản bổ sung từ bệnh viện liên quan đến nguyện vọng được ghi nhận của cháu Lục Bảo An.”
Cả phòng lặng phắc. Thành đứng yên, trái tim như bị ai nắm chặt. Bảo An đang ở bệnh viện. Bảo An không nên bị kéo vào đây. Nhưng trên phong bì kia, tên con anh đã nằm giữa phiên tòa như một tiếng gọi rất nhỏ, và không ai trong phòng còn có thể giả vờ rằng đứa trẻ ấy chỉ là một điều kiện để người lớn tranh nhau nữa.
