Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 50: Thỏa Thuận Cuối Cùng

Chương 50: Thỏa Thuận Cuối Cùng

Dòng tiêu đề email nằm yên trên màn hình của An Nhiên, nhưng căn phòng bệnh như bị ai đó kéo căng thêm một nấc. Bảo An vẫn ngủ, hơi thở mỏng hơn tiếng máy điều hòa cũ. Tô Uyển đứng cạnh cửa sổ, tay cầm điện thoại có tin nhắn của người quản lý kho cũ, sắc mặt trắng đi rõ rệt. Thành nhìn con trước, rồi mới nhìn sang hai người phụ nữ trong phòng. Anh biết mình muốn hỏi rất nhiều: thỏa thuận kia viết gì, thùng hồ sơ đã bị lấy chưa, Tô Minh Hạo lại định làm gì. Nhưng những câu hỏi ấy, nếu bật ra quá nhanh, có thể đánh thức đứa trẻ đang cố giữ chút bình yên cuối cùng trước ngày ra tòa.

An Nhiên ra hiệu cho mọi người ra hành lang. Cô mở email ngay trên điện thoại, đọc lướt một lần, rồi chuyển sang máy tính bảng để phóng to từng dòng. Thành đứng bên cạnh, hai bàn tay buông thõng, không nắm lại nhưng cũng không thật sự thả lỏng. Tô Uyển cắn môi, mắt liên tục nhìn về phía phòng bệnh, như sợ chỉ cần mình rời mắt một chút, mọi sai lầm cũ sẽ quay lại đè lên người con.

“Họ gửi bản cuối,” An Nhiên nói, giọng thấp và đều. “Thời hạn phản hồi là mười một giờ đêm nay. Nếu không phản hồi, phía Tô gia sẽ xem như hòa giải thất bại và đưa toàn bộ tài liệu ra phiên sáng mai.”

“Điều khoản chính là gì?” Thành hỏi.

An Nhiên kéo màn hình xuống. “Một: anh rút yêu cầu thay đổi quyền chăm sóc chính, đồng ý giữ nguyên môi trường sống hiện tại của Bảo An ít nhất một năm. Hai: Tô gia chịu toàn bộ viện phí, tư vấn tâm lý và học phí chuyển trường nếu cần. Ba: anh được gặp con hai cuối tuần mỗi tháng, có lịch bổ sung trong kỳ nghỉ, nhưng sáu tháng đầu phải có người giám sát do hai bên thống nhất.” Cô dừng một nhịp. “Bốn: anh xác nhận tranh chấp vừa qua xuất phát từ bất đồng nuôi dạy, không có hành vi cố ý che giấu hồ sơ, không có việc giữ thư, không có việc dùng Bảo An cho mục đích tài sản.”

Tô Uyển khẽ hít vào. Thành nghe rất rõ tiếng ấy. Anh quay sang cô, nhưng Tô Uyển tránh mắt anh. Trong một khoảnh khắc, hành lang bệnh viện biến thành căn phòng năm năm trước, nơi anh đã ký vì người ta nói nếu anh không ký, cha anh sẽ không kịp chuyển viện. Chỉ khác lần này cái bẫy được bọc mềm hơn, đặt trước mặt anh bằng những từ rất đẹp: viện phí, tư vấn, chuyển trường, ổn định.

An Nhiên tiếp tục đọc: “Năm: hai bên cùng phát thông báo ngắn, đề nghị truyền thông không tiếp tục khai thác vụ việc, đồng thời xác nhận Bảo An đang được gia đình chăm sóc tốt. Sáu: nếu một bên tiếp tục đưa thông tin chưa được xác nhận ra ngoài, bên còn lại có quyền yêu cầu hạn chế tiếp xúc và bồi thường thiệt hại danh dự.”

Thành nhìn vào dòng chữ trên màn hình. Anh không giỏi luật, nhưng anh đủ hiểu điều khoản thứ tư là thứ thật sự họ muốn mua. Không phải chữ ký rút đơn. Không chỉ là im lặng trước truyền thông. Họ muốn anh tự tay khóa lại cánh cửa dẫn đến những lá thư, hồ sơ tâm lý, bài viết bôi nhọ, và cả câu hỏi vì sao Bảo An trở thành một cái tên trong cuộc tranh tài sản của người lớn.

“Nếu tôi ký,” anh nói chậm, “ngày mai họ sẽ nói trước tòa rằng chính tôi xác nhận không có chuyện giữ thư.”

“Đúng,” An Nhiên đáp. “Và những gì chúng ta đang chuẩn bị về tuyến thư sẽ bị họ đánh thành suy đoán ác ý.”

Tô Uyển bỗng nói: “Đừng ký.” Giọng cô khàn đến mức gần như không còn giống cô của những ngày đầu, người luôn mặc áo phẳng phiu, nói chuyện bằng sự mệt mỏi được che rất kỹ. “Tôi không biết tất cả thùng hồ sơ còn nguyên không, nhưng chuyện thư bị giữ là có. Ban đầu là tôi bảo người giúp việc cất đi, vì tôi sợ ba tôi thấy. Sau đó… sau đó nhiều thứ trong nhà không còn qua tay tôi nữa. Có những lá thư tôi chưa từng mở. Có những lá tôi chỉ biết đã được đưa xuống kho cùng hồ sơ cũ. Nếu anh ký dòng này, chính tôi cũng không còn cách nói thật mà không bị họ hỏi vì sao lúc đó tôi im lặng.”

Thành nhìn cô. Anh từng nghĩ nếu một ngày Tô Uyển thừa nhận, anh sẽ tức giận đến không nói nổi. Nhưng lúc này, cơn giận trong anh không bùng lên như lửa. Nó nặng, âm ỉ, và mệt. Anh nhớ Bảo An hỏi mình có phải chọn không. Anh nhớ con đã sống giữa quá nhiều lời người lớn tự biện hộ cho mình.

“Tại sao bây giờ cô mới nói rõ?” anh hỏi.

Mắt Tô Uyển đỏ lên. “Vì tôi hèn. Vì tôi luôn nghĩ chỉ cần qua được ngày hôm đó, ngày mai sẽ dễ hơn. Rồi ngày mai nào cũng cần tôi im thêm một chút.” Cô siết điện thoại. “Nhưng Bảo An ngất trước mặt tôi. Tôi không còn chỗ nào để trốn nữa.”

An Nhiên không để sự im lặng kéo họ vào vết thương quá lâu. Cô chỉ vào tin nhắn trên máy Tô Uyển. “Người quản lý kho nói gì?”

Tô Uyển mở màn hình. “Chìa khóa phụ đã tìm thấy. Nhưng sáng nay trợ lý của Tô Minh Hạo đến hỏi thùng hồ sơ đánh mã U-17. Ông ấy không cho lấy vì không có giấy điều chuyển bản gốc, chỉ cho xem sổ kho. Sau đó trợ lý rời đi, nói sẽ quay lại với giấy ủy quyền.”

“U-17 là gì?” Thành hỏi.

“Hồ sơ cá nhân cũ của tôi, giấy tờ ly hôn, vài thùng đồ từ biệt thự chuyển xuống sau khi tôi dọn phòng.” Tô Uyển nuốt khan. “Có thể có thư của anh trong đó.”

Thành lập tức muốn đi. Cảm giác ấy rõ đến mức anh đã quay nửa người về phía thang máy. Nhưng An Nhiên đặt tay lên mép máy tính bảng, giọng cô sắc hơn một chút: “Không ai đi một mình, không ai xông vào kho, không ai giằng đồ trong đêm trước phiên tòa. Chúng ta cần chứng cứ hợp lệ, không cần một cảnh lộn xộn để họ quay lại dùng trước tòa.”

“Vậy cứ để họ lấy?” Thành hỏi, giọng anh trầm xuống.

“Không.” An Nhiên nhìn Tô Uyển. “Cô gọi lại cho quản lý kho ngay bây giờ. Yêu cầu ông ấy không xuất kho bất kỳ thùng nào nếu không có chữ ký trực tiếp của cô hoặc quyết định nội bộ hợp lệ. Nhắn bằng văn bản, không chỉ gọi. Xin ảnh trang sổ kho có mã U-17, thời gian trợ lý Tô Minh Hạo đến, tên người đến nếu có. Nếu họ quay lại, bảo quản lý kho chỉ ghi nhận, không tranh cãi.”

Tô Uyển gật đầu, gần như bám lấy những chỉ dẫn ấy để khỏi rơi. Thành nhìn An Nhiên, rồi nhìn về phòng bệnh. Trong lớp kính mờ, Bảo An trở mình, bàn tay nhỏ trượt ra khỏi chăn. Anh đẩy cửa vào, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho con. Đứa trẻ hé mắt, giọng còn ngái ngủ: “Ba chưa về hả?”

“Ba còn ở đây.” Thành cúi thấp người. “Con ngủ tiếp đi.”

Bảo An nhìn anh một lúc, như muốn chắc rằng câu ấy không phải lời hứa dùng cho qua chuyện. “Ba với mẹ có cãi nhau không?”

Thành quay đầu. Tô Uyển đứng ngoài cửa, nghe thấy, mặt tái đi. Anh không trả lời thay cô, cũng không lấy con làm nơi xử tội người lớn. Anh chỉ nói: “Không. Ba và mẹ đang học cách nói chuyện để con không phải sợ. Học hơi muộn, nhưng vẫn phải học.”

Bảo An chớp mắt rất chậm. “Nếu con sai thì sao?”

Câu hỏi ấy trở về đúng như một sợi dây kéo qua tất cả những ngày đã qua. Thành đặt tay lên thành giường. “Sai thì sửa. Không ai được vì con sai mà bảo con không đáng được yêu.”

Con nhắm mắt lại. Lần này, hơi thở dần đều hơn.

Khi Thành bước ra, An Nhiên đã mở một email trả lời nháp. “Tôi sẽ phản hồi rằng thân chủ tôi đồng ý giữ kín thông tin y tế và hình ảnh của Bảo An, đồng ý không để truyền thông tiếp cận con, đồng ý một phương án tư vấn tâm lý độc lập. Nhưng anh không rút yêu cầu thay đổi quyền chăm sóc, không xác nhận sự thật thành hiểu lầm, không từ bỏ quyền cung cấp chứng cứ về thư bị giữ và hồ sơ bị che giấu.”

“Viết thêm một câu,” Thành nói.

An Nhiên ngẩng lên.

Anh nhìn màn hình, giọng khàn nhưng rõ: “Tôi không đổi tiền điều trị của con lấy quyền được nói thật của con. Nếu Tô gia thật sự muốn hỗ trợ Bảo An, khoản hỗ trợ đó không nên đi kèm điều kiện buộc người lớn nói dối.”

An Nhiên im lặng một nhịp, rồi gõ lại gần như nguyên văn, chỉ chỉnh câu chữ cho đủ chặt. Thành nhìn từng chữ hiện lên. Anh vẫn sợ. Sợ phiên tòa, sợ bản cam kết năm năm trước, sợ căn nhà nhỏ của mình bị đem ra so với biệt thự nhà họ Tô. Nhưng lần đầu tiên, nỗi sợ không đẩy anh lùi. Nó đứng sau lưng anh, thở nặng, còn anh vẫn nhìn về phía trước.

Tô Uyển gửi tin nhắn cho quản lý kho xong thì điện thoại rung. Cô mở ra, mặt đổi sắc. “Ông ấy gửi ảnh sổ kho.”

An Nhiên nhận máy. Trong ảnh là một trang sổ cũ, các dòng nhập xuất viết bằng mực xanh. Mã U-17 nằm gần cuối trang, bên cạnh ghi chú: “Hồ sơ cá nhân T.U. – thư từ, giấy tờ ly hôn, ảnh cũ.” Ở cột ghi chú kiểm tra sáng nay có một dòng mới, nét chữ vội: “Người của T.M.H. hỏi lấy trước phiên tòa, chưa xuất kho.”

Thành nhìn chằm chằm vào hai chữ “thư từ”. Những lá thư anh viết sau mỗi lần đưa con về, những trang giấy có mùi dầu bếp, những câu anh từng nắn nót để con biết ba không biến mất, hóa ra có thể đã nằm trong một thùng hồ sơ lạnh lẽo suốt nhiều năm. Anh chưa kịp nói gì thì màn hình điện thoại của Tô Uyển lại sáng lên. Tin nhắn mới từ quản lý kho chỉ có một câu: “Họ quay lại rồi, lần này có giấy ủy quyền.”

Bên ngoài phòng bệnh, đèn hành lang trắng đến nhức mắt. An Nhiên lập tức cầm túi hồ sơ. Thành nhìn Bảo An đang ngủ qua ô kính nhỏ trên cửa, rồi quay lại. Lần này, anh không chạy vì hoảng. Anh đi vì biết thứ cần lấy về không chỉ là vài lá thư, mà là những năm tháng một đứa trẻ đã bị bắt tin rằng ba mình im lặng.