Chương 43: Buổi Họp Phụ Huynh
Chương 43: Buổi Họp Phụ Huynh
Tin nhắn của Lâm Kỳ đến khi Thành vừa bước ra khỏi quán cà phê. Trên màn hình chỉ có một dòng ngắn: “Tôi đã tạm ẩn bài. Sẽ gửi văn bản xác nhận sau khi rà lại nguồn. Xin đừng công khai tin nhắn vừa rồi trước khi có bản lưu đầy đủ.” Thành đọc xong, ngón tay dừng trên nút khóa màn hình lâu hơn bình thường. Anh không thấy nhẹ nhõm. Bài viết có thể tạm ẩn, nhưng những câu hỏi đã chui vào lớp học của Bảo An thì không biến mất theo một nút bấm.
An Nhiên đứng cạnh anh dưới mái hiên, gió thổi tạt mùi mưa cũ từ lòng đường lên. Cô nhìn tin nhắn, rồi nói: “Cô ấy bắt đầu sửa, nhưng việc ở trường vẫn phải làm riêng. Chiều nay họp phụ huynh, anh đi với tôi. Anh không cần chứng minh mình là người cha tốt trước tất cả mọi người. Anh chỉ cần yêu cầu họ dừng làm hại con anh.”
Thành gật đầu. Câu ấy nghe đơn giản, nhưng đối với anh lại giống như phải bước vào một căn phòng đầy dao mà vẫn giữ tay không run. Nhiều năm qua, anh quen đứng ngoài cổng trường, quen ký tên vào sổ bảo vệ, quen nhận ánh mắt đo người từ đầu đến chân. Lần này anh phải ngồi giữa những người đã đọc bài viết kia, những người có thể vừa thương hại vừa khinh thường, rồi gọi nỗi đau của Bảo An là “ảnh hưởng chung của lớp”.
Trước khi đến trường, Thành ghé về nhà. Bảo An đang ngồi với Trần Duy bên chiếc bàn thấp, trước mặt là mấy hộp ốc vít được xếp thành hàng. Duy nghiêm túc giảng rằng ốc vít màu bạc không thể làm anh em thất lạc với long đen màu đen, còn Bảo An mím môi cười rất khẽ. Nụ cười ấy mỏng thôi, nhưng đủ làm Thành đứng lại ở cửa vài giây.
“Ba về rồi hả ba?” Bảo An ngẩng lên, mắt lập tức tìm xem sắc mặt anh có xấu không.
Thành thay dép, ngồi xuống cạnh con. “Ba về lấy ít giấy tờ. Chiều ba đến trường họp với cô giáo và các phụ huynh.”
Tay Bảo An đang cầm một con ốc nhỏ bỗng khựng lại. “Các bạn cũng biết không ba?”
“Không có học sinh trong buổi họp.” Thành giữ giọng bình thường. “Và ba sẽ không nói chuyện riêng của con cho mọi người nghe. Nếu ai hỏi quá phần cần hỏi, cô An Nhiên sẽ nhắc.”
Bảo An cúi nhìn hộp ốc vít. Một lúc sau, thằng bé hỏi rất nhỏ: “Nếu phụ huynh của bạn ghét con thì sao?”
Thành đưa tay nhặt một con ốc lăn ra mép bàn, đặt lại vào ô trống. “Người lớn có thể hiểu sai. Nhưng hiểu sai không phải quyền làm con đau. Ba đi để nói điều đó.”
Duy ngồi bên cạnh ho khan một tiếng. “Còn nếu ai hỏi linh tinh, chú sẽ ở nhà phân loại hết ốc vít cho tụi nó đến sáng mai để trả thù tinh thần.”
Bảo An bật cười một tiếng rất nhỏ rồi lập tức che miệng, như sợ mình cười sai lúc. Thành nhìn con, trong lòng nhói lên. Anh xoa tóc thằng bé. “Con ở nhà với chú Duy. Ăn được thì ăn, buồn ngủ thì ngủ. Không cần chờ ba.”
Buổi họp phụ huynh diễn ra trong phòng đa năng của trường. Bàn ghế được xếp thành ba dãy, trên tường treo khẩu hiệu về môi trường học đường tích cực, chữ in màu xanh sạch sẽ đến mức khiến Thành thấy châm chọc. Những phụ huynh đến sớm ngồi thành từng nhóm nhỏ. Khi Thành và An Nhiên bước vào, vài cuộc nói chuyện hạ giọng ngay lập tức. Có người nhìn anh rồi nhìn đôi giày cũ đã được lau sạch của anh. Có người cúi xuống điện thoại, ngón tay lướt nhanh như đang báo cho ai đó biết anh đã tới.
Phạm Mai đứng gần bục phát biểu, tay cầm tập giấy mỏng. Cô nhìn thấy Thành, ánh mắt thoáng chạm rồi tránh đi. Thành không trách cô ngay lúc đó, nhưng cũng không còn tự ép mình phải nghĩ thay nỗi khó của người khác. Bảo An đã ngồi một mình trên chiếc ghế trống mấy ngày liền; sự im lặng của người lớn không thể cứ được gọi là “khó xử” mãi.
Hiệu phó phụ trách khối tiểu học mở đầu bằng giọng mềm. “Hôm nay nhà trường mời phụ huynh lớp 3B đến để trao đổi về một số thông tin lan truyền gần đây, tránh ảnh hưởng đến tâm lý học sinh và hình ảnh chung của lớp. Mong mọi người bình tĩnh, tôn trọng nhau, không nêu tên trẻ trong các trao đổi không cần thiết.”
Một phụ huynh ngồi hàng đầu lập tức giơ tay. Chị mặc vest sáng màu, túi xách đặt ngay ngắn trên ghế bên cạnh. “Tôi đồng ý không nêu tên trẻ, nhưng chúng tôi cần biết sự việc có đúng như bài viết trên mạng không. Con tôi về hỏi tại sao trong lớp có bạn liên quan đến kiện tụng, tài sản, giành quyền nuôi. Những chuyện như vậy ảnh hưởng đến môi trường học của các cháu.”
Từ “ảnh hưởng” rơi xuống rất nhẹ, nhưng Thành nghe được phần nặng nhất nằm phía sau: con anh là thứ gây phiền. Anh đặt tập hồ sơ lên đầu gối, nhớ lời An Nhiên dặn: câu nào muốn giải thích dài, dừng ba giây. Anh đếm trong đầu một, hai, ba.
An Nhiên mở lời trước. “Tôi là luật sư đại diện cho anh Lục Thành trong một số thủ tục liên quan đến quyền chăm sóc trẻ. Trước hết, tôi đề nghị buổi họp này không thảo luận chi tiết đời tư, hồ sơ tâm lý, tài sản hoặc bất kỳ thông tin nhận diện nào của học sinh. Những nội dung đó không thuộc quyền được biết của phụ huynh khác. Điều phụ huynh có quyền yêu cầu là nhà trường bảo đảm con mình không bị lôi kéo vào việc bàn tán, cô lập hay công kích bạn cùng lớp.”
Một người đàn ông phía sau cười khẽ. “Nói vậy là né rồi. Nếu không có chuyện, sao bài viết lại lan nhiều thế? Người ta không tự nhiên dựng chuyện về một người cha đâu.”
Thành ngẩng lên. Anh không biết người đàn ông ấy tên gì, con học cùng bàn hay khác tổ với Bảo An, nhưng anh biết kiểu câu đó. Trước đây, mỗi lần nghe một câu như vậy, anh thường cúi đầu, để nó trôi qua mình như nước bẩn. Hôm nay anh không cúi.
“Bài viết đó đã được người đăng tạm ẩn để kiểm tra lại nguồn,” Thành nói. Giọng anh không lớn, nhưng căn phòng yên hơn một chút. “Một phần hình ảnh trong bài có dấu hiệu bị cắt khỏi khung hình đầy đủ. Tôi không yêu cầu mọi người tin tôi ngay. Tôi chỉ yêu cầu đừng hỏi con tôi những câu mà người lớn còn chưa xác minh xong.”
Có tiếng ghế dịch nhẹ. Người đàn ông kia nhíu mày. “Anh nói bị cắt thì bằng chứng đâu?”
An Nhiên lấy từ cặp ra một bản in đã làm mờ toàn bộ mặt trẻ em và biển số xe. Cô không chuyền đi khắp phòng, chỉ đặt trước mặt hiệu phó và Phạm Mai. “Chúng tôi có trích xuất camera hợp pháp từ khu vực đối diện cổng trường, kèm thời điểm và nguồn lưu. Vì có trẻ em trong khung hình, chúng tôi không phát tán trong nhóm phụ huynh. Nhà trường có thể ghi nhận đã xem bản che thông tin. Nếu cần làm việc chính thức, chúng tôi sẽ gửi qua văn bản.”
Phạm Mai nhìn xuống tờ giấy. Thành thấy vai cô cứng lại. Trong khung hình đã làm mờ, người lớn có mặt vẫn đủ nhận ra tư thế: Thành cúi người gọi Bảo An, còn phía mép phải là bóng một người đứng cạnh chiếc xe đen, tay đưa điện thoại về phía họ. Không có cảnh giằng co. Không có đứa trẻ bị kéo lê như lời ám chỉ trong bài. Chỉ có một khoảnh khắc bị cắt đi đúng phần làm câu chuyện đổi nghĩa.
Phòng họp bắt đầu xôn xao. Một phụ huynh khác nói: “Nhưng dù sao chuyện gia đình anh cũng đã làm lớp bị chú ý. Tụi nhỏ còn bé, phụ huynh lo là đúng. Hay tạm thời cho bé nghỉ thêm mấy hôm, chờ mọi chuyện lắng xuống?”
Lần này Thành không cần đếm đủ ba giây mới thấy ngực mình nóng lên. Cho bé nghỉ thêm. Tức là đứa bị bàn tán phải biến mất để căn phòng này sạch sẽ hơn. Đứa trẻ bị hỏi “ba có đòi tiền không” lại phải là đứa nhường chỗ.
“Con tôi không làm sai,” Thành nói. “Nó không viết bài. Không chụp ảnh. Không đưa chuyện người lớn vào lớp. Nếu nhà trường cần thời gian xử lý, tôi có thể phối hợp để con tạm nghỉ theo tư vấn tâm lý, nhưng không thể gọi đó là cách bảo vệ môi trường lớp. Bảo vệ lớp không phải là đẩy một đứa trẻ ra ngoài vì người lớn thấy phiền.”
Câu cuối khiến vài người im lặng. Không khí vẫn căng, nhưng sự căng ấy bắt đầu đổi hướng. Hiệu phó hắng giọng, có vẻ muốn kéo buổi họp về vùng an toàn. “Nhà trường không có ý đẩy học sinh nào ra ngoài. Chúng tôi chỉ mong phụ huynh cùng hỗ trợ, tránh để các con bàn tán. Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm, cô cũng đã nhắc nhở lớp…”
Phạm Mai siết tập giấy trong tay. “Tôi có nhắc.” Giọng cô hơi khàn, nhỏ đến mức micro để trên bàn không bắt hết. Cô ngừng lại, rồi nói tiếp rõ hơn: “Nhưng nhắc chưa đủ.”
Hiệu phó quay sang cô rất nhanh. “Cô Mai, phần đó lát nữa nhà trường sẽ tổng hợp nội bộ.”
“Không thể chỉ nội bộ nữa.” Phạm Mai ngẩng đầu. Mặt cô trắng hơn ban nãy, nhưng ánh mắt lần này không né Thành. “Tôi là giáo viên chủ nhiệm của lớp 3B. Tôi cần nói một việc trước mặt các phụ huynh ở đây.”
Phòng đa năng im xuống. Có phụ huynh vẫn cầm điện thoại, nhưng không ai bấm tiếp. Thành nhìn cô giáo của con mình, lòng bàn tay thấm mồ hôi. Anh không biết câu tiếp theo sẽ cứu Bảo An một chút hay lại làm con đau thêm, nhưng anh biết đây là lần đầu Phạm Mai không đứng sau một câu chữ mơ hồ.
Phạm Mai đặt tập giấy xuống bàn, hai tay vẫn run. “Trước khi bài viết kia xuất hiện,” cô nói, từng chữ như phải kéo qua cổ họng, “tôi đã biết Bảo An bị cô lập trong lớp.”
