Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 44: Nhân Chứng Run Rẩy

Chương 44: Nhân Chứng Run Rẩy

Câu nói của Phạm Mai rơi xuống giữa phòng đa năng như một cái ly mỏng bị đặt lệch mép bàn. Không vỡ ngay, nhưng ai cũng nghe thấy tiếng chao đảo của nó. Thành ngồi yên, bàn tay đặt trên tập hồ sơ ướt mồ hôi. Anh từng chờ một người lớn trong trường nói thật rất lâu, nhưng khi câu ấy được nói ra, ngực anh không nhẹ đi. Anh chỉ thấy Bảo An hiện lên: chiếc ghế trống bên cạnh, hộp sữa chưa mở, đôi mắt cố giả vờ không nghe những câu thì thầm sau lưng.

Một phụ huynh phía cuối phòng bật thốt: “Cô biết mà không xử lý?” Tiếng hỏi kéo theo vài tiếng xì xào khác. Có người quay sang nhìn Thành, ánh mắt không còn hoàn toàn công kích, nhưng cũng chưa phải cảm thông. Thành nhận ra sự thật không tự động làm người ta tử tế hơn. Nó chỉ buộc căn phòng phải đổi cách né tránh.

Hiệu phó đặt tay lên micro. “Cô Mai, tôi nghĩ cô nên cẩn trọng trong cách dùng từ. Việc học sinh có lúc không chơi cùng nhau là bình thường trong môi trường tiểu học. Nếu nói bị cô lập trước toàn thể phụ huynh, rất dễ gây hiểu lầm rằng nhà trường đã bỏ mặc học sinh.”

Phạm Mai nhìn xuống hai bàn tay mình. Những ngón tay cô bấu vào mép tập giấy đến trắng bệch. Một lúc sau, cô đáp nhỏ nhưng rõ: “Tôi cẩn trọng vì tôi đã im lặng quá lâu rồi.”

Căn phòng lại im. Phạm Mai mở tập giấy, lấy ra mấy tờ ghi chú đã gấp mép. Trên giấy có nhiều dòng chữ viết tay, vài chỗ gạch sửa, vài chỗ kẹp giấy nhớ màu vàng nhạt. Cô không đưa chúng cho phụ huynh chuyền tay. Cô đặt lên bàn trước mặt hiệu phó, rồi quay sang An Nhiên như đang xin một giới hạn an toàn.

An Nhiên đứng dậy. “Cô Mai chỉ nên trình bày phần ghi nhận chung, không nêu tên học sinh khác, không đọc chi tiết riêng tư về tình trạng tâm lý của Bảo An trước phụ huynh. Những tài liệu gốc, nếu có, đề nghị nhà trường niêm phong, lập danh mục và cung cấp theo thủ tục chính thức. Tôi cũng đề nghị thư ký buổi họp ghi nguyên văn việc cô Mai xác nhận đã có ghi nhận về tình trạng cô lập trước thời điểm bài viết lan truyền.”

Hiệu phó mím môi. “Buổi họp hôm nay không phải buổi làm việc pháp lý.”

“Nhưng những gì người lớn nói hôm nay có thể tiếp tục ảnh hưởng đến một đứa trẻ,” An Nhiên đáp. “Vậy càng cần ghi đúng.”

Phạm Mai khẽ gật đầu, lật tờ đầu tiên ra. Giọng cô ban đầu run đến mức Thành tưởng cô sẽ dừng lại giữa chừng. “Từ cuối tháng trước, tôi đã ghi nhận Bảo An thường xuyên ngồi một mình trong giờ ra chơi. Khi chia nhóm thủ công, có hai lần em đứng lại sau cùng vì không nhóm nào chủ động nhận. Tôi đã đổi cách chia nhóm bằng bốc thăm, nhưng sau đó có phụ huynh nhắn riêng cho tôi, nói con họ không thoải mái khi phải chung nhóm với bạn ‘đang có chuyện gia đình phức tạp’. Tôi có nhắc trong lớp rằng không ai được trêu chọc chuyện riêng của bạn. Nhưng sau bài viết, tình trạng nặng hơn. Câu hỏi các em đem vào lớp không còn là câu hỏi của trẻ con nữa.”

Người mẹ mặc vest sáng màu ngồi thẳng dậy. “Cô nói vậy là đổ lỗi cho phụ huynh sao? Chúng tôi lo cho con mình cũng sai à?”

Phạm Mai nuốt khan. Vai cô hơi co lại, phản xạ của một người quen lùi trước giọng nói cứng. Thành muốn lên tiếng, nhưng An Nhiên chỉ khẽ nghiêng đầu về phía anh. Đừng cướp lời nhân chứng. Để cô ấy tự đi hết đoạn đường cô ấy vừa chọn.

“Lo cho con mình không sai,” Phạm Mai nói. “Nhưng khi người lớn nhắn trong nhóm, dùng những từ như kiện tụng, đòi tiền, lợi dụng con, rồi các con đem nguyên những câu đó vào lớp hỏi một bạn tám tuổi, thì người bị tổn thương đầu tiên không phải người lớn. Là đứa trẻ bị hỏi.”

Hiệu phó kéo tập giấy về phía mình, lật nhanh vài trang. “Những ghi chú này là ghi chép cá nhân của giáo viên, chưa qua xác nhận chuyên môn. Không thể dùng để kết luận rằng học sinh bị cô lập hay bị ảnh hưởng tâm lý nghiêm trọng.”

An Nhiên bước thêm nửa bước. “Vậy hồ sơ chuyên môn ở đâu?”

Câu hỏi ấy khiến tay hiệu phó khựng lại.

Phạm Mai nhìn bà, rồi nhìn xuống mặt bàn. Lần này, cô không cần ai hỏi lại. “Tôi đã gửi đề xuất chuyển Bảo An sang phòng tham vấn học đường vào thứ Hai tuần trước. Tôi gửi qua hệ thống nội bộ và một bản email cho tổ khối. Lý do ghi là học sinh có biểu hiện thu mình, né hoạt động nhóm, than đau bụng trước giờ sinh hoạt tập thể và giảm tập trung sau khi bị bạn hỏi chuyện gia đình. Tôi không nhận được lịch tham vấn. Tôi được phản hồi miệng là tạm quan sát thêm, tránh làm sự việc phức tạp trước buổi họp phụ huynh.”

Phòng đa năng bỗng lạnh hơn. Không phải vì máy lạnh, mà vì cụm từ “phản hồi miệng” và “tránh làm sự việc phức tạp” vừa kéo một lớp rèm xuống khỏi câu chuyện. Thành nghe tim mình đập từng nhịp nặng. Anh không giận Phạm Mai ít hơn, nhưng cơn giận đã đổi hướng. Nó không còn chỉ là câu hỏi tại sao cô im lặng. Nó trở thành câu hỏi đã có bao nhiêu người biết mà vẫn chọn chờ.

“Ai phản hồi miệng?” An Nhiên hỏi.

Hiệu phó lập tức cắt ngang. “Tôi đề nghị không biến buổi họp này thành nơi truy trách cá nhân. Nhà trường có quy trình riêng. Cô Mai có thể nhớ chưa đầy đủ, hoặc diễn đạt khiến mọi người hiểu sai.”

Phạm Mai đặt hai tay lên tập giấy. Rõ ràng cô vẫn sợ. Sợ mất việc, sợ bị chuyển lớp, sợ những phụ huynh đang nhìn mình như nhìn một vết nứt trên bức tường sạch sẽ của trường. Nhưng khi cô ngẩng lên, mắt cô đỏ mà không né nữa. “Tôi nhớ đầy đủ. Tôi có ảnh chụp màn hình email đã gửi. Tôi có bản nháp phiếu đề xuất tham vấn. Tôi không nói để đổ lỗi cho ai. Tôi nói vì nếu hôm nay tôi tiếp tục im lặng, ngày mai Bảo An quay lại lớp, em ấy vẫn sẽ phải tự chịu một việc mà người lớn đều biết.”

Một phụ huynh khác lên tiếng, giọng đã bớt gay gắt hơn ban đầu. “Vậy bây giờ nhà trường định làm gì? Nếu cô giáo đã ghi nhận như vậy, chúng tôi cũng cần biết con mình có bị quy là bắt nạt không. Trẻ con nhiều khi nghe người lớn nói rồi hỏi lại, chưa chắc cố ý ác.”

“Không ai ở đây được phép đem trẻ con ra làm bia đỡ cho lỗi của người lớn,” Thành nói. Anh đã im khá lâu, nên khi anh mở miệng, vài ánh mắt lập tức quay lại. “Tôi không yêu cầu cô giáo nêu tên bạn nào. Tôi cũng không muốn con tôi về nhà rồi nghĩ rằng các bạn đều là kẻ xấu. Nhưng nhà trường phải có cách để các con hiểu rằng chuyện riêng của một bạn không phải trò để hỏi, để truyền, để tránh xa. Người lớn phải dừng đưa dao cho trẻ con cầm rồi nói chúng nó chỉ vô tình.”

An Nhiên lấy một tờ giấy trắng từ cặp. “Tôi đề nghị ghi vào biên bản bốn nội dung. Một, nhà trường xác nhận đã nhận được ghi nhận của giáo viên chủ nhiệm về tình trạng Bảo An bị cô lập trước khi bài viết lan truyền. Hai, nhà trường bảo toàn email, phiếu đề xuất tham vấn, ghi chú quan sát và camera nếu còn trong hạn lưu. Ba, nhà trường lập kế hoạch hỗ trợ Bảo An quay lại lớp, gồm tham vấn học đường, quy tắc trao đổi trong lớp và hướng dẫn phụ huynh không phát tán thông tin đời tư của trẻ. Bốn, mọi nội dung liên quan đến hồ sơ tâm lý phải được xử lý bằng văn bản, không chỉ bằng phản hồi miệng.”

Hiệu phó nhìn tờ giấy như nhìn một thứ vừa được đặt lên bàn mổ. “Những việc này cần hiệu trưởng phê duyệt.”

“Vậy mời hiệu trưởng phê duyệt bằng văn bản sau buổi họp,” An Nhiên nói. “Còn biên bản hôm nay chỉ ghi nhận sự việc đã được trình bày. Ghi nhận không cần né tránh.”

Phạm Mai cầm bút. Đầu bút chạm giấy rồi dừng lại. Thành nhìn thấy tay cô run dữ hơn lúc nãy. Cô không phải người hùng bỗng dưng không biết sợ. Cô chỉ là một giáo viên đã sợ đến tận lúc ký tên, nhưng vẫn ký. Nét chữ “Phạm Mai” hơi lệch ở chữ cuối, mực đậm thành một chấm nhỏ. Thành bỗng hiểu có những sự thật được cứu bằng một bàn tay run.

Buổi họp kết thúc không ồn ào như lúc bắt đầu. Một số phụ huynh rời đi nhanh, mặt căng vì khó chịu. Một vài người nán lại hỏi Phạm Mai cách nhắc con ở nhà, giọng lúng túng như lần đầu nhận ra lời người lớn có thể bò qua cặp sách để vào lớp học. Thành không đòi thêm lời xin lỗi. Hôm nay chưa đủ để Bảo An an toàn, nhưng ít nhất con anh không còn là một chiếc ghế trống không ai chịu nhìn.

Khi ra hành lang, Thành nhận được tin nhắn của Trần Duy: “Thằng nhỏ ăn được nửa bát cháo. Hỏi ba có thắng không. Tôi nói ba không đi đánh nhau, ba đi bắt người lớn nói chuyện đàng hoàng.” Thành nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Cuối cùng anh chỉ nhắn: “Nói với con ba đang về. Không cần chờ cửa.”

An Nhiên đi bên cạnh anh, tay vẫn cầm bản ghi biên bản vừa chụp lại. “Hôm nay chưa xong,” cô nói. “Nhưng cô Mai đã mở được cánh cửa đầu tiên. Từ giờ họ không thể nói là không biết.”

Thành gật đầu. Anh vừa định bước xuống cầu thang thì cánh cửa phòng hành chính cuối hành lang khép hờ bật ra một khe sáng. Bên trong, giọng hiệu phó vang lên rất thấp: “Thưa thầy, biên bản đã bị luật sư chụp lại rồi. Cô Mai cũng ký xác nhận.” Một giọng đàn ông lớn tuổi hơn đáp gì đó, Thành không nghe rõ. Rồi tiếng điện thoại đặt loa ngoài khẽ rè lên.

“Anh Hạo,” giọng hiệu trưởng hạ xuống, lịch sự đến mức lạnh, “chuyện lớp 3B không giữ nội bộ được nữa. Bên phía Lục Thành đã có ghi nhận của giáo viên.”

Thành dừng lại ở đầu cầu thang. An Nhiên cũng dừng. Trong khe cửa hẹp, ánh đèn trắng phủ lên tấm biển “Phòng Hiệu Trưởng” sạch bóng. Ở đầu dây bên kia, một giọng nam cười rất khẽ, như thể mọi chuyện vẫn chỉ là một quân cờ bị đặt sai vị trí. “Vậy thì đổi cách xử lý,” người đó nói. “Đừng để cô giáo ấy nói thêm lần thứ hai.”