Chương 42: Người Đăng Bài
Chương 42: Người Đăng Bài
Buổi sáng đến bằng mùi cháo hâm lại. Thành đứng trước bếp, mắt thỉnh thoảng nhìn vào phòng. Bảo An vẫn ngủ, lông mày nhíu khẽ. Trên bàn, điện thoại còn sáng tin nhắn của Lâm Kỳ: người đã đăng bài muốn gặp, và bức ảnh cổng trường có dấu hiệu bị cắt mất nửa sau.
An Nhiên đã trả lời lúc gần một giờ sáng: “Không gặp một mình. Hẹn nơi công khai, tôi đi cùng. Chỉ cung cấp bản sao đã che thông tin riêng của Bảo An. Không trả lời phỏng vấn.” Thành đọc lại rồi tắt bếp. Bài viết kia đã dạy anh rằng sự thật đưa sai tay cũng có thể bị cắt mất.
Anh nhắn cho Lâm Kỳ: “Tôi đồng ý gặp để xác minh thông tin, không trả lời phỏng vấn và không cho phép sử dụng tên, hình ảnh, chi tiết nhận diện của con tôi. Luật sư của tôi sẽ đi cùng. Mười giờ sáng, quán cà phê dưới văn phòng luật An Hòa.” Lâm Kỳ đáp: “Được. Tôi đến một mình.”
Khi Bảo An tỉnh dậy, thằng bé nhìn bộ đồng phục treo trên móc một lúc lâu. Thành đặt bát cháo xuống trước mặt con. “Ăn được bao nhiêu thì ăn, không cần cố hết bát.”
Bảo An cầm thìa, hỏi nhỏ: “Ba đi đâu hả ba?”
“Ba đi gặp một cô đã viết bài không đúng về chuyện nhà mình. Cô An Nhiên đi cùng ba. Ba sẽ không cãi nhau, cũng không đưa con lên mạng. Ba chỉ nói phần cần nói để người lớn không lấy chuyện sai làm con đau thêm.”
“Cô ấy có ghét ba không?”
“Ba không biết. Nhưng việc của ba không phải làm cô ấy thích ba. Việc của ba là nói đúng sự thật.”
Bảo An ăn được nửa bát. Thành không ép thêm. Anh nhờ Trần Duy ghé trông con một buổi. Duy đến với túi bánh bao, cố giấu vẻ nóng nảy, chỉ rủ Bảo An nếu chán thì cùng chú xếp hộp ốc vít theo màu.
Quán cà phê dưới văn phòng luật An Hòa đông vừa đủ để mỗi bàn có khoảng riêng. An Nhiên đã ngồi sát cửa kính, trước mặt là một tập hồ sơ mỏng. Cô kiểm tra những thứ Thành mang theo: bản tường trình, ghi nhận của cô Mai, đơn yêu cầu làm việc với trường, ảnh chụp màn hình bài viết và bình luận đã che thông tin trẻ.
“Tốt,” cô nói. “Lát nữa để tôi mở đầu. Anh chỉ trả lời câu hỏi về sự kiện anh trực tiếp biết. Câu nào khiến anh muốn giải thích dài, dừng ba giây rồi hãy nói.”
Thành khẽ cười mệt. “Tôi sợ ba giây đó tôi quên luôn mình định nói gì.”
“Vậy càng tốt.”
Mười giờ đúng, Lâm Kỳ bước vào. Cô nhỏ người hơn trong ảnh đại diện, tóc ngắn ôm sát cằm, vai đeo túi máy tính. Ánh mắt cô không hằn học, nhưng cũng không mềm.
“Tôi nói trước,” Lâm Kỳ mở máy tính bảng, “tôi không nhận tiền để đánh ai. Bài của tôi dựa trên nguồn cung cấp, ảnh và tin nhắn tôi tin là có căn cứ. Nếu sai, tôi cần biết sai ở đâu. Nhưng tôi không muốn bị biến thành công cụ phản công.”
Ngón tay Thành siết nhẹ quanh ly nước. Anh muốn nói con anh mới là người bị biến thành công cụ. Nhưng An Nhiên nhìn anh một cái, rất nhanh. Thành thả tay ra.
“Vậy bắt đầu từ phần có thể đối chiếu,” An Nhiên nói. “Bài của cô dùng cụm ‘người cha lợi dụng tranh chấp nuôi con để gây áp lực tài sản’. Cô lấy cơ sở nào cho chữ tài sản?”
Lâm Kỳ lướt đến bản nháp có đánh dấu. “Nguồn nói anh Thành liên tục nhắc đến cổ phần của mẹ đứa trẻ, dùng việc thay đổi quyền chăm sóc để gây sức ép. Có ảnh anh ấy giằng co với trẻ trước cổng trường, và ảnh chụp nội dung nói nhà trường nhiều lần phải can thiệp.”
“Ảnh chụp nội dung đó có tên người gửi, thời điểm, ngữ cảnh trước sau không?” An Nhiên hỏi.
“Một phần bị che.”
“Cô đã đăng một bài tạo áp lực lên một trẻ tám tuổi dựa trên ảnh chụp bị che một phần.”
“Bài của tôi không nêu tên đứa trẻ.”
“Không nêu tên nhưng đủ chi tiết để nhóm phụ huynh nhận ra.” An Nhiên đẩy sang một bản chụp đã che tên. “Hậu quả thực tế là đứa trẻ bị hỏi ở trường rằng ba nó có đòi tiền không. Đây không còn là câu chuyện tương tác của một bài viết.”
Lâm Kỳ nhìn tờ giấy. Vẻ chắc chắn trên mặt cô rạn đi một đường nhỏ. Cô kéo tờ giấy lại gần hơn, rồi ngẩng lên nhìn Thành. “Tôi muốn hỏi thẳng anh. Anh có từng nhắc đến cổ phần không?”
“Có,” Thành đáp. Anh đặt hai bàn tay lên đầu gối. “Tôi nhắc khi biết con tôi bị gọi là người thừa kế, bị người lớn bàn về di chúc trước mặt. Tôi hỏi vì sao một đứa trẻ tám tuổi phải ngồi trong cuộc nói chuyện về cổ phần. Tôi không đòi tiền. Tôi nộp đơn vì con tôi sợ về nhà ngoại, sợ sai, mất ngủ, mất vị giác, và bị dùng để người lớn giữ thể diện.”
“Anh nói vậy rất thuận tai,” Lâm Kỳ nói thẳng. “Nhưng người đọc sẽ hỏi: một người cha điều kiện kinh tế yếu hơn, sau nhiều năm không giành quyền chăm sóc, bỗng đòi thay đổi quyền nuôi đúng lúc có tranh chấp tài sản. Làm sao tôi biết anh không chọn thời điểm đó vì có lợi?”
Câu hỏi ấy không mới. Tô gia đã hỏi bằng ánh mắt, phụ huynh hỏi bằng tiếng xì xào, chính Thành cũng từng hỏi mình. Nhưng lần này, anh đứng thẳng.
“Cô không cần tin tôi vì tôi nghèo, vì tôi khóc hay vì tôi là ba của Bảo An,” anh nói. “Cô chỉ cần nhìn mốc thời gian. Trước khi tôi biết chuyện tài sản, tôi đã ghi lịch con sợ về nhà ngoại. Trước khi có bài của cô, tôi đã tìm tư vấn tâm lý cho con. Trước khi nộp đơn, tôi đã có tin nhắn bị cắt lịch thăm và ghi nhận của giáo viên. Cô có thể không viết bênh tôi, nhưng cô không nên viết như thể con tôi chỉ là cái cớ để người lớn tranh tiền.”
Lâm Kỳ không phản bác ngay. Cô mở lại bài viết của mình. Thành chỉ nhìn thoáng qua đã thấy vài cụm từ làm ngực nóng lên: “kẻ thất bại”, “tình thương cũng có thể là áp lực”. Những chữ sạch sẽ ấy không nghe thấy câu hỏi run rẩy của Bảo An trước lớp.
An Nhiên lấy ra một tờ khác. “Còn bức ảnh ở cổng trường. Cô nhắn đêm qua rằng ảnh nguồn gửi cho cô bị cắt mất nửa sau. Vì sao cô nhận ra?”
Lâm Kỳ xoay máy tính bảng về phía họ. Bức ảnh trong bài hiện lên: Thành đứng hơi cúi người, tay đưa về phía Bảo An. Nếu chỉ nhìn ảnh ấy, ai cũng có thể nghĩ anh đang kéo con lại trong lúc thằng bé muốn tránh. Mép phải ảnh cắt rất sát vai Thành, phía sau chỉ còn một mảng xe đen mờ.
“Tối qua tôi xem lại file nguồn,” Lâm Kỳ nói. “Độ phân giải ảnh gửi cho tôi không khớp với tỉ lệ máy chụp thông thường. Mép phải có dấu bị crop. Lúc đăng, tôi nghĩ người gửi cắt để che mặt học sinh khác. Sau khi nhóm phụ huynh lôi tên trường, tôi thấy không ổn nên kiểm tra lại.”
An Nhiên đẩy sang một bản ảnh in màu đã làm mờ mặt trẻ con. “Đây là khung hình từ camera đối diện cổng trường, thu hợp pháp. Cô đối chiếu xem có cùng thời điểm không.”
Lâm Kỳ cầm tờ giấy lên. Thành không nhìn ảnh, anh nhìn mặt cô. Vẻ phòng thủ ban đầu chậm rãi biến thành nghi ngờ. Cổng trường giống nhau, tán cây giống nhau, vệt nắng trên biển tên trường giống nhau. Nhưng ở nửa khung hình bị cắt khỏi ảnh của Lâm Kỳ, có một người đàn ông đứng cạnh chiếc xe đen, tay cầm điện thoại, mặt nghiêng về phía Thành và Bảo An.
“Tô Minh Hạo,” Thành nói rất khẽ.
Lâm Kỳ không hỏi đó là ai. Sự im lặng của cô đã trả lời thay. Cô lật nhanh lịch sử tin nhắn. An Nhiên lập tức đặt tay lên mép bàn.
“Cô Lâm, tôi đề nghị cô không xóa bất kỳ trao đổi nào với nguồn tin. Nếu thông tin đã đăng có nguy cơ sai lệch, cách xử lý đúng là lưu giữ toàn bộ nguồn, tạm ẩn hoặc đính chính theo quy trình của cô, và xác nhận bằng văn bản với chúng tôi.”
“Tôi biết.” Giọng Lâm Kỳ thấp hơn lúc mới đến. “Tôi làm nội dung đủ lâu để hiểu chuyện này.”
Thành nhìn cô. “Vậy vì sao cô vẫn đăng?”
Câu hỏi ấy không lớn tiếng, nhưng làm Lâm Kỳ khựng lại. Cô khép máy tính bảng một nửa, rồi lại mở ra. “Vì câu chuyện khớp với thứ tôi từng thấy nhiều lần. Nhiều cha mẹ dùng con làm vũ khí sau ly hôn. Người gửi cho tôi đưa đủ chi tiết để tôi tin đây cũng là một trường hợp như vậy. Tôi đã vội.”
“Vội của cô làm con tôi bị hỏi trước lớp.” Thành nhìn cô rất lâu. “Tôi không cần cô thương tôi. Nhưng nếu cô sửa, xin đừng sửa bằng cách lại đem con tôi ra kể thêm một lần nữa.”
Lâm Kỳ mím môi. “Tôi hiểu.”
“Hiểu chưa đủ,” An Nhiên nói. “Cô cần dừng thiệt hại trước. Chúng tôi sẽ gửi văn bản yêu cầu gỡ phần sai lệch và bảo toàn chứng cứ. Nếu cô hợp tác, mọi thứ sẽ đi theo hướng đính chính có kiểm soát. Nếu cô tiếp tục khai thác danh tính trẻ, chúng tôi sẽ xử lý theo hướng khác.”
Lâm Kỳ chưa kịp đáp thì điện thoại úp trên bàn rung liên tiếp hai lần. Màn hình sáng lên, hiện một dòng xem trước chưa kịp ẩn: “Bên anh Hạo hỏi chị đã đăng phần tiếp theo chưa. Nhớ giữ trọng tâm người cha nghèo gây áp lực…”
Không khí ở bàn như bị rút mất một lớp oxy. Lâm Kỳ lập tức úp điện thoại xuống, nhưng đã muộn. Thành nhìn thấy. An Nhiên cũng nhìn thấy. Và chính Lâm Kỳ cũng nhìn thấy ánh mắt của họ.
Cô ngồi bất động vài giây, rồi mở lại điện thoại. Lần này tay cô không còn nhanh như lúc lướt bài viết. Cô chụp màn hình tin nhắn vừa đến, lưu vào một thư mục riêng, sau đó đặt điện thoại xuống, nhìn tờ ảnh in có nửa khung hình bị cắt.
“Có lẽ,” cô nói, giọng khô hẳn, “người cần xác minh không chỉ là anh Lục Thành.”
Thành cúi nhìn bức ảnh trên bàn. Trong nửa khung hình bị cắt, Tô Minh Hạo đứng dưới bóng cây cổng trường, chiếc điện thoại trong tay hướng về phía một người cha đang cúi xuống gọi con. Bức ảnh từng biến anh thành kẻ đáng nghi, hóa ra bị cắt đúng phần có người đứng sau ống kính.
Lâm Kỳ kéo tờ giấy lại gần hơn, đầu ngón tay dừng ở mép cắt của ảnh. “Bản cô đưa tôi không chỉ bị crop,” cô nói như tự nói với chính mình. “Nó bị cắt đúng chỗ để giấu người chụp.”
