Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 34: Lựa Chọn Của Tô Uyển

Chương 34: Lựa Chọn Của Tô Uyển

Đầu dây bên kia im lặng chưa đến một giây, nhưng trong phòng theo dõi, khoảng im ấy dài như tiếng máy đo nhịp tim kéo ngang qua ngực người. Tô Uyển giữ điện thoại bằng cả hai tay. Bảo An nằm nghiêng trên giường, tay nhỏ vẫn túm lấy vạt áo Thành. An Nhiên đứng cạnh cửa, đặt cuốn sổ lên bàn, bật bút, như nhắc mọi người rằng từng câu nói từ giây phút này đều có trọng lượng.

“Chị đang giữ thứ không nên giữ,” giọng Tô Minh Hạo vang ra từ loa ngoài, thấp và lạnh. “Đừng để một tờ giấy cũ phá hỏng tương lai của Bảo An.”

Tô Uyển nuốt khan. Phản xạ đầu tiên của cô là xin lỗi, giải thích, nói rằng mình không cố ý, rằng cô chỉ giữ bản in vì lúc đó thấy bất an. Cô đã sống quá lâu trong kiểu phản xạ ấy: ba cau mày thì cô im, anh trai nói thay gia đình thì cô lùi, giấy đưa tới trước mặt thì cô ký để mọi chuyện êm đẹp. Nhưng tiếng thở rất khẽ của Bảo An trên giường kéo cô lại. Nếu tối nay cô lại chọn êm đẹp, người phải trả giá sẽ không phải cô.

“Anh đang nói tờ giấy nào?” cô hỏi.

Đầu dây bên kia im thêm một nhịp. Minh Hạo không gọi tên văn bản. Anh ta không bao giờ sơ suất đến mức tự đọc ra thứ có thể bị ghi lại. “Chị biết tôi nói gì. Bản in kia không có giá trị nếu nằm trong tay người ngoài. Mang nó về nhà, chúng ta xử lý trong nội bộ.”

An Nhiên viết nhanh lên một góc giấy rồi đẩy tới trước mặt Tô Uyển: Hỏi yêu cầu bằng văn bản. Không hứa. Không cãi. Tô Uyển nhìn dòng chữ ấy, tay run đến mức móng tay chạm vào mép điện thoại phát ra tiếng rất nhỏ. Thành nghe thấy, nhưng anh chỉ nghiêng người che bớt âm lượng về phía Bảo An, bàn tay còn lại đặt trên lưng con.

“Nếu anh muốn tôi xử lý giấy tờ, anh gửi yêu cầu rõ bằng tin nhắn hoặc email,” Tô Uyển nói. “Tôi sẽ đọc trước.”

Minh Hạo bật cười rất khẽ. “Từ bao giờ chị cần đọc giấy trong nhà mình?”

Câu ấy không lớn, cũng không thô, nhưng đâm trúng chỗ mềm nhất của cô. Thành vẫn giận những chữ ký cũ đã đẩy anh ra khỏi đời con, nhưng Bảo An đang nằm ngay cạnh họ, và sự hả giận của người lớn không được quyền biến thành một vết sợ mới.

“Từ khi tôi biết có giấy liên quan đến quyền tài sản của con tôi mà tôi không được giải thích đầy đủ,” Tô Uyển đáp. “Anh Hạo, Bảo An tám tuổi. Nó không phải phụ lục trong cuộc họp gia đình.”

“Chị đừng nói như người ngoài,” Minh Hạo hạ giọng. “Không có nhà này, chị nghĩ trường học, bác sĩ, bảo hiểm, cuộc sống của thằng bé từ đâu ra? Chị để Lục Thành kéo luật sư tới bệnh viện, lập hồ sơ tâm lý, rồi ngày mai người ngoài sẽ nói gì? Nói nhà họ Tô nuôi một đứa trẻ đến mức phải đi khám tâm lý. Ba sẽ không chấp nhận chuyện đó.”

Bảo An mở mắt. Thành lập tức cúi xuống. “Con uống nước không?” Thằng bé lắc đầu, ánh mắt lại tìm mẹ. Nó nghe không hết câu chuyện của người lớn, nhưng trẻ con luôn biết khi nào người lớn đang dùng tên mình để kéo nhau về hai phía. Tô Uyển muốn tắt loa, muốn nói rằng không có gì đâu, mẹ xử lý được. Nhưng chính câu “mẹ xử lý được” đã dẫn con đến cái giường bệnh này.

“Anh đừng dùng danh dự nhà họ Tô để che tình trạng của Bảo An,” cô nói chậm hơn. “Bác sĩ ghi nhận vì con cần được ghi nhận. Không phải vì ai muốn làm xấu mặt ai.”

Minh Hạo không trả lời ngay. Một tiếng lật giấy mơ hồ vọng qua loa. Sau đó điện thoại Tô Uyển rung lên, báo có tệp mới được gửi vào ứng dụng chat gia đình. Cô nhìn tên file hiện trên màn hình: BAN_XAC_NHAN_TU_NGUYEN.docx. Chỉ cái tên ấy thôi đã làm cổ họng cô nghẹn lại. Cô biết loại văn bản đó. Những bản xác nhận luôn được viết sẵn bằng giọng người khác, để cô chỉ cần ký tên mình vào cuối trang.

“Mở ra,” Minh Hạo nói. “Chị chỉ cần ký, chụp lại gửi tôi trước khi rời bệnh viện. Nội dung rất đơn giản: chị xác nhận Lục Thành nhiều lần gây sức ép, lợi dụng tình trạng của Bảo An để đòi thay đổi quyền chăm sóc, đồng thời chị không đồng ý để anh ta tiếp cận tài liệu tài sản của nhà họ Tô. Có chữ ký của chị, luật sư của anh ta sẽ bớt diễn.”

Thành không nhúc nhích. Cơn giận chạy qua vai anh, qua những vết bỏng cũ trên mu bàn tay, nóng như dầu bắn từ chảo sâu. Nhưng nếu anh nổi giận, Bảo An sẽ nghĩ những gì Minh Hạo nói có sức đẩy ba thành một người đáng sợ. Anh chỉ khép tay con lại trong lòng bàn tay mình và nói rất nhỏ, không nhằm vào điện thoại: “Ba ở đây.”

Tô Uyển nghe được ba chữ đó. Cô không thể quay lại sửa từng lần đã để câu “ba ở đây” bị thay bằng “nhà họ Tô sẽ xử lý”. Tối nay chỉ còn một tờ giấy trước mắt.

An Nhiên nói khẽ, đủ để chỉ người trong phòng nghe: “Chị Uyển, tôi là luật sư của anh Thành, không thể đại diện cho chị. Nhưng về nguyên tắc, chị có quyền từ chối ký văn bản chưa được tư vấn độc lập, có quyền yêu cầu bản sao, có quyền yêu cầu mọi trao đổi liên quan đến con được lập bằng văn bản. Chị tự quyết.”

Hai chữ tự quyết làm Tô Uyển đau hơn cả lời đe dọa. Bảo An không bị đẩy vào bàn cờ chỉ vì Minh Hạo tham vọng. Nó còn bị đẩy vào đó vì cô từng đứng yên quá lâu.

“Tôi không ký bản xác nhận đó,” Tô Uyển nói.

Đầu dây bên kia lạnh hẳn. “Chị nghĩ kỹ chưa?”

“Tôi đang nghĩ kỹ lần đầu tiên.” Cô nhìn Bảo An, rồi nhìn Thành. “Nếu anh cho rằng Lục Thành gây sức ép, anh gửi chứng cứ. Nếu anh cho rằng tài liệu đó thuộc phạm vi tài sản gia đình, anh gửi bản gốc và căn cứ pháp lý để luật sư độc lập của tôi kiểm tra. Tối nay Bảo An ở lại bệnh viện theo dõi. Không ai không có tên trong hồ sơ được vào phòng con tôi. Và từ giờ, mọi giấy tờ liên quan đến Bảo An phải có tên cả cha lẫn mẹ, trừ khi pháp luật nói khác.”

Minh Hạo cười một tiếng ngắn, không còn che giấu sự khó chịu. “Chị chọn Lục Thành?”

Tô Uyển nhìn bàn tay Thành đang ôm tay con. Bàn tay ấy thô, có vết chai, không giống bàn tay của những người đàn ông trong phòng họp nhà cô. Nhưng chính bàn tay ấy tối nay đã không đập cửa, không túm cổ người theo dõi, không mắng cô trước mặt Bảo An. Nó chỉ giữ con lại khỏi sợ hãi. “Tôi chọn Bảo An,” cô nói. “Và lần này, tôi không để ai ký thay cảm giác của con nữa.”

Lần này Minh Hạo không đáp ngay. Khi anh ta lên tiếng lại, giọng đã mềm đi một cách nguy hiểm. “Chị nhớ những thứ năm xưa chị giấu đi vì nghĩ tốt cho nó chứ? Đừng tự biến mình thành người phải giải thích với con tất cả.”

Tô Uyển khựng lại. Thành nhìn thấy rõ vai cô co lên, như bị một bàn tay vô hình chạm vào vết thương chưa được gọi tên. An Nhiên cũng ngẩng đầu. Không ai hỏi ngay. Có những bí mật không nên bị lôi ra bằng một cuộc gọi có trẻ con nằm trong phòng. Tô Uyển nhắm mắt một giây, khi mở ra, mắt cô đỏ nhưng không né tránh nữa. “Nếu tôi từng sai, tôi sẽ tự giải thích với con. Anh không được dùng sai lầm của tôi để bắt tôi làm thêm một sai lầm khác.”

Cô bấm kết thúc cuộc gọi. Căn phòng lập tức yên xuống, chỉ còn tiếng máy lạnh và tiếng xe đẩy thuốc ở ngoài hành lang. Bảo An nhìn mẹ rất lâu. “Mẹ có phải về nhà ngoại không?”

Tô Uyển bước đến cạnh giường. Lần này cô không ôm chầm lấy con. Cô ngồi xuống ở khoảng cách vừa đủ để thằng bé có thể tránh nếu muốn. “Tối nay mẹ ở đây,” cô nói. “Nếu mẹ cần ra ngoài nói chuyện với người lớn, mẹ sẽ nói trước với con. Mẹ không biến mất.”

Bảo An suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Ba cũng ở đây hả?”

“Ba ở đây,” Thành đáp. Anh nhìn Tô Uyển, không cảm ơn, cũng không dịu giọng quá mức. Giữa họ vẫn còn quá nhiều năm sai lầm, quá nhiều giấy tờ bất lợi, quá nhiều lần anh bị đẩy ra ngoài cuộc đời con bằng những câu nói lịch sự. Nhưng ít nhất, tối nay, trước mặt Bảo An, họ không kéo thằng bé về hai phía nữa.

An Nhiên khép sổ lại. “Bây giờ mình làm ba việc. Một, lưu lại cuộc gọi và tin nhắn, ghi thời điểm. Hai, chụp nguyên trạng tệp Minh Hạo gửi, không chỉnh sửa, không trả lời thêm. Ba, lập biên bản giao nhận bản sao tài liệu chị Uyển đã đưa, ghi rõ đây là bản sao dùng để đối chiếu trong tranh chấp liên quan đến quyền lợi của trẻ. Bản chính ở đâu, ngày mai phải yêu cầu sao lục hoặc xác minh qua kênh hợp pháp.”

Tô Uyển gật đầu. “Tôi cũng muốn tìm luật sư riêng.”

“Nên làm,” An Nhiên đáp ngay. “Và nên làm trước khi chị nói chuyện lại với gia đình.”

Y tá đi ngang qua, nghe họ hỏi về quy định thăm bệnh liền mang vào một mẫu ghi chú người thăm nuôi. Tô Uyển tự tay viết tên Thành ở dòng phụ huynh có mặt, viết tên mình ở dòng mẹ của bệnh nhi, rồi gạch bỏ ô “người nhà khác được vào tự do”. Cô dừng rất lâu trước dòng ký tên. Thành thấy cây bút trong tay cô run. Không phải kiểu run vì bị bắt ép như những lần trước, mà là kiểu run của một người vừa nhận ra chữ ký của mình có thể làm tổn thương hoặc bảo vệ một đứa trẻ.

Cô ký xuống. Nét chữ Tô Uyển hơi lệch ở cuối, mực đậm hơn bình thường vì đầu bút bị ấn quá mạnh. Nhưng lần này, sau khi ký, cô không đưa tờ giấy cho Minh Hạo, không gửi ảnh vào nhóm gia đình, cũng không chờ ai trong nhà họ Tô gật đầu cho phép. Cô đặt tờ giấy trước mặt An Nhiên, rồi quay sang Thành. “Ngày mai,” cô nói khàn giọng, “nếu anh nộp đơn thay đổi quyền chăm sóc, tôi sẽ không ký giấy chống anh nữa.”

An Nhiên nhìn tờ giấy vừa được ký, ánh mắt thoáng trầm xuống như đã thấy một cánh cửa pháp lý mới mở ra. “Vậy sáng mai,” cô nói, “chúng ta bắt đầu từ chính chữ ký này.”