Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 31: Bữa Cơm Không Gia Vị

“Anh Thành… Bảo An vừa nôn. Con nói không muốn ăn. Con nói nếu ăn không hết thì ông ngoại sẽ hỏi hôm nay cô giáo đã nói gì với ba.”

Tiếng Tô Uyển vỡ ra ở cuối câu, nhưng Thành không lập tức chạy. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh cảm thấy toàn bộ máu trong người mình dồn lên thái dương. Nếu là anh của mấy tháng trước, có lẽ anh đã lao thẳng đến biệt thự nhà họ Tô, đập cổng, hét tên con và để tất cả người lớn trong căn nhà ấy có thêm một bằng chứng rằng anh là người không kiểm soát được cảm xúc. Nhưng bàn tay An Nhiên đặt lên khuỷu tay anh rất nhẹ. Không kéo, không giữ mạnh, chỉ như nhắc anh rằng con đang cần một người lớn còn đứng vững.

Thành hít vào một hơi, nhìn khoảng sân trường sáng chói trước mặt rồi hỏi qua điện thoại: “Con có khó thở không? Có sốt không? Có đau bụng dữ không?” Tô Uyển im vài giây, hình như đang quay sang nhìn con. “Không… con chỉ nôn sau khi ăn được mấy thìa. Mặt con xanh lắm. Ba em đang ở phòng ăn, ông bảo do con làm quá lên.” Thành nhắm mắt. Câu “làm quá” đi qua tai anh như một cái nắp đậy lên miệng bát còn nóng. Anh nói chậm hơn: “Đừng ép con ăn nữa. Cho con súc miệng, uống từng ngụm nước nhỏ. Đừng hỏi con cô giáo đã nói gì. Đừng hỏi con muốn ở với ai. Em nghe rõ không?”

“Em nghe.” Tô Uyển trả lời rất nhanh, rồi nhỏ giọng hơn. “Nhưng ba em bảo bác sĩ gia đình đang đến. Ông không muốn đưa con ra ngoài.” An Nhiên đã mở sẵn sổ ghi chép. Cô ra hiệu cho Thành bật loa, rồi nói đủ rõ để đầu dây bên kia nghe thấy: “Chị Uyển, chị là mẹ và là người đang trực tiếp chăm sóc trẻ lúc này. Với triệu chứng nôn, bỏ ăn hai ngày và có dấu hiệu căng thẳng liên quan đến câu hỏi của người lớn, chị có quyền yêu cầu đưa trẻ đến cơ sở y tế độc lập để kiểm tra. Bác sĩ gia đình có thể khám ban đầu, nhưng hồ sơ khách quan ở bệnh viện sẽ quan trọng hơn. Ngay bây giờ, chị nhắn cho anh Thành một dòng xác nhận: Bảo An nôn sau bữa ăn, không muốn ăn, có lời nói sợ bị ông ngoại hỏi về cô giáo. Sau đó chị nhắn tiếp vào nhóm gia đình rằng chị đề nghị đưa con đi khám.”

Ở đầu dây bên kia có tiếng ghế bị kéo mạnh. Giọng Tô Khải Chính vọng đến, trầm và nặng: “Tô Uyển, đưa điện thoại đây.” Tô Uyển không đưa. Lần đầu tiên, sự không đưa ấy nghe rõ hơn cả một lời phản kháng. Cô nói với Thành, hơi thở dồn dập: “Anh đến được không? Em sợ con thấy em cũng sợ thì càng hoảng.” Thành nhìn An Nhiên. Cô gật đầu, nhưng lập tức nói: “Đến. Nhưng anh không được xông vào phòng ăn, không được giằng con, không được nói chuyện với ông Tô bằng cơn giận. Anh đến với tư cách cha yêu cầu phối hợp đưa trẻ đi khám. Tôi đi cùng anh.”

Từ trường đến biệt thự nhà họ Tô mất hai mươi ba phút nếu không kẹt xe. Hôm đó đường không kẹt, nhưng mỗi đèn đỏ đều dài như một buổi họp phụ huynh. Thành ngồi ghế sau xe của An Nhiên, điện thoại trong tay liên tục sáng lên. Tin nhắn của Tô Uyển đến trước: “Bảo An nôn sau bữa tối, không muốn ăn, nói sợ ông ngoại hỏi hôm nay cô giáo đã nói gì với ba.” Tin thứ hai là ảnh chụp chiếc bát sứ trắng đặt trên bàn. Trong bát có cháo yến mạch nhạt màu, vài lát ức gà xé nhỏ, rau củ cắt hạt lựu đều đến mức lạnh lẽo. Bên cạnh là bảng thực đơn dinh dưỡng ghi gram, giờ ăn, lượng nước, không có một dòng nào ghi hôm nay đứa trẻ có vui hay không.

Thành nhìn bức ảnh lâu hơn cần thiết. Anh là đầu bếp. Anh biết có những bữa ăn cần ít muối, ít dầu, ít gia vị. Nhưng một bữa cơm không gia vị không đáng sợ bằng một bàn ăn không cho trẻ con được nói “con không nuốt nổi”. Anh nhớ những ngày cuối tuần, Bảo An ngồi ở quán cơm bình dân của anh, cẩn thận thổi thìa canh rau rồi hỏi: “Ba ơi, sao canh của ba ngọt?” Anh đã cười, bảo vì xương hầm đủ lâu. Bây giờ anh mới hiểu, đôi khi vị ngọt trong miệng trẻ con không đến từ xương, mà từ việc không ai đang nhìn nó như một bài kiểm tra.

Cổng biệt thự mở sau cuộc gọi thứ ba của Tô Uyển. Người giúp việc ra đón, mặt trắng bệch, vừa đi vừa nói nhỏ: “Cậu chủ đang ở phòng ăn. Ông chủ không vui.” Thành không đáp. Anh đi sau An Nhiên, qua khoảng sân từng khiến anh thấy mình thấp bé, qua bậc thềm từng có người nhắc anh lau giày trước khi vào nhà. Hôm nay anh vẫn cúi xuống lau giày. Không phải vì sợ bị khinh, mà vì anh không muốn để bất cứ điều nhỏ nhặt nào trở thành cái cớ kéo anh ra xa con.

Phòng ăn sáng quá mức. Đèn chùm chiếu xuống mặt bàn dài, làm chiếc bát trước mặt Bảo An trắng như giấy. Thằng bé ngồi trên ghế, hai tay đặt trên đầu gối, môi tái, cổ áo còn ướt một mảng nhỏ. Tô Uyển quỳ bên cạnh, cầm khăn giấy nhưng không dám lau mạnh. Tô Khải Chính đứng ở đầu bàn, lưng thẳng, vẻ mệt mỏi lẫn tức giận làm gương mặt ông già đi vài tuổi. Tô Minh Hạo dựa bên tủ rượu, cầm điện thoại, ánh mắt quét qua Thành như đang cân nhắc một câu nói đủ độc mà chưa phạm luật.

“Ba đến rồi.” Thành dừng ở cách Bảo An ba bước, không ôm con ngay. Anh sợ một cái ôm quá vội sẽ khiến con phải lựa chọn trước mặt tất cả mọi người. Anh chỉ ngồi xổm xuống, thấp hơn tầm mắt con. “Bảo An, con không cần ăn hết. Con cũng không cần kể với ba chuyện cô giáo. Nếu trong bụng khó chịu, con chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu thôi.”

Mi mắt Bảo An run lên. Thằng bé nhìn anh, rồi nhìn ông ngoại. Cái nhìn ấy làm Thành đau hơn cả tiếng con nôn trong điện thoại. Nó không phải ánh mắt tìm người mình thương nhất, mà là ánh mắt của một đứa trẻ đang đo xem câu trả lời nào ít làm người lớn nổi giận nhất. Tô Khải Chính đặt tay lên lưng ghế. “Nó đã được chăm theo thực đơn bác sĩ. Trẻ con biếng ăn một bữa mà các người làm như trời sập. Lục Thành, cậu đừng biến con tôi thành người mẹ không biết nuôi con.”

Tô Uyển ngẩng phắt lên. “Ba, Bảo An không biếng ăn một bữa. Cô chủ nhiệm đã ghi con bỏ gần hết suất ăn trưa hai ngày rồi.” Căn phòng im xuống. Sự im lặng ấy không mềm, nó sắc và lạnh. Tô Minh Hạo cười nhạt: “Hay thật. Mới đi trường một chuyến đã đem cả cô giáo về dọa nhà mình.” An Nhiên mở cặp, lấy điện thoại đặt lên bàn, màn hình sáng với email phản đối và bản xác nhận đang chờ Phạm Mai gửi. “Không ai dọa ai. Chúng tôi đang yêu cầu xử lý một dấu hiệu sức khỏe của trẻ. Nếu gia đình từ chối đưa trẻ đi khám độc lập sau khi trẻ nôn và bỏ ăn, đề nghị nói rõ bằng văn bản.”

Tô Khải Chính nhìn cô, ánh mắt nén lại. “Luật sư Nguyễn, đây là nhà tôi.” “Vâng,” An Nhiên đáp bình tĩnh. “Nhưng cơ thể Bảo An không phải tài sản trong nhà này.” Câu ấy không cao giọng, nhưng rơi xuống bàn ăn như một chiếc đũa gãy. Thành thấy vai Tô Uyển giật nhẹ. Bảo An cúi đầu, ngón tay bấu vào đường may quần.

Thành không tiếp lời An Nhiên. Anh đưa tay về phía chiếc ly nước, nhìn Tô Uyển để xin phép. Cô gật đầu. Anh rót một ít nước ấm, đặt ly cách tay Bảo An vừa đủ gần. “Con thử một ngụm nhỏ thôi. Không cần cố.” Bảo An cầm ly bằng hai tay. Thằng bé uống được một ngụm, rồi nhăn mặt. “Con không thấy vị gì.” Giọng con nhỏ đến mức gần như lẫn vào tiếng máy lạnh. Thành khựng lại. Cháo không vị, nước không vị, hai ngày bỏ ăn, nôn sau mỗi thìa. Anh không tự biến mình thành bác sĩ. Anh chỉ quay sang An Nhiên. Cô đã hiểu, ghi thêm vào sổ: trẻ nói không thấy vị, cần kiểm tra y tế và tâm lý độc lập.

“Ba ơi,” Bảo An nói tiếp, mắt vẫn nhìn ly nước. “Nếu con ăn không hết, có phải là con không biết điều không?” Thành nghe trong ngực mình có thứ gì đó nứt ra, nhưng anh không để nó vỡ thành tiếng quát. Anh đặt tay lên mép bàn, để con thấy tay anh không nắm lại. “Không. Ăn không hết chỉ có nghĩa là hôm nay bụng con không nhận được. Người lớn phải tìm cách giúp con, không phải bắt con chứng minh con ngoan bằng cái bát sạch.”

Tô Khải Chính bật cười một tiếng ngắn. “Nói thì dễ. Một đứa trẻ nếu không học được kỷ luật từ bữa ăn, sau này làm sao gánh nổi trách nhiệm?” Thành đứng dậy. Lần này anh nhìn thẳng vào ông. “Bác Tô, trách nhiệm của một đứa trẻ tám tuổi là lớn lên, ngủ được, ăn được, đi học mà không sợ trả lời sai. Những thứ còn lại là trách nhiệm của chúng ta.” Anh dừng một nhịp. “Tôi đề nghị đưa Bảo An đến bệnh viện ngay. Tôi sẽ đi cùng, Tô Uyển đi cùng. Nếu bác muốn bác sĩ gia đình theo, tôi không phản đối. Nhưng kết luận phải từ nơi độc lập.”

Không khí căng đến mức người giúp việc đứng ngoài cửa cũng không dám thở mạnh. Rồi Tô Uyển đứng lên. Cô lau miệng cho Bảo An bằng động tác rất chậm, như sợ làm con giật mình, sau đó nói: “Con đưa Bảo An đi khám.” Tô Khải Chính quay sang cô. Trong ánh mắt ông có tức giận, có bị xúc phạm, và có cả một thoáng gì đó giống đau lòng nhưng không biết đặt xuống đâu. “Tô Uyển.” Cô ôm áo khoác của con vào ngực. “Ba, lần này con không xin phép. Con thông báo.”

Cao trào của căn phòng không nổ thành tiếng. Nó nằm trong cách Bảo An ngẩng lên nhìn mẹ, ngạc nhiên đến tội nghiệp, như thể câu “mẹ đưa con đi” là một thứ con đã chờ nhưng không dám tin. Thành bước lùi nửa bước để Tô Uyển đỡ con đứng dậy. Anh muốn bế Bảo An, muốn kéo con khỏi tất cả ánh đèn trắng kia, nhưng anh chỉ đưa tay ra. Bảo An do dự một giây rồi nắm lấy hai ngón tay anh. Bàn tay con lạnh và nhẹ, nhẹ đến mức Thành thấy mình phải thở khẽ hơn để không làm con đau.

Khi họ ra đến sảnh, Tô Minh Hạo nhận một cuộc gọi. Anh ta hạ giọng, nhưng hành lang quá yên. Thành chỉ nghe được vài chữ rời: “bản dự thảo”, “tên Bảo An”, “đừng để chị Uyển thấy trước khi ba ký”. Tô Uyển đang cúi xuống chỉnh khóa áo cho con thì khựng lại. Cùng lúc đó, trên bàn phụ cạnh cửa, một tập hồ sơ màu xám bị người trợ lý vừa đến đặt xuống vội vàng. Mép giấy trên cùng lộ ra dưới ánh đèn: “Phụ lục điều chỉnh di chúc – người thừa hưởng liên quan: Lục Bảo An.”

Bảo An nắm chặt tay Thành hơn, hoàn toàn không hiểu người lớn vừa nhìn thấy gì. Thành nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn gương mặt tái đi của Tô Uyển. Hóa ra bữa cơm không gia vị tối nay không chỉ là một bữa ăn. Nó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy có người đang chuẩn bị biến cả đời con thành một thực đơn đã cân sẵn từng gram.