Chương 30: Cô Giáo Chủ Nhiệm
Chương 30: Cô Giáo Chủ Nhiệm
Tin nhắn trên màn hình điện thoại Hà Mẫn Chi nằm im giữa bàn, nhưng trong mắt Thành nó giống một chiếc kim đồng hồ đang chạy. Chiều nay. Chỉ hai chữ ấy thôi đã đủ làm căn phòng tư vấn màu xanh nhạt trở nên chật hơn. Nếu trường chuyển một bản hồ sơ đã bị cắt gọt cho phía Tô, mọi câu nói run rẩy của Bảo An sẽ bị đóng thành một cái nhãn trước khi con kịp được hỏi trong một nơi thật sự an toàn. Thành nhìn tờ xác nhận Hà Mẫn Chi vừa ký, rồi nhìn ra hành lang. Anh đã từng nghĩ trường học là nơi trẻ con được bảo vệ khỏi chuyện người lớn. Bây giờ anh mới hiểu, có những cánh cổng rất đẹp chỉ để che việc người lớn mang cuộc chiến của mình vào tận bàn học của con.
An Nhiên không để sự im lặng kéo dài. Cô đặt bản xác nhận vào bìa hồ sơ, chụp lại, gửi ngay vào nhóm lưu chứng cứ của mình rồi hỏi Hà Mẫn Chi: “Cô có số liên hệ chính thức của cô Phạm Mai không?” Hà Mẫn Chi do dự. “Có trong hệ thống nội bộ. Nhưng hôm nay cô ấy đã xin nghỉ bệnh, tôi gọi có thể không nghe máy.” “Chúng tôi không yêu cầu cô tiết lộ thông tin riêng. Cô chỉ cần gửi một tin nhắn qua kênh công việc: phụ huynh đang phản đối việc dùng tên cô ấy trong hồ sơ, đề nghị cô ấy xác nhận lại nội dung trước khi trường chuyển tài liệu.” An Nhiên nói từng chữ rõ ràng. “Nếu sau này có ai hỏi, đây là hành động bảo vệ tính chính xác chuyên môn, không phải đứng về bên nào.”
Hà Mẫn Chi nhìn cô một lúc, rồi cúi xuống gõ. Ngón tay cô lướt trên màn hình không nhanh. Mỗi chữ như phải đi qua một lớp sợ hãi. Thành đứng bên cạnh, hai tay thả dọc người, cố không nhìn chằm chằm vào cô. Anh biết cảm giác bị người khác chờ mình can đảm là thế nào. Nhiều năm qua, anh cũng từng trốn sau câu “miễn con sống tốt” để khỏi phải nhìn thẳng vào sự thật rằng con mình đang lớn lên trong một căn nhà quá nhiều mệnh lệnh. Người khác không thể bỗng dưng thành anh hùng chỉ vì anh cần họ làm chứng.
Tin nhắn được gửi đi. Không có phản hồi. Hà Mẫn Chi gọi một cuộc, máy đổ chuông đến hết. Cô gọi lần thứ hai, vẫn không ai bắt máy. Thành nghe tiếng chuông kéo dài trong căn phòng có những tấm thẻ cảm xúc, trong đầu lại hiện lên Bảo An ngồi trước bàn học online ở biệt thự, lưng thẳng, mắt nhìn màn hình, có thể đang nghĩ nếu mình trả lời sai thì mẹ sẽ khó sống. Cơn giận trong anh nóng lên, nhưng lần này nó không còn đẩy anh lao về phía trước nữa. Nó đứng sau lưng anh như một bếp lửa, buộc anh phải canh nồi cho tới khi nước sôi đúng lúc.
An Nhiên quay sang Thành. “Gọi cho Tô Uyển. Bằng tư cách mẹ, chị ấy có quyền yêu cầu giáo viên chủ nhiệm xác nhận lại thông tin liên quan đến con.” Thành lấy điện thoại ra. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, như thể Tô Uyển đã cầm sẵn điện thoại từ nãy. Khi nghe tên Phạm Mai, cô im một nhịp. “Cô Mai từng nhắn em rằng Bảo An hay ngồi một mình sau giờ ăn. Lúc đó em nghĩ con chỉ khó hòa nhập. Ba em bảo trẻ con nhà mình không cần than thở mấy chuyện vặt.” Giọng Tô Uyển nhỏ xuống. “Em sẽ nhắn qua ứng dụng phụ huynh ngay.”
Năm phút sau, điện thoại của Hà Mẫn Chi rung. Lần này không phải hiệu trưởng. Cô nhìn tên người gọi, sắc mặt vừa nhẹ đi vừa căng lại. “Cô Mai.” An Nhiên giơ tay ra hiệu mở loa, nhưng Hà Mẫn Chi lắc đầu, bắt máy bằng tai nghe rồi nói rất khẽ. Thành không nghe được toàn bộ, chỉ bắt được vài mảnh rời: “phụ huynh đã biết”, “không ai bắt cô ký ngay lúc này”, “nếu đúng là cô không nói vậy thì phải để lại dấu vết”. Sau cùng, Hà Mẫn Chi ngẩng lên. “Cô ấy đang ở phòng giáo viên tiểu học. Cô ấy nói sáng nay xin nghỉ vì không chịu nổi cuộc họp, nhưng vẫn quay lại lấy đồ cá nhân. Chúng ta có mười lăm phút trước khi tổ trưởng chuyên môn lên tầng.”
Phòng giáo viên tiểu học nằm ở cuối dãy nhà phía sau thư viện, nơi tiếng trẻ con từ sân chơi vọng lên mỏng hơn. Phạm Mai ngồi cạnh một tủ hồ sơ thấp, chiếc túi vải đặt trên đầu gối như có thể đứng dậy bất cứ lúc nào. Cô ngoài bốn mươi, tóc cắt ngang vai, gương mặt của người quen thức khuya chấm bài hơn là quen đối đầu với hiệu trưởng. Khi thấy Thành, cô hơi siết quai túi. Ánh mắt ấy Thành từng thấy ở nhiều người: họ không ghét anh, nhưng sự xuất hiện của anh làm họ nhớ đến rủi ro mà họ đang cố tránh.
An Nhiên giới thiệu ngắn gọn, đưa giấy ủy quyền và email phản đối của Tô Uyển ra trước. Phạm Mai đọc rất nhanh, rồi thở ra. “Tôi không muốn chuyện này thành kiện tụng trong trường.” “Nó đã là chuyện của trẻ từ trước khi thành chuyện pháp lý,” An Nhiên đáp. “Chúng tôi chỉ cần cô xác nhận điều cô thật sự quan sát, không cần cô suy đoán, không cần cô buộc tội ai.” Phạm Mai nhìn Thành. “Anh cũng muốn vậy à?” Thành gật đầu. “Tôi muốn biết con tôi ở lớp đã trải qua gì. Nếu có phần nào nó nói riêng với cô, cô không cần kể hết. Nhưng nếu tên cô đang bị dùng để nói rằng tôi làm con bất ổn, tôi cần biết câu đó có phải của cô không.”
Phạm Mai cúi mắt xuống chiếc túi vải. Một lúc sau, cô mở túi, lấy ra một tập giấy kẹp bằng ghim màu xanh. “Tôi có viết nhận xét. Nhưng câu của tôi không phải như vậy.” Giọng cô khô, giống người đã nhắc lại điều này trong đầu quá nhiều lần. “Tuần trước tôi ghi Bảo An có biểu hiện mệt sau các ngày thay đổi lịch sinh hoạt, cần đánh giá thêm trong bối cảnh gia đình hai bên. Tôi cũng ghi rõ con thường né trả lời khi câu hỏi liên quan đến mẹ, ông ngoại và ba. Sáng nay, bản in đưa cho tôi ký đã bỏ phần đó. Câu còn lại biến thành: học sinh bất ổn sau các cuối tuần gặp cha.”
Thành nghe một tiếng gì đó rơi rất nhỏ trong lồng ngực. Không phải bất ngờ. Anh đã biết họ có thể làm vậy. Nhưng biết và nghe một giáo viên nói ra vẫn khác nhau. Anh hỏi: “Cô đã ký chưa?” Phạm Mai lắc đầu. “Tôi nói cần xem lại sổ chủ nhiệm. Phó hiệu trưởng bảo tôi đang làm phức tạp một việc gia đình đã thống nhất. Tôi xin nghỉ bệnh để ra khỏi cuộc họp.” Cô cười rất nhạt, không có vui trong đó. “Tôi dạy trẻ con mười mấy năm, lần đầu tiên phải giả bệnh vì một câu nhận xét.”
Cửa phòng giáo viên bị gõ hai tiếng. Một cô nhân viên hành chính thò đầu vào, nhìn thấy Thành và An Nhiên thì khựng lại. “Cô Mai, hiệu trưởng đang tìm cô.” Phạm Mai lập tức cứng người. An Nhiên bước lên nửa bước, giọng vẫn bình tĩnh. “Chúng tôi đang làm việc với giáo viên chủ nhiệm theo ủy quyền của phụ huynh về thông tin liên quan đến trẻ. Nếu nhà trường cần tham dự, đề nghị mời đại diện pháp chế hoặc lập biên bản.” Cô nhân viên lúng túng, nói “để em báo lại” rồi đóng cửa. Trong vài giây sau đó, không ai nói gì. Thành nhìn Phạm Mai, thấy mồ hôi mỏng ở thái dương cô. Một người lớn đang sợ mất việc. Một đứa trẻ đang sợ trả lời sai. Hai nỗi sợ không giống nhau, nhưng cùng bị đặt lên một chiếc cân mà người cầm cân không ở trong phòng.
Thành nói chậm: “Cô Phạm, tôi không muốn cô mất việc vì tôi. Tôi cũng không muốn cô đứng trước ai đó để cãi thay tôi. Nhưng nếu cô im lặng, người ta sẽ dùng im lặng đó để nói rằng con tôi sợ tôi.” Anh dừng lại, nuốt vị đắng trong cổ. “Bảo An từng hỏi tôi, nếu con không biết trả lời thì có được nói không biết không. Tôi không muốn sau này nó học thêm một điều nữa, rằng người lớn biết sự thật cũng có thể giả vờ không biết.”
Phạm Mai nhắm mắt. Khi mở ra, cô không còn nhìn cửa nữa. Cô kéo một tờ giấy ở giữa tập kẹp, vuốt phẳng trên bàn. “Đây là bản nhận xét cũ tôi viết sau buổi sinh hoạt lớp ba tuần trước. Tôi chưa nộp vào hệ thống vì lúc đó nghĩ chỉ là ghi nhận nội bộ. Nếu cần, tôi có thể scan gửi qua email trường, kèm thời gian tạo file trong máy của tôi.” An Nhiên lập tức hỏi: “Cô có đồng ý lập xác nhận rằng bản này có trước bản in sáng nay và nội dung của cô chưa từng quy kết cha ruột là nguyên nhân trực tiếp gây bất ổn không?” Phạm Mai gật đầu rất khẽ. “Tôi đồng ý. Nhưng tôi chỉ xác nhận điều tôi quan sát.” “Chúng tôi cũng chỉ cần như vậy,” An Nhiên nói.
Tờ giấy không dài. Chữ Phạm Mai hơi nghiêng, nét bút đều của người quen viết nhận xét cuối học kỳ. Thành nhìn từng dòng, thấy tên con mình nằm giữa những câu rất đời thường: Bảo An ít tham gia trò chơi nhóm; khi bạn hỏi về ba mẹ thì im lặng; trong giờ vẽ gia đình, em xóa hình người lớn nhiều lần; sau giờ ăn trưa, em nói sợ trả lời sai sẽ làm mẹ bị mắng. Không có chữ nào nói con sợ ba. Không có chữ nào nói cuối tuần ở với ba làm con hỏng. Chỉ có một đứa trẻ đang cố đứng thẳng giữa quá nhiều câu hỏi mà người lớn ném xuống đầu nó.
Ở cuối trang, Phạm Mai còn khoanh một dòng bằng bút đỏ. Thành đọc đến đó thì bàn tay đặt trên mép bàn run lên. Dòng ấy ghi: “Hai ngày gần đây, Bảo An bỏ gần hết suất ăn trưa, nói ăn vào thấy buồn nôn; đề nghị phụ huynh giảm áp lực hỏi đáp và cân nhắc hỗ trợ tâm lý ngoài trường.” Anh ngẩng phắt lên. Phạm Mai tránh mắt anh trong một giây, rồi nói rất nhỏ: “Tôi đã báo lên tổ chuyên môn. Sau đó có người dặn tôi tạm thời không gọi cho anh, vì gia đình bên mẹ sẽ xử lý.”
Thành không nhớ mình đã bước ra khỏi phòng giáo viên bằng cách nào. An Nhiên cầm bản scan đang gửi từ máy của Phạm Mai, Hà Mẫn Chi giữ tờ xác nhận chuyên môn trong bìa, còn trong đầu anh chỉ còn một câu: con bỏ ăn. Trước cổng dãy tiểu học, nắng chiều rơi xuống nền gạch sáng đến chói mắt. Điện thoại của Tô Uyển gọi đến đúng lúc ấy. Thành bắt máy, nghe bên kia có tiếng cửa đóng gấp và tiếng thở hoảng. Tô Uyển nói không thành câu: “Anh Thành… Bảo An vừa nôn. Con nói không muốn ăn. Con nói nếu ăn không hết thì ông ngoại sẽ hỏi hôm nay cô giáo đã nói gì với ba.”
