Chương 29: Hồ Sơ Tâm Lý
Chương 29: Hồ Sơ Tâm Lý
Thành nhìn mảnh giấy trên màn hình lâu đến mức những nét chữ gọn gàng của Tô Minh Hạo như in thẳng vào mắt. Liên hệ cô Hà Mẫn Chi. Lấy hồ sơ tâm lý của Bảo An trước thứ Hai. Một câu ngắn, không có dấu chấm than, không có lời đe dọa, nhưng đủ làm lưng anh lạnh đi. Hộp màu vàng vừa bị đóng lại, máy quay vừa bị tắt, vậy mà họ đã tìm được một chiếc hộp khác để nhét con anh vào: một tập giấy có thể biến nỗi sợ của một đứa trẻ thành kết luận sạch sẽ cho người lớn sử dụng.
Chiếc ghế sau lưng Thành vẫn còn nằm lệch. An Nhiên không nhắc anh dựng lên. Cô chỉ đưa tay lấy điện thoại, phóng to ảnh mảnh giấy rồi chụp lại bằng máy của mình. “Anh ngồi xuống.” Giọng cô không cao, nhưng cứng như mép bìa hồ sơ. “Việc đầu tiên là lưu dấu thời gian. Việc thứ hai là không để họ lấy được một bản tóm tắt một chiều trước chúng ta.” Thành siết tay thành nắm. “Hồ sơ tâm lý của con tôi nằm ở đâu?” “Trường, phòng tư vấn học đường, hoặc một chuyên gia bên ngoài từng được trường giới thiệu. Tên Hà Mẫn Chi trong danh sách nhân sự của trường Bảo An, đúng không?”
Thành nhớ cái tên ấy. Không phải vì anh từng gặp, mà vì Bảo An có lần nhắc rất nhỏ trong bữa cơm: cô Hà bảo con thở chậm khi nghe tiếng chuông điện thoại. Lúc đó Thành chỉ nghĩ trường quốc tế có nhiều dịch vụ hơn những nơi anh từng biết. Bây giờ câu nói ấy quay lại với một vị đắng rõ ràng hơn. Có người đã thấy con anh sợ. Có người đã ghi xuống. Và nếu những dòng ghi ấy bị cắt gọt, Bảo An có thể bị biến thành một đứa trẻ “bất ổn vì gặp cha ruột quá nhiều” chỉ bằng vài câu chữ được chọn đúng chỗ.
An Nhiên gọi cho Tô Uyển ngay trước mặt Thành. Đầu dây bên kia rất yên, yên theo cách của một căn nhà vừa nuốt xong cơn giận. Tô Uyển nói nhỏ: “Ba em không nói chuyện với em. Minh Hạo bảo em nghỉ ngơi, đừng làm mọi thứ phức tạp thêm. Họ cho người đưa Bảo An lên phòng học online.” Thành nghe đến đó thì cổ họng nghẹn lại. An Nhiên không để cảm xúc lấn vào câu hỏi. Cô nói: “Chị Tô, chị là mẹ và đang trực tiếp chăm sóc con. Chị cần gửi email cho trường ngay bây giờ, yêu cầu trường không cung cấp hồ sơ, bản tóm tắt hay nhận xét tâm lý của Bảo An cho bất kỳ bên nào nếu không có đồng ý bằng văn bản của cả cha hoặc mẹ và không có mục đích bảo vệ trẻ rõ ràng.”
Tô Uyển im vài giây. “Nếu ba em biết…” “Ông ấy sẽ biết sớm thôi,” An Nhiên đáp. “Nhưng email gửi trước khi hồ sơ rời khỏi trường có giá trị hơn lời giải thích sau khi mọi thứ đã bị đóng dấu.” Thành cầm điện thoại bằng hai tay, cố giữ giọng mình đừng vỡ. “Tô Uyển, cô không cần cãi với họ lúc này. Cô chỉ cần để lại dấu vết rằng mẹ của Bảo An không đồng ý.” Bên kia vang lên tiếng hít vào rất khẽ. Rồi Tô Uyển nói: “Được. Em gửi.”
Mười phút sau, email được chuyển tiếp đến An Nhiên. Nội dung ngắn, rõ và không có một chữ thừa. Thành đọc từng dòng như đọc dây cứu sinh buộc vào cổ tay con. Tô Uyển đồng thời ký giấy ủy quyền để An Nhiên đại diện làm việc với trường về việc sao lưu bản chính thức của mọi hồ sơ tư vấn học đường liên quan đến Bảo An. Chữ ký hơi run ở cuối trang, nhưng vẫn là chữ ký. An Nhiên in ra, kẹp vào tập hồ sơ, rồi nhìn Thành. “Bây giờ chúng ta đến trường. Anh không nói thay tôi. Anh chỉ trả lời khi tôi hỏi.”
Đường đến trường quốc tế Nam Thành sáng hôm ấy không dài, nhưng từng đèn đỏ đều làm Thành thấy như có người đang kéo thời gian ra. Trước cổng trường, bảo vệ nhận ra anh, ánh mắt thoáng ngập ngừng rồi gọi điện vào trong. Thành từng đứng ở đây nhiều lần với túi đồ ăn, áo khoác con quên, đôi giày mới mua giảm giá. Mỗi lần anh đều thấy mình giống một người giao hàng hơn là một người cha. Hôm nay anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi cũ đã ủi thẳng từ sáng, trong túi vẫn có cuốn sổ ghi chứng cứ, chỉ khác là anh không cúi mắt khi đi qua sảnh kính sáng bóng nữa.
Hà Mẫn Chi tiếp họ trong phòng tư vấn ở tầng ba. Căn phòng được sơn màu xanh nhạt, trên kệ có thú bông, thẻ cảm xúc và vài quyển sách tranh về cách gọi tên nỗi buồn. Người phụ nữ trước mặt họ khoảng ngoài ba mươi, tóc buộc thấp, giọng nhỏ và có vẻ mệt. Khi nghe An Nhiên giới thiệu tư cách và đặt giấy ủy quyền lên bàn, Hà Mẫn Chi không ngạc nhiên. Chính sự không ngạc nhiên ấy làm Thành chú ý. Cô nhìn xấp giấy, rồi nhìn Thành rất nhanh, như thể đã biết khuôn mặt anh từ một câu chuyện nào đó được kể qua người khác.
“Sáng nay đã có người liên hệ với tôi,” Hà Mẫn Chi nói. “Trợ lý của anh Tô Minh Hạo. Họ nói gia đình cần bản tóm tắt tình trạng tâm lý của Bảo An để sắp xếp môi trường sống ổn định hơn.” An Nhiên hỏi ngay: “Cụm từ ‘ổn định hơn’ là của ai?” Hà Mẫn Chi mím môi. “Trong email họ gửi.” “Cô đã cung cấp chưa?” “Chưa. Tôi nói cần xác nhận từ phụ huynh và ban giám hiệu.” Câu trả lời đúng, nhưng bàn tay cô đặt trên tập bìa xanh lại không yên. Thành nhìn tập bìa ấy, thấy nhãn tên con mình dán bên góc trái: Lục Bảo An – tư vấn cá nhân.
An Nhiên không đưa tay lấy. Cô chỉ nói: “Chúng tôi cần bản sao đầy đủ mọi ghi nhận, không phải bản tóm tắt. Nếu có phần nào theo quy định nhà trường không được sao lưu, đề nghị cô lập biên bản từ chối và ghi rõ lý do.” Hà Mẫn Chi cúi mắt. “Hồ sơ tư vấn học đường không giống học bạ. Có ghi chú quan sát, có phần trẻ nói trong không gian an toàn. Tôi không thể đưa toàn bộ ra ngoài nếu điều đó khiến trẻ bị tổn thương thêm.” Thành nghe đến đây, cơn giận suýt bật ra, nhưng anh nhớ lời An Nhiên. Anh đặt hai tay lên đầu gối, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Không phải ai không đưa hồ sơ cũng là kẻ thù. Có khi họ đang giữ một cánh cửa khỏi bị người lớn giật bung.
“Tôi hiểu,” Thành nói chậm. Hà Mẫn Chi ngẩng lên, hơi bất ngờ vì người lên tiếng là anh. “Tôi không cần đọc những câu con nói riêng nếu điều đó làm con xấu hổ. Tôi chỉ cần biết có ai đang định dùng nỗi sợ của nó để nói rằng nó không nên gặp ba không.” Căn phòng im đi. Những tấm thẻ cảm xúc trên bàn có mặt cười, mặt giận, mặt khóc. Thành nhìn tấm thẻ màu vàng có chữ “lo lắng” và bỗng nhớ chiếc hộp màu vàng trong tranh Bảo An. Anh nói tiếp, giọng khàn hơn: “Sáng nay con tôi hỏi nếu không biết trả lời thì có được nói không biết không. Một đứa trẻ tám tuổi không nên phải chuẩn bị câu trả lời như đi thi trước gia đình mình.”
Hà Mẫn Chi cúi đầu rất lâu. Cuối cùng cô mở tập bìa, lấy ra một tờ giấy đã được che một phần bằng bìa trắng rồi xoay về phía An Nhiên. “Tôi không thể giao nguyên bản ngay lúc này. Nhưng tôi có thể xác nhận bằng văn bản rằng những ghi nhận của tôi chưa bao giờ kết luận cha ruột là nguồn gây bất ổn chính của Bảo An.” Thành thấy An Nhiên nhìn tờ giấy, mắt hơi hẹp lại. Trên phần không bị che, vài dòng hiện ra rõ: trẻ biểu hiện căng thẳng khi được hỏi phải chọn bên; phản ứng mạnh với các câu hỏi có tính dẫn dắt; nhiều lần nhắc ‘ông ngoại sẽ không vui’ và ‘mẹ sẽ khó sống’. Không có dòng nào nói Bảo An sợ ba. Không có dòng nào nói gặp ba làm con bất ổn.
An Nhiên chỉ vào một góc tờ giấy. “Vậy bản tóm tắt mà họ muốn có thể được viết khác đi?” Hà Mẫn Chi không phủ nhận ngay. Sự im lặng ấy đã là một câu trả lời. Cô kéo ngăn bàn, lấy ra một bản nháp chưa ký. “Tuần trước ban giám hiệu yêu cầu tôi chuẩn bị một bản nhận xét ngắn về quá trình thích nghi của Bảo An. Bản nháp của tôi ghi nguyên nhân căng thẳng cần được đánh giá trong cả môi trường gia đình mẹ và lịch gặp cha. Khi trả lại, có người sửa thành: trẻ căng thẳng sau các lần thay đổi môi trường cuối tuần.” Cô dừng lại, môi trắng đi. “Nếu chỉ đọc câu đó, người ta có thể hiểu vấn đề nằm ở việc gặp anh.”
Thành cảm thấy máu trong người mình đập lên thái dương. Anh muốn hỏi ai sửa. Anh muốn đập bàn. Anh muốn lao về biệt thự kéo Bảo An ra khỏi căn phòng học online nơi con có thể đang ngồi thẳng lưng để không làm ai bực. Nhưng rồi anh nhìn thấy chữ ký run của Tô Uyển trên giấy ủy quyền, nhìn thấy An Nhiên đã mở sẵn sổ ghi thời gian, nhìn thấy Hà Mẫn Chi đang run vì đứng giữa trường, nhà tài trợ và một đứa trẻ. Anh nuốt cơn giận xuống, để nó thành một dòng chữ trong sổ thay vì một cái cớ cho Tô gia.
An Nhiên nói: “Cô Hà, cô có thể lập một xác nhận chuyên môn ở mức nguyên tắc: mọi ý kiến của trẻ phải được thu thập trong môi trường không dẫn dắt, không có người thân gây áp lực, và không được tách khỏi bối cảnh gia đình đầy đủ. Đồng thời xác nhận đến thời điểm hiện tại, cô chưa hoàn tất bất kỳ kết luận nào quy trách nhiệm cho cha ruột.” Hà Mẫn Chi nhìn cửa phòng. Bên ngoài có tiếng giày đi qua, rồi dừng lại một nhịp. Cô hạ giọng: “Tôi có thể viết. Nhưng nếu tôi viết, trường sẽ gọi tôi lên làm việc.” “Nếu cô không viết,” Thành nói, “họ sẽ gọi con tôi lên làm việc bằng một bản giấy mang tên cô.”
Câu ấy làm Hà Mẫn Chi nhắm mắt. Khi mở ra, vẻ mệt mỏi trên mặt cô vẫn còn, nhưng có thêm một đường thẳng rất nhỏ. Cô kéo bàn phím lại, gõ từng dòng dưới sự chứng kiến của An Nhiên. Không dài, không buộc tội ai, nhưng đủ để đóng một cái chốt vào cánh cửa đang bị mở lén: hồ sơ tâm lý của Bảo An chưa có kết luận cuối cùng; mọi diễn giải phải đặt trong bối cảnh áp lực chọn bên; trẻ cần được bảo vệ khỏi câu hỏi dẫn dắt về tài sản, nơi ở và tình cảm với cha mẹ. Thành ngồi im nhìn máy in nhả giấy. Tiếng máy chạy đều đều mà anh nghe như tiếng nồi nước dùng sôi lúc rạng sáng, chậm, nóng và cần người canh đến cùng.
Bản xác nhận vừa được ký xong thì điện thoại Hà Mẫn Chi rung. Cô nhìn màn hình, sắc mặt đổi đi. An Nhiên không hỏi, nhưng Hà Mẫn Chi tự xoay điện thoại xuống mặt bàn như sợ chính cái tên hiện lên cũng có thể làm bẩn căn phòng. Thành chỉ kịp thấy hai chữ: Hiệu trưởng. Cuộc gọi tắt, một tin nhắn hiện ra ngay sau đó. Hà Mẫn Chi đọc, bàn tay đặt lên mép giấy siết chặt. Cô ngẩng lên, giọng nhỏ gần như thì thầm: “Ban giám hiệu muốn tôi chuyển hồ sơ cho phụ huynh bên nhà họ Tô trong chiều nay. Họ nói cô Phạm Mai đã xác nhận Bảo An bất ổn sau các cuối tuần gặp cha.”
“Phạm Mai là ai?” Thành hỏi, dù trong lòng đã có một dự cảm rất xấu. Hà Mẫn Chi nhìn anh, ánh mắt áy náy đến mức không cần thêm lời giải thích. “Cô giáo chủ nhiệm của Bảo An.” Cô dừng một giây, rồi nói tiếp, thấp hơn: “Và người ghi bản nhận xét đầu tiên về việc Bảo An sợ trả lời sai không phải tôi. Là cô ấy. Nhưng sáng nay cô Phạm Mai vừa xin nghỉ đột xuất.”
