Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 28: Không Phải Đồ Vật

Chương 28: Không Phải Đồ Vật

Tô Uyển rời bếp khi mưa vẫn chưa dứt. Thành đứng sau lớp cửa kính nhìn chiếc ô đen của cô mở ra dưới mái hiên, nhỏ và lạc lõng giữa con hẻm ướt nước. Cô không quay lại. Có lẽ cô sợ chỉ cần nhìn thêm một lần, lòng can đảm vừa nhặt được trong đêm sẽ rơi mất trước khi kịp mang về biệt thự nhà họ Tô. Thành không tiễn ra tận xe. Anh biết lúc này mỗi bước của Tô Uyển đều phải do cô tự đi, nếu không ngày mai trong phòng sách, người đầu tiên bị kéo ra làm cớ sẽ là anh.

Cửa kính đóng lại, căn bếp bỗng yên đến mức tiếng mưa nghe như tiếng giấy bị vò trong tay. Huy từ trong bước ra, nhìn cuốn sổ chứng cứ đang mở trên bàn rồi lại nhìn Thành. Anh không hỏi câu nào thừa. Anh chỉ đặt thêm một ấm nước nóng cạnh bếp và nói nhỏ: “Mai tôi phụ ca sáng. Ông cần đi đâu thì đi.” Thành lắc đầu. “Tôi không đi biệt thự.” Nói xong, chính anh mới nhận ra câu ấy khó đến thế nào. Con anh đang ở trong một căn nhà nơi người lớn có thể mở hộp giấy tờ trước khi hỏi một đứa trẻ có hiểu hay không, còn anh phải học cách ngồi yên để không tự tay phá hỏng đường lui của con.

Điện thoại của An Nhiên vẫn chưa tắt. Cô nghe hết câu ấy, giọng dịu hơn nhưng không mềm đi: “Đúng. Anh không đến đó. Anh đến văn phòng tôi lúc bảy giờ rưỡi, mang theo sổ ghi, tin nhắn của chị Tô, tranh Bảo An vẽ và mọi lịch gặp con gần đây. Phần còn lại để chị Tô làm trong nhà.” Thành nhìn dòng chữ cuối cùng vừa ghi trong sổ: chín giờ sáng, phòng sách, hộp màu vàng đã mở. Anh hỏi: “Nếu cô ấy không làm được thì sao?” An Nhiên im một nhịp. “Vậy ít nhất chúng ta phải chứng minh đã có người lớn biết nguy cơ và phản đối trước khi họ biến nó thành hồ sơ sạch sẽ.”

Đêm đó Thành không ngủ. Anh soạn từng tấm ảnh, từng tin nhắn vào một thư mục mới, đặt tên bằng ngày tháng chứ không đặt bằng cơn giận. Có lúc ngón tay dừng lại trên những đoạn thư cũ anh từng gửi Bảo An qua Tô Uyển. Những câu hỏi năm xưa bỗng quay về rất rõ: sao con không nhắc đến lá thư ba kể chuyện cái nồi cháy, sao con không cười khi ba hỏi con có thích hình con khủng long ba vẽ nguệch ngoạc. Hóa ra không phải Bảo An quên. Có những thứ chưa từng đến được tay con. Thành nhắm mắt vài giây, rồi kéo mình về hiện tại. Lá thư bị giữ lại là món nợ của người lớn. Chín giờ sáng mới là cái bẫy đang mở dưới chân một đứa trẻ.

Sáu giờ hơn, Tô Uyển nhắn đến. Chỉ một dòng ngắn: Em đã về. Bảo An vẫn ngủ. Ba em bảo quản gia chuẩn bị phòng sách. Một lát sau, cô gửi tiếp ảnh chụp màn hình nhóm gia đình. Trong nhóm có lịch hẹn với luật sư Trần Duy, ghi rõ “trao đổi cấu trúc quản lý tài sản và ý nguyện sinh hoạt của Bảo An”. An Nhiên gọi ngay, không để Thành kịp chìm vào cảm giác buồn nôn vì hai chữ ý nguyện được đặt cạnh tên con. Cô đọc cho Tô Uyển gõ một tin nhắn mới vào chính nhóm đó: Tôi không đồng ý để Bảo An bị ghi hình hoặc được hỏi về tài sản/quyền thụ hưởng khi chưa có người độc lập bảo vệ quyền lợi trẻ. Bảo An còn nhỏ, không hiểu hệ quả pháp lý của bất kỳ câu trả lời nào.

Tô Uyển gửi đi. Màn hình hiện chữ đã xem gần như lập tức. Không ai trả lời trong ba phút đầu. Ba phút ấy dài đến mức Thành có thể nghe tiếng tim mình đập qua đầu ngón tay. Rồi Tô Khải Chính nhắn lại: Chuyện gia đình, đừng làm mất mặt trước người ngoài. Tô Minh Hạo thêm một câu nhẹ hơn, nhưng gai hơn: Chị bình tĩnh. Không ai hại Bảo An. Chỉ cần thằng bé nói điều nó thật sự muốn. Thành nhìn câu đó rất lâu. Điều một đứa trẻ thật sự muốn không bao giờ cần một chiếc máy quay đặt trước mặt và một hộp giấy tờ mở sẵn sau lưng.

Bảy giờ rưỡi, Thành ngồi trong văn phòng An Nhiên. Căn phòng nhỏ hơn những văn phòng luật sư mà Tô gia hay nhắc đến, không có da thật bóng loáng, không có ly thủy tinh đắt tiền, chỉ có tủ hồ sơ, máy in và một bảng trắng dày đặc ghi chú. An Nhiên nhận xấp giấy từ tay anh, rà từng trang. Khi thấy tranh của Bảo An, cô dừng lại lâu hơn. Trong tranh, đứa trẻ vẽ mình đứng giữa hai cánh cửa: một cánh ghi “nhà ngoại”, một cánh ghi “ba”, còn ở giữa là chiếc hộp màu vàng to quá khổ, che gần hết người nó. An Nhiên thở ra rất khẽ. “Hôm nay nếu chị Tô nói được một câu trước camera, giá trị của nó không chỉ nằm ở pháp lý. Nó nằm ở chỗ Bảo An nghe được.”

Thành đặt hai tay lên đầu gối. Anh chưa bao giờ thấy bảy cây số giữa quán cơm và biệt thự Tô gia dài như sáng hôm đó. Anh có thể chặt xương, bưng nồi nước dùng nặng hơn hai mươi cân, làm việc mười sáu tiếng không nghỉ, nhưng lại không thể bước qua cánh cổng kia để kéo con ra. Lý trí nói anh đang làm đúng. Trái tim của một người cha thì chỉ biết đập vào lồng ngực như bị nhốt. An Nhiên nhìn anh, không an ủi bằng lời rỗng. Cô chỉ đẩy điện thoại về phía anh. “Anh nhắn cho Bảo An một câu bình thường thôi. Không nhắc phòng sách.”

Thành gõ rất lâu mới gửi được: Hôm nay ba nấu canh trứng cà chua. Nếu con ăn không ngon, cuối tuần ba nấu lại phần của con. Gửi xong, anh úp điện thoại xuống bàn. Một phút sau, màn hình sáng lên. Bảo An trả lời bằng điện thoại trẻ em của mình: Ba ơi, nếu con không biết trả lời thì con có được nói con không biết không? Thành cắn chặt răng đến mức hàm đau. Anh không dám gọi, sợ giọng mình làm con hoảng. Anh chỉ nhắn: Được. Không biết thì nói không biết. Không muốn thì nói không muốn. Con không cần làm người lớn vui bằng cách làm mình sợ.

Cùng lúc đó, trong biệt thự nhà họ Tô, Bảo An ngồi trên mép giường, hai bàn chân nhỏ không chạm đất. Tô Uyển quỳ xuống trước mặt con để cài lại cổ áo sơ mi. Bộ đồ sáng màu làm thằng bé trông càng giống một học sinh được chuẩn bị cho lễ phát thưởng, chỉ có đôi mắt là mệt. “Mẹ,” Bảo An hỏi rất nhỏ, “hôm nay con phải nói con muốn ở đây phải không?” Tay Tô Uyển khựng lại trên chiếc cúc cuối. Cô đã từng nghĩ chỉ cần giữ con trong căn nhà đầy đủ nhất là mình đã làm đúng. Giờ nhìn gương mặt con, cô mới hiểu đầy đủ đôi khi chỉ là một cái lồng được lau sạch mỗi ngày.

“Con được nói thật,” cô đáp. Giọng cô run, nhưng không né nữa. “Nếu con không hiểu, con nói con không hiểu. Nếu con sợ, con nói con sợ. Mẹ ở đó.” Bảo An nhìn cô bằng vẻ nghi ngờ của một đứa trẻ đã nghe quá nhiều lời hứa không thành hình. Cái nhìn ấy làm Tô Uyển đau hơn mọi lời trách. Cô không kéo con vào lòng ngay. Cô chỉ chìa tay ra, để con tự quyết định có nắm hay không. Một lúc sau, những ngón tay nhỏ đặt vào tay cô, lạnh và ẩm mồ hôi.

Chín giờ kém năm, phòng sách đã sáng đèn. Tô Khải Chính ngồi sau bàn lớn, bên cạnh là hộp giấy tờ màu vàng mở nắp, giấy trắng bên trong được xếp thành từng tập vuông vức. Tô Minh Hạo đứng gần cửa sổ, tay cầm điện thoại. Luật sư Trần Duy đặt cặp tài liệu xuống ghế, vẻ mặt lịch sự nhưng không thoải mái khi nhìn chiếc máy quay nhỏ trên kệ sách. Ông vừa định nói gì thì Tô Khải Chính đã cười nhạt: “Chỉ là lưu lại cuộc nói chuyện gia đình. Nhà chúng tôi làm việc gì cũng rõ ràng.”

Bảo An bước vào sau Tô Uyển. Thằng bé nhìn thấy hộp màu vàng trước, rồi nhìn thấy máy quay. Bàn tay trong tay mẹ lập tức siết chặt. Tô Khải Chính dịu giọng đến mức người ngoài có thể tưởng ông thật sự thương cháu: “Bảo An, lại đây với ông ngoại. Hôm nay ông chỉ muốn con nói vài câu. Con thông minh mà, đúng không? Con biết ở đâu tốt cho mẹ, tốt cho tương lai của con.” Từ “thông minh” rơi xuống phòng sách như một cái khóa. Tô Uyển cảm thấy bàn tay Bảo An nhỏ đi trong tay mình.

Trần Duy mở tập hồ sơ, hỏi bằng giọng trung tính: “Cháu Bảo An có thoải mái khi tham gia cuộc nói chuyện này không?” Tô Minh Hạo lập tức cười: “Trẻ con mà, luật sư Trần hỏi nghiêm quá cháu nó sợ. Bảo An, con chỉ cần nói con muốn ở với mẹ và ông ngoại, như mọi ngày thôi.” Tô Uyển nghe thấy chính mình hít vào. Cả đời cô đã được dạy phải hít vào rồi im lặng, phải nuốt xuống để bữa cơm không mất vui, để cha không nổi giận, để tài khoản không bị khóa, để con không bị kéo vào cuộc chiến. Nhưng Bảo An đang đứng cạnh cô. Một đứa trẻ không thể tiếp tục trả tiền cho sự im lặng của mẹ.

“Không,” Tô Uyển nói.

Một chữ ấy không lớn, nhưng đủ làm phòng sách ngừng lại. Tô Khải Chính chậm rãi ngẩng đầu. Tô Minh Hạo tắt nụ cười. Trần Duy đặt bút xuống. Tô Uyển thấy đầu gối mình mềm đi, nhưng bàn tay Bảo An đang run trong tay cô khiến cô không được phép lùi. Cô nhìn thẳng vào máy quay trước, rồi nhìn sang luật sư. “Tôi không đồng ý để Bảo An bị ghi hình hoặc dẫn dắt trả lời về tài sản, quyền thụ hưởng, nơi ở, hay bất kỳ hồ sơ nào phục vụ lợi ích của người lớn. Con còn nhỏ. Con không hiểu hộp giấy tờ kia là gì. Con không phải đồ vật để đặt vào cấu trúc quản lý của ai.”

Tô Khải Chính đập tay xuống bàn. “Tô Uyển!” Tiếng ông làm Bảo An giật bắn, nhưng lần này Tô Uyển không buông tay con. Cô cúi xuống, nói với thằng bé trước mặt tất cả mọi người: “Bảo An, con không cần trả lời nếu con không hiểu.” Mắt Bảo An đỏ lên. Nó nhìn mẹ, rồi nhìn ông ngoại, môi run rất lâu mới bật ra được: “Con không hiểu. Con cũng không muốn mẹ khó sống. Nhưng con không muốn ba biến mất.”

Câu ấy làm sự sạch sẽ trong phòng sách nứt ra. Trần Duy khép hồ sơ lại. Ông nhìn Tô Khải Chính, giọng vẫn lịch sự nhưng đã có khoảng cách: “Trong điều kiện người mẹ phản đối, trẻ có dấu hiệu căng thẳng rõ rệt và nội dung liên quan đến quyền lợi tài sản, tôi đề nghị dừng ghi hình. Nếu gia đình muốn làm việc tiếp, cần tách vấn đề tài sản khỏi việc lấy ý kiến của trẻ, hoặc có chuyên gia phù hợp tham gia.” Tô Minh Hạo cau mặt. “Luật sư Trần, ông đang hiểu sai thiện ý của gia đình chúng tôi.” Trần Duy không cãi. Ông chỉ quay sang máy quay. “Xin tắt thiết bị.”

Không ai nhúc nhích. Cuối cùng, người quản gia đứng cạnh cửa bước tới tắt máy dưới ánh mắt lạnh buốt của Tô Khải Chính. Tô Uyển biết chuyện chưa kết thúc. Cô biết lát nữa, khi luật sư rời đi, căn nhà này sẽ đóng cửa lại và mọi cơn giận sẽ tìm đúng đường đổ xuống cô. Nhưng trong khoảnh khắc Bảo An nép vào bên cạnh, cô vẫn thấy mình vừa trả được cho con một thứ rất nhỏ: một câu nói đúng lúc, muộn màng nhưng thật.

Ở văn phòng An Nhiên, Thành nhận được tin nhắn lúc chín giờ bốn mươi hai. Chỉ một câu từ Tô Uyển: Em đã nói. Con cũng nói con không muốn ba biến mất. Thành đọc đi đọc lại, cổ họng nghẹn đến mức không phát ra tiếng. An Nhiên nhìn đồng hồ, vừa định bảo anh ghi lại thời gian thì điện thoại Tô Uyển gửi tiếp một tin mới. Lần này là ảnh chụp một mảnh giấy đặt trên bàn phòng khách, nét chữ của Tô Minh Hạo rất gọn: Liên hệ cô Hà Mẫn Chi. Lấy hồ sơ tâm lý của Bảo An trước thứ Hai.

Thành đứng bật dậy. Chiếc ghế trượt mạnh ra sau, nhưng anh không lao ra cửa. Anh nhìn mảnh giấy trên màn hình, nhìn cái tên Hà Mẫn Chi như nhìn thấy một cánh cửa khác vừa mở ra dưới chân con mình. Hộp màu vàng có thể đã bị đóng lại trong sáng nay, nhưng người lớn nhà họ Tô chưa hề dừng tay. Họ chỉ chuyển từ giấy tờ sang một thứ còn dễ bóp méo hơn: nỗi sợ của một đứa trẻ.