Chương 39 - Chương 39: Cô Ấy Không Cần Chống Lưng
Chương 39: Cô Ấy Không Cần Chống Lưng
Đoạn video Kỷ Mạn Dao khựng lại được tua đi tua lại đến lần thứ năm thì Dư Hạ tắt âm thanh. Trong phòng làm việc, không ai reo lên như vừa thắng một trận. Một câu hỏi đúng có thể khiến đối thủ mất nhịp, nhưng mất nhịp không đồng nghĩa với ngã. Người biết diễn trước ống kính thường cũng biết biến một khoảnh khắc im lặng thành một câu chuyện khác, miễn là cho họ đủ thời gian.
Mười một giờ mười tám, Duyệt Nhan đăng phản hồi đầu tiên. Rất ngắn, rất sạch, rất quen: “Duyệt Nhan không tham gia bất kỳ hoạt động truyền thông thiếu căn cứ nào nhằm vào đối thủ cùng ngành. Một số tài khoản từng dự media day của chúng tôi không đại diện cho lập trường thương hiệu. Chúng tôi hoan nghênh cạnh tranh lành mạnh và phản đối mọi suy đoán ác ý.” Tôi đọc xong, không ngạc nhiên. Kỷ Mạn Dao chưa bao giờ tự tay cầm dao ở nơi có camera. Cô ta giỏi nhất là để người khác đứng ở đầu gió, còn mình mặc váy trắng phía sau nói về đạo đức kinh doanh.
“Có phản pháo không?” Dư Hạ hỏi. Cô ấy đã mở sẵn ba khung soạn thảo, một khung nghiêm túc, một khung sắc như dao, khung còn lại chỉ nhìn tiêu đề đã biết nếu đăng lên luật sư Hà sẽ tăng huyết áp. Tôi lắc đầu. “Không. Câu hỏi là của phóng viên. Câu trả lời là nghĩa vụ của Duyệt Nhan, không phải sân khấu của chúng ta.” Thẩm Ngật ngẩng lên khỏi máy tính. “Vậy phần chúng ta?” Tôi nhìn hộp thư phòng lab độc lập vẫn im lặng. Dữ liệu không đến sớm vì thương hại ai. Nó chỉ đến khi quy trình chạy xong.
Mười hai giờ lẻ bảy, email báo kết quả giai đoạn một xuất hiện trong hộp thư chung của Tự Quang. Người mở file là Thẩm Ngật. Anh đọc rất chậm, chậm đến mức Dư Hạ không nhịn được, nghiêng cả người qua như muốn chui vào màn hình. Bộ kiểm nghiệm này không phải giấy thông hành cho sản phẩm ra thị trường. Nó chỉ là lớp cửa đầu tiên: vi sinh, kim loại nặng, pH, độ ổn định tăng tốc ngắn hạn và kiểm tra kích ứng áp da 48 giờ trên nhóm tình nguyện nhỏ. Nhưng trong một đêm mọi người hỏi chúng tôi có đang bán hy vọng hay không, lớp cửa đầu tiên ấy đủ quan trọng để chứng minh một điều: Tự Quang không lấy ký ức của mẹ tôi làm quảng cáo rỗng.
Thẩm Ngật cuối cùng cũng thở ra. “Không có mẫu vượt ngưỡng an toàn. Hai trường hợp đỏ nhẹ tự hết sau ba mươi phút, được ghi là phản ứng tạm thời. Lab yêu cầu tiếp tục kiểm nghiệm ổn định dài hạn và test mở rộng trước khi bán.” Dư Hạ nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực. “Tôi xin lỗi vì đã từng gọi các bảng kiểm nghiệm là giấy khai sinh của cơn buồn ngủ. Hôm nay nó giống giấy chứng nhận hồi sinh hơn.” Tôi cầm bản kết quả, nhìn logo của đơn vị kiểm nghiệm ở góc trên. Không phải Cảnh Hành. Không phải phòng lab của một người quen. Chúng tôi trả tiền bằng tài khoản của Tự Quang, nhận hóa đơn bằng tên Tự Quang, ký điều khoản không can thiệp vào kết luận bằng con dấu của Tự Quang.
Luật sư Hà bị chúng tôi gọi dậy lúc nửa đêm. Bà nghe xong chỉ nói một câu: “Công khai phần kết luận, che thông số có thể suy ra tỷ lệ công thức, đính kèm số hồ sơ để người ta tự xác minh. Nhấn mạnh đây không phải chứng nhận hiệu quả và chưa phải giấy phép bán hàng. Cô Hứa, đêm nay cô thắng được nửa bước, đừng vì vui mà bước quá vạch pháp lý.” Tôi nhìn dòng chữ “tiếp tục theo dõi ổn định dài hạn” trong báo cáo, bỗng thấy bình tĩnh hơn. Thắng nửa bước vẫn là thắng, miễn là không tự gọi nó thành một cây cầu.
Hai giờ sáng, Tự Quang đăng bảng cập nhật R&D đầu tiên của TQ-R01. Bài viết không dùng chữ “đột phá”, không dùng “cứu tinh”, cũng không dùng ảnh trước sau khiến da người khác trở thành mồi câu cảm xúc. Chúng tôi chỉ công khai năm mốc: ngày lập hồ sơ mẫu, ngày gửi kiểm nghiệm độc lập, mã hồ sơ, phạm vi kiểm nghiệm đã hoàn thành và những gì còn chưa được phép khẳng định. Dưới cùng là một câu tôi tự viết, sau khi bị luật sư Hà gạch đi gạch lại ba lần: “Tự Quang không yêu cầu người dùng tin vào một sản phẩm chưa hoàn tất kiểm nghiệm; chúng tôi chỉ xin quyền được chứng minh bằng từng bước có thể kiểm tra.”
Phản ứng đến nhanh hơn tôi nghĩ. Những người tối qua rút khỏi chương trình đồng hành không bị ai nhắc tên, nhưng có sáu người tự quay lại chuyển bảo chứng. Một người nhắn: “Tôi vẫn chưa chắc sẽ dùng, nhưng tôi muốn theo dõi tiếp.” Tôi đọc câu ấy ba lần. Có những câu ủng hộ không nóng, không hô hào, thậm chí đầy dè dặt, nhưng nó làm người ta muốn đứng thẳng lưng hơn mọi lời tung hô. Niềm tin thật sự không bao giờ đến dưới dạng quỳ lạy. Nó thường đi tới rất chậm, tay vẫn giữ sẵn cửa thoát hiểm.
Đến tám giờ sáng, Duyệt Nhan đổi hướng tấn công. Một chủ đề mới leo lên bảng thảo luận: “Tự Quang có thật sự không được Cảnh Hành chống lưng?” Bài viết nhắc lại quan hệ cũ giữa tôi và Lục Hoài Cẩn, nhắc Cảnh Hành từng cho Tự Quang vào chuỗi thử nghiệm, nhắc anh từng không rút khỏi một cuộc khủng hoảng trước đây. Sau đó nó kết luận rất khéo: nếu không có người đứng sau, một thương hiệu nhỏ làm sao đủ lực mời phóng viên tài chính, kiểm nghiệm độc lập và đảo chiều dư luận trong một đêm? Tôi nhìn bài viết, trong ngực có thứ gì đó lạnh đi, nhưng không phải vì sợ. Khi không chứng minh được tôi sai, họ sẽ chứng minh tôi không thể đúng một mình.
Dư Hạ chửi một câu rất nhỏ. “Đánh vào đúng nỗi đau của cậu.” Tôi đóng bài viết lại. “Vậy càng không được đau theo cách họ muốn.” Mười phút sau, chúng tôi công khai bảng chi phí rút gọn cho giai đoạn kiểm nghiệm: phí lab, phí vận chuyển mẫu, phí luật sư rà soát công bố, nguồn tiền từ tài khoản vận hành của Tự Quang và khoản bảo chứng không được dùng cho chi phí nội bộ. Tôi đăng thêm trạng thái hợp tác hiện tại với Cảnh Hành: từ sau khi tạm dừng các điều khoản đặc quyền, Tự Quang không sử dụng kênh bán, ngân sách quảng cáo, phòng lab hoặc đội truyền thông của Cảnh Hành cho TQ-R01. Câu chữ khô đến mức Dư Hạ nói nó nên được đóng khung trong phòng kế toán, nhưng chính sự khô ấy lại có tác dụng. Những thứ có hóa đơn, số hồ sơ và ngày tháng không biết kể chuyện tình yêu. Chúng chỉ biết đứng yên ở đó, như một hàng rào không có cảm xúc.
Mười giờ, hệ thống bán hàng riêng của Tự Quang bắt đầu báo đỏ. Không phải lỗi sập server, mà là cảnh báo lưu lượng vượt ngưỡng. Dòng phục hồi cơ bản cũ, thứ từng bị chê là “quá chậm để bùng nổ”, hết tồn kho lô nhỏ trong bốn mươi ba phút. Danh sách chờ TQ-R01 vượt qua ba nghìn người đăng ký, trong đó hơn một nghìn người chọn hình thức bảo chứng có thể hoàn bất cứ lúc nào. Dư Hạ nhìn bảng số liệu, mặt nghệt ra hiếm thấy. “Tớ từng mơ một ngày có câu ‘đơn hàng đang về’ làm nhạc nền cuộc đời mình, nhưng không nghĩ nó lại đến sau một đêm bị bôi nhọ.” Tôi không cười ngay. Tôi nhìn những cái tên khách hàng lướt qua màn hình, từng người, từng đơn, từng ghi chú “da rất nhạy cảm, xin tư vấn kỹ”. Đó không phải con số để khoe chiến tích. Đó là trách nhiệm nặng hơn mọi lần trước.
Cao trào nhỏ đến vào buổi trưa, khi Mạnh Nghi đăng bài thứ hai. Tiêu đề vẫn không bênh ai, nhưng lần này sắc hơn: “Một thương hiệu có cần chống lưng để công khai hóa đơn của chính mình không?” Bài viết so sánh phản hồi của hai bên: một bên công bố phạm vi kiểm nghiệm, tài khoản bảo chứng, quy trình hoàn tiền và giới hạn chưa thể tuyên bố; bên còn lại phủ nhận liên quan đến tài khoản bẩn nhưng chưa giải thích nguồn gốc cụm TQ-Repair 01. Phần bình luận bên dưới không còn chỉ là “tôi tin” hay “tôi không tin”. Người dùng bắt đầu hỏi rất cụ thể: ai trả tiền cho tài khoản đầu tiên, ai đưa mã nội bộ, ai khiến câu “công thức chưa hoàn chỉnh” xuất hiện cùng một lúc ở nhiều nơi.
Chính lúc ấy, Dư Hạ kéo tôi vào phòng họp nhỏ. Cô ấy đặt laptop xuống, không còn vẻ phấn khích vì doanh số. “Tớ nhờ một người bạn cũ trong ngành quảng cáo kiểm tra tuyến booking hot search. Không có hợp đồng đứng tên Duyệt Nhan, nhưng có một công ty trung gian mua gói đẩy thảo luận ‘chống lưng Cảnh Hành’ sáng nay.” Cô ấy phóng to ảnh chụp màn hình. Tên công ty rất lạ, vốn đăng ký không cao, địa chỉ là một văn phòng chia sẻ. Nhưng ở dòng người duyệt ngân sách nội bộ, có ba chữ cái viết tắt: L.S.X.
Tôi nhìn ba chữ cái ấy một lúc lâu. Cái tên chưa hiện ra hoàn chỉnh, nhưng bóng của nó đã rơi xuống bàn như một vệt mực loang. Trong khoảnh khắc ấy, nhiều mảnh ghép bỗng có cạnh sắc hơn: tài khoản bẩn biết quá rõ các nút đau giữa tôi và Hoài Cẩn, chủ đề nào cũng cố kéo Cảnh Hành vào giữa, mọi đòn đánh đều không chỉ nhằm vào Tự Quang mà còn như muốn chứng minh Lục Hoài Cẩn đã mất kiểm soát rủi ro vì một phụ nữ. Kỷ Mạn Dao muốn tôi thua. Người đứng sau đường dây này có lẽ còn muốn anh cũng thua.
“Tạm thời đừng nói ra.” Tôi đóng màn hình lại. “Không đủ pháp lý. Lưu bản chụp, giao cho luật sư Hà và Mạnh Nghi theo kênh riêng. Chúng ta không tự biến mình thành tài khoản suy đoán.” Dư Hạ nhìn tôi, rồi gật đầu. “Biết rồi. Hôm nay đạo đức nghề nghiệp lại thắng bản năng bóc phốt.” Tôi vỗ nhẹ vai cô ấy. “Cậu đã trưởng thành.” Cô ấy liếc tôi. “Đừng xúc phạm tôi bằng giọng tự hào của phụ huynh.”
Chiều hôm đó, cụm “Cô ấy không cần chống lưng” lên bảng thảo luận, nhưng lần này không phải do bên bẩn đặt câu hỏi. Nó xuất hiện dưới bài của một khách hàng đã viết rất thẳng: “Tôi mua Tự Quang không phải vì Lục Hoài Cẩn là ai. Tôi mua vì thương hiệu này dám hoàn tiền, dám ghi mình chưa đủ kiểm nghiệm, dám đưa hóa đơn ra cho người dùng xem. Nếu đó cũng gọi là chống lưng, vậy lưng của cô ấy là quy trình.” Dư Hạ đọc câu cuối, im ba giây rồi nói: “Tớ thua. Người dùng đặt slogan hay hơn giám đốc truyền thông rồi.” Tôi nhìn màn hình, lần đầu tiên trong suốt hai mươi bốn giờ thấy khóe mắt nóng lên mà không thấy xấu hổ. Một thương hiệu tử tế không nên mua lòng tin bằng thần thoại anh hùng. Nó phải để người dùng nhìn thấy phần lưng mình đã tự chống bằng gì: thử sai, hóa đơn, giới hạn, lời hứa và cái giá chịu trách nhiệm.
Sáu giờ tối, khi chúng tôi chuẩn bị chốt báo cáo trong ngày, điện thoại tôi rung. Tin nhắn đến từ Lục Hoài Cẩn. Từ sau ngày tạm dừng, anh rất ít nhắn trực tiếp; mọi thứ đều đi qua luật sư hoặc kênh chính thức. Vì vậy, khi tên anh sáng lên trên màn hình, phòng làm việc đang ồn cũng như bị ai vặn nhỏ âm lượng. Tin nhắn chỉ có hai dòng.
“Tôi phải về nhà họ Lục ngay bây giờ.”
“Chiêu Ninh, chiến dịch hôm nay không chỉ nhằm vào Tự Quang. Đừng ký bất cứ thỏa thuận nào có chữ ‘Xuyên’ trước khi luật sư của cô xem qua.”
Tôi nhìn chữ “Xuyên” rất lâu. Bên ngoài cửa kính, ánh hoàng hôn rơi xuống những thùng hàng vừa đóng, màu vàng nhạt phủ lên logo Tự Quang như một lớp sáng không rực rỡ nhưng bền. Chúng tôi vừa chứng minh mình không cần chống lưng để đứng dậy. Nhưng có vẻ, sau lưng những kẻ muốn đẩy tôi ngã, còn có một cái bóng lớn hơn đang bước ra khỏi nhà họ Lục.
