Chương 40 - Chương 40: Người Nhà Họ Lục
Chương 40: Người Nhà Họ Lục
Tin nhắn của Lục Hoài Cẩn nằm trên màn hình như một đường cắt rất mảnh. Tôi đọc lại hai lần, rồi lần thứ ba dừng ở chữ “Xuyên”. Trong một ngày Tự Quang vừa thoát khỏi cái bóng “được chống lưng”, chữ ấy xuất hiện quá đúng lúc, giống như có người đặt một chiếc móc câu ngay sau khi chúng tôi vừa bơi khỏi vùng nước bẩn. Tôi không gọi lại cho anh. Nếu anh nói “phải về nhà họ Lục ngay bây giờ”, nghĩa là nơi đó không còn là một căn nhà để ăn cơm, mà là phòng họp không biên bản, nơi người ta có thể dùng máu mủ để ép một người ký vào thứ không nên ký.
Dư Hạ nhìn sắc mặt tôi, nụ cười vì cụm “cô ấy không cần chống lưng” còn chưa kịp tan đã rơi xuống. Tôi đưa điện thoại cho cô ấy. Cô ấy đọc xong, im lặng hiếm thấy ba giây rồi nói: “Tớ ghét nhất kiểu tin nhắn chỉ có hai dòng nhưng nhìn như cả một cái hố.” Thẩm Ngật đứng dậy khỏi bàn kiểm nghiệm. “Khóa tất cả quy trình ký kết hôm nay?” Tôi gật đầu. “Tất cả hợp đồng, MOU, thư mời hợp tác, đề nghị truyền thông, đề nghị vốn tạm ứng. Có chữ Xuyên, chữ Cảnh, chữ Hành cũng dừng. Không phản hồi bằng miệng, chỉ nhận văn bản.”
Quy định ấy được gửi vào nhóm nội bộ lúc sáu giờ mười một. Năm phút sau, bộ phận chăm sóc khách hàng chuyển lên một email vừa vào hộp thư đối tác. Tiêu đề lịch sự đến mức đáng nghi: “Đề nghị hỗ trợ kiểm soát khủng hoảng và kết nối nguồn lực truyền thông cho Tự Quang.” Người gửi là Xuyên Hòa Chiến Lược Thương Hiệu. Nhưng sau tin nhắn của Hoài Cẩn, hai chữ “Xuyên Hòa” khiến cả phòng làm việc yên xuống.
File đính kèm là bản thỏa thuận khung dài mười bảy trang. Họ đề nghị ứng trước ngân sách truyền thông, kết nối báo chí, liên hệ kênh phân phối và tư vấn pháp lý. Đổi lại, Tự Quang phải để Xuyên Hòa làm đơn vị đại diện duy nhất xử lý mọi phát ngôn bên ngoài trong sáu tháng, có quyền rà soát nội dung công bố liên quan đến Cảnh Hành và các bên liên kết của nhà họ Lục. Trang mười hai còn cài điều khoản vốn khẩn cấp: nếu Tự Quang không hoàn trả ngân sách trong ba mươi ngày, khoản nợ sẽ được chuyển thành mười tám phần trăm cổ phần ưu đãi.
Dư Hạ đọc đến đó thì bật cười lạnh. “Quả nhiên nhà giàu không gọi là ăn cướp. Họ gọi là hỗ trợ kiểm soát khủng hoảng.” Tôi kéo file xuống cuối. Người đại diện ký nháp không ghi tên đầy đủ, chỉ có mã nội bộ và ba chữ cái viết tắt: L.S.X. Lần này, ba chữ cái ấy không còn là một bóng mực mơ hồ. Nó nằm ở vị trí người duyệt cuối cùng, ngay bên cạnh thời hạn phản hồi trước hai mươi hai giờ tối nay. Họ không chỉ muốn chúng tôi ký sai. Họ muốn chúng tôi ký vội, ký trong mệt mỏi, ký đúng lúc truyền thông còn đang rung chuyển.
Tôi chuyển bản thỏa thuận cho luật sư Hà. Bà gọi lại chưa đầy bảy phút sau. “Không ký. Không sửa. Không đàm phán bằng bản này.” Bà chỉ ra điều khoản đại diện phát ngôn sẽ biến Tự Quang thành thương hiệu bị quản thúc truyền thông; điều khoản cổ phần có thể pha loãng quyền kiểm soát; còn phần “không công bố nội dung gây bất lợi cho các bên liên kết” có thể khóa miệng tôi về sai sót thẩm định năm xưa của Cảnh Hành.
Mạnh Nghi phản hồi sau đó hai mươi phút. Cô ấy không gửi bài viết, chỉ gửi một đoạn tin nhắn được mã hóa: “Chưa đủ để đăng, nhưng đủ để cô biết mình đang đứng trước ai.” Xuyên Hòa mới thành lập tám tháng, cổ đông trực tiếp là hai công ty vỏ. Một trong hai công ty ấy nhận vốn từ một quỹ gia đình đăng ký ở Hồng Kông, người đại diện liên hệ dùng tên tiếng Anh “Lu Shao Xuan”. L.S.X. không phải ba chữ cái vô nghĩa. Đó là cách Lục Thiệu Xuyên ký trong những hồ sơ không muốn dùng tên đầy đủ. Mạnh Nghi còn nói trợ lý thân cận của anh ta từng xuất hiện ở media day của Duyệt Nhan với tư cách khách mời của một “đối tác truyền thông”.
Dư Hạ chống tay lên bàn, vẻ cà khịa biến mất sạch. “Vậy Kỷ Mạn Dao không phải con dao duy nhất.” “Không,” tôi nói. “Cô ta là người quen đường đi của Tự Quang. Còn người kia quen đường đi của Cảnh Hành.” Thẩm Ngật nhìn bản thỏa thuận. “Nếu Tự Quang ký, bên ngoài sẽ nói cô vừa phủ nhận được chống lưng buổi sáng, buổi tối đã nhận tài nguyên từ công ty của người nhà họ Lục.” Tôi nói nốt phần còn lại: “Và Hoài Cẩn sẽ trở thành người để lộ rủi ro vì tình cảm cá nhân.”
Tám giờ tối, số máy lạ gọi đến điện thoại bàn của Tự Quang. Dư Hạ mở loa ngoài, tôi ra hiệu ghi chú thời gian và nội dung theo đúng quy trình. Đầu dây bên kia là một giọng nam trẻ, lịch sự như được ủi phẳng. “Cô Hứa, bản thỏa thuận chúng tôi gửi là thiện chí. Nếu không có đơn vị đủ quan hệ hỗ trợ, thương hiệu của cô sẽ khó đi tiếp sau đợt kiểm nghiệm mở rộng.” Tôi đặt bút xuống. “Cảm ơn thiện chí. Mọi trao đổi xin gửi qua email, luật sư của chúng tôi sẽ xem.” Người kia cười nhẹ. “Luật sư chỉ xem chữ. Người làm kinh doanh phải xem thế.” Tôi cũng cười. “Vậy anh nên biết thị trường cũng xem hóa đơn. Hôm nay chúng tôi vừa công khai xong, không tiện nhận một khoản hỗ trợ không giải thích được nguồn.”
Đầu dây bên kia im nửa giây. “Tôi chỉ nhắc cô, Lục tổng chưa chắc còn đủ quyền bảo vệ bất cứ ai sau tối nay.” Câu nói đó rơi xuống phòng làm việc như một viên đá lạnh. Tôi nhìn màn hình điện thoại, chậm rãi đáp: “Vậy càng nên chúc anh ấy bình an, thay vì bán cho tôi một cái ô ghi tên người khác.” Tôi không để người kia nói thêm: “Tự Quang không ký văn bản chưa qua luật sư. Từ giờ mọi cuộc gọi không hẹn trước sẽ không được tiếp nhận.” Rồi tôi cúp máy, yêu cầu lưu toàn bộ email, header gốc, thời gian cuộc gọi, số điện thoại và ghi chú nội dung vào thư mục chứng cứ.
Mười giờ bốn mươi, Lục Hoài Cẩn gọi lại. Trong nền điện thoại có tiếng cửa xe đóng rất khẽ. Câu đầu tiên của anh là: “Cô có nhận được gì từ Xuyên Hòa không?” Tôi đáp: “Mười bảy trang, một cuộc gọi và một câu đe dọa bọc giấy kính.” Bên kia im một giây. “Xin lỗi.” “Không phải anh gửi.” “Nhưng họ dùng tên nhà họ Lục.” Giọng anh thấp hơn bình thường, không lạnh, mà mệt. Tôi nhìn cửa kính phản chiếu khuôn mặt mình: mắt đỏ vì thiếu ngủ, vai còn thẳng vì không cho phép mình ngã. “Lục Hoài Cẩn, người nhà anh không phải nợ của anh.”
Anh cười rất khẽ, nhưng tiếng cười không có ý cười. “Ở nhà họ Lục, câu đó rất ít người tin.” Rồi anh kể bữa cơm tối được gọi là “ăn một bữa cho đàng hoàng”, nhưng trên bàn đã đặt sẵn hai tập tài liệu. Một tập là báo cáo rủi ro Cảnh Hành, liệt kê mọi lần tên anh xuất hiện cùng Tự Quang, từ hợp tác thử nghiệm đến kiểm nghiệm độc lập. Tập còn lại là đề xuất thành lập ủy ban kiểm soát danh tiếng, do Lục Thiệu Xuyên tạm thời phụ trách các quyết định liên quan đến đầu tư thương hiệu nội địa.
“Lục Thiệu Xuyên nói gì?” Tôi hỏi. Hoài Cẩn im một lát. “Anh ta nói tôi đã để một thương hiệu nhỏ biến thành điểm yếu của Cảnh Hành. Nói nếu tôi còn giữ quyền điều hành tuyệt đối, hội đồng có quyền nghi ngờ mọi phán đoán của tôi trong năm qua đều bị cảm xúc ảnh hưởng.” Tôi siết điện thoại. Câu nói ấy giống hệt logic của những tài khoản bẩn sáng nay: nếu không đánh đổ được kết quả của tôi, họ sẽ đánh đổ tư cách của người từng tin tôi. “Còn điều kiện?” “Một là Cảnh Hành phát tuyên bố cắt sạch mọi liên hệ với Tự Quang, đồng thời dùng lý do rủi ro Hứa thị năm xưa để giải thích vì sao tôi phải tự kiểm điểm. Hai là tôi ký văn bản tạm rời khỏi quyền quyết định đầu tư và để ủy ban của Lục Thiệu Xuyên tiếp quản mảng thương hiệu nội địa.”
“Anh đã ký chưa?” Tôi hỏi. “Chưa.” “Vậy đừng ký trong đêm nay.” Bên kia rất yên. Tôi nói chậm hơn: “Không phải vì tôi muốn anh giữ Cảnh Hành cho tôi. Mà vì nếu anh ký khi bị ép bằng tên tôi, sau này dù anh thắng hay thua, cái tên tôi cũng sẽ nằm trong vết nứt đó.” Hoài Cẩn gọi tên tôi rất khẽ: “Chiêu Ninh.”
Tôi nhìn quanh phòng làm việc của Tự Quang. Dư Hạ đang giả vờ kiểm tra bảng đơn hàng nhưng rõ ràng tai hướng về phía tôi. Thẩm Ngật lặng lẽ đóng thêm một bản sao chứng cứ vào ổ cứng lạnh. “Ngày mai,” tôi nói, “mọi thứ liên quan đến Tự Quang sẽ đi qua luật sư. Mọi chứng cứ về Xuyên Hòa sẽ đi qua Mạnh Nghi. Còn anh, Lục Hoài Cẩn, trước khi anh làm bất cứ quyết định nào, hãy nhớ một điều: tôi không cần anh hy sinh Cảnh Hành để chứng minh anh tin tôi.”
Đầu dây bên kia có tiếng gió rất nhẹ. “Nếu tôi không ký, họ sẽ mở cuộc họp hội đồng bất thường lúc chín giờ sáng.” “Vậy tám giờ rưỡi, anh vẫn còn thời gian đọc lại tất cả điều khoản.” Tôi dừng một chút. “Và nếu họ lấy Tự Quang làm lý do, tôi sẽ tự đến trả lại lý do đó cho họ.” Hoài Cẩn im lặng rất lâu. Khi anh lên tiếng, giọng anh khàn hơn: “Họ muốn tôi chọn giữa quyền lực và cô.” Tôi nhìn logo Tự Quang trên thùng hàng gần nhất, nhìn lớp sáng mỏng phủ lên mép giấy, rồi đáp: “Không. Họ muốn chúng ta tin chỉ có hai lựa chọn đó.”
Cuộc gọi kết thúc lúc mười một giờ mười bảy. Ngay sau đó, điện thoại tôi rung thêm một lần. Lục Hoài Cẩn gửi tới một bức ảnh chụp hai tập văn bản đặt cạnh nhau trên bàn gỗ sẫm màu. Một tập ghi “Tuyên bố kiểm soát rủi ro Cảnh Hành”. Tập còn lại ghi “Biên bản chuyển quyền điều hành tạm thời”. Ở góc trên của bản thứ hai, dưới dòng người đề xuất, có ba chữ ký rõ ràng: Lu Shao Xuan. Tôi nhìn ba chữ ấy và hiểu: có những kẻ gọi mình là người nhà, nhưng chỉ bảo vệ cái ghế đủ cao để biến người khác thành quân cờ. Và sáng mai, Lục Hoài Cẩn sẽ phải bước vào căn phòng đó, còn tôi phải quyết định mình sẽ đứng ngoài chờ tin, hay tự mang chứng cứ gõ cửa nhà họ Lục.
