Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 29 - Chương 29: Bảo Vệ Hay Quyết Định Thay Tôi

Chương 29: Bảo Vệ Hay Quyết Định Thay Tôi

Tôi nhìn dòng chữ “người tham dự dự thính – Lục Hoài Cẩn” thêm một lần nữa, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, nó sẽ tự biến thành một lỗi nhập liệu vô hại. Nhưng màn hình không biết thương người. Chữ vẫn nằm đó, thẳng thắn và lạnh lùng, kéo một đoạn quá khứ tôi chưa kịp chạm tới đặt lên trước mặt tôi. Dư Hạ gọi tên tôi lần thứ hai. Tôi tắt file đính kèm, không phải vì không muốn xem nữa, mà vì nếu tiếp tục nhìn, tôi sợ mình sẽ gọi cho anh ngay lúc này bằng giọng của một người đang bị thương. Trong khủng hoảng, điều nguy hiểm nhất không phải là giận. Là để người khác thấy mình giận trước khi mình kịp biến cơn giận thành quyết định.

“Cậu định hỏi anh ấy ngay không?” Dư Hạ hỏi. Cô ấy hiếm khi gọi Lục Hoài Cẩn là “anh ấy”, bình thường toàn dùng “Lục tổng nhà tư bản biết thở” hoặc “điều khoản đi bằng hai chân”. Việc cô ấy đổi cách gọi khiến căn phòng càng yên hơn. Tôi đặt điện thoại úp xuống mặt bàn. “Không. Sáng mai luật sư đến Cảnh Hành. Tôi muốn nghe câu trả lời ở nơi có biên bản.” Dư Hạ nhìn tôi một lúc rồi gật đầu. “Được. Lần này không để ai nói chuyện bằng cảm xúc rồi xóa bằng lý do.” Tôi không đáp. Vì câu đó đúng đến mức không cần thêm muối.

Đêm ấy, tôi không ngủ. Lab gửi thêm xác nhận kỹ thuật lúc gần ba giờ sáng: chuỗi lưu mẫu TQ-S001 không phát hiện dấu hiệu mở niêm phong bất thường ở vòng kiểm tra đầu, nhưng kết quả phân tích thành phần và kích ứng vẫn cần thời gian. Một tin tốt chưa đủ gọi là thắng, nhưng ít nhất nó giữ cho Tự Quang còn đứng được trên sợi dây. Tôi chuyển xác nhận cho luật sư và lưu vào thư mục riêng, đặt tên rất khô: “TQ-S001_quy_trinh_kiem_nghiem”. Con người có thể phản bội. Thư mục được đặt tên rõ ràng thì không.

Sáng hôm sau, thông cáo của Tự Quang được đăng lúc tám giờ đúng. Không văn hoa, không xin thương hại, không mượn Cảnh Hành làm lá chắn. Chúng tôi nói rõ mẫu đã được lab tiếp nhận và đối chiếu ban đầu, kết quả chính thức chưa có, toàn bộ biên bản sẽ được đồng gửi cho luật sư, đơn vị kiểm nghiệm và pháp chế các bên liên quan. Phần bình luận chia làm ba loại: người chờ bằng chứng, người chờ xem tôi ngã, và người đã chuẩn bị sẵn xẻng để chôn tôi từ trước. Dư Hạ lướt qua màn hình, cười khẩy. “Đám này chăm chỉ thật. Tiền lương chắc tính theo số lần gõ chữ ‘sân sau’.” Tôi nhìn danh sách tài khoản trùng IP mà cô ấy gom được, nói: “Lưu lại. Không chửi. Chửi bây giờ chỉ giúp họ hoàn thành KPI.”

Chín giờ mười, Dư Hạ nhận một tin nhắn từ một phóng viên quen từng làm mảng tiêu dùng. Cô ấy đọc xong, sắc mặt đổi rất nhanh. “Có một bài bẩn chuẩn bị lên lúc mười giờ.” Tôi ngẩng đầu. “Nội dung?” “Lab độc lập là sân sau của Cảnh Hành, Tự Quang dựng kịch bản trắng án, cộng thêm vài ảnh cắt từ đêm anh ta đưa cậu về dưới mưa.” Cô ấy dừng một chút, nhìn tôi như cân nhắc có nên nói hết không. “Nhưng bài đó bị giữ lại rồi.” Tôi đặt cây bút xuống. “Bị ai giữ?” Dư Hạ đưa điện thoại cho tôi. Dòng tin nhắn rất ngắn: “Cảnh Hành đã gửi thư luật sư và mua hết vị trí quảng cáo liên quan trong bốn mươi tám giờ. Tòa soạn tạm không đẩy.”

Tôi đọc câu đó ba lần. Nếu là trước hôm qua, có lẽ tôi sẽ thở phào. Hôm nay, cảm giác đầu tiên lại không phải nhẹ nhõm. Nó giống như khi đang đi trên đường, có người đột ngột kéo tôi tránh khỏi một chiếc xe, nhưng sau đó tôi mới nhận ra bàn tay ấy chưa từng hỏi tôi có muốn rẽ sang con đường khác hay không. Dư Hạ mím môi. “Nói công bằng thì bài đó bẩn thật. Nếu lên trước khi kết quả TQ-S001 có, nó sẽ làm loạn toàn bộ nhịp truyền thông.” Tôi gật đầu. “Tớ biết.” “Nhưng?” “Nhưng người quyết định cách xử lý khủng hoảng của Tự Quang phải là Tự Quang.”

Mười giờ, tôi đến Cảnh Hành cùng luật sư. Phòng lưu trữ điện tử nằm ở tầng mười bảy, cách khu họp chính một hành lang dài phủ kính. Lục Hoài Cẩn đã ở đó. Anh mặc vest tối màu, cà vạt xám, trên mặt không có dấu hiệu của một người vừa thức gần trắng đêm, ngoại trừ vùng dưới mắt trầm hơn bình thường. Anh nhìn tôi, ánh mắt dừng lại một giây ở chiếc túi tài liệu trong tay tôi rồi nói: “Cô Hứa.” Tôi gật đầu. “Lục tổng.” Hai chữ ấy rơi xuống hành lang sạch sẽ, lịch sự đến mức gần như không có nhiệt độ. Tôi thấy ngón tay anh hơi động, nhưng anh không sửa cách gọi của tôi.

Buổi kiểm tra bắt đầu bằng những thứ đúng quy trình: danh mục hồ sơ HX-2019, quyền truy cập kho cũ, biên bản họp tiền thẩm định, danh sách người nhận bản tóm tắt rủi ro. Luật sư của tôi yêu cầu sao lưu độc lập từng tệp, pháp chế Cảnh Hành lập biên bản đối chiếu mã hash trước mặt hai bên. Tôi nhìn các con số chạy qua màn hình, bỗng cảm thấy mỉa mai. Năm đó, chỉ cần có một quy trình đủ nghiêm túc như thế này, có lẽ mẹ tôi đã không bị kéo xuống bùn cùng Hứa thị. Có lẽ tên tôi đã không bị đóng dấu vào một tội danh quá tiện.

Đến biên bản HX-2019, luật sư dừng lại ở dòng người tham dự. Lục Hoài Cẩn không đợi tôi hỏi. Anh nói: “Năm đó tôi tham gia với tư cách quan sát trong chương trình luân chuyển nội bộ. Tôi không phụ trách dự án, không ký kết luận thẩm định.” Tôi nhìn anh. “Anh có nghe nhắc đến cảnh báo nguồn nguyên liệu B không?” Không khí trong phòng lập tức thấp xuống. Một nhân viên pháp chế phía Cảnh Hành vô thức nhìn sang anh rồi cúi đầu. Hoài Cẩn im lặng hai giây. “Tôi nhớ có một cuộc thảo luận về rủi ro nguồn cung của Hứa thị. Nhưng tôi không nhớ đã từng nhìn thấy phụ lục kỹ thuật đầy đủ.” Tôi cười rất khẽ. “Trí nhớ của anh luôn chính xác, Lục tổng. Chỉ là hôm nay nó biết chọn phần nào nên rõ.”

Anh nhận câu đó, không phản bác. Nếu anh cãi, có lẽ tôi còn dễ giận hơn. Nhưng sự im lặng ấy lại giống một tấm kính: tôi nhìn thấy anh ở phía bên kia, rất gần, rất rõ, và hoàn toàn không thể chạm tới. Pháp chế Cảnh Hành tiếp tục mở hồ sơ phụ. Trong lúc luật sư kiểm tra bản scan, Dư Hạ bước vào phòng với một tập giấy in. Cô ấy không nhìn tôi trước, mà nhìn thẳng Lục Hoài Cẩn. “Tôi nghĩ phần này cũng nên đưa vào biên bản hôm nay.” Giọng cô ấy vẫn bình tĩnh, nhưng ai quen Dư Hạ đều biết lúc cô ấy bình tĩnh nhất mới là lúc người khác nên tự kiểm điểm nhân sinh.

Tập giấy được đặt xuống trước mặt tôi. Tiêu đề ở trang đầu là “Nhật ký xử lý rủi ro truyền thông – TQ/Sân sau lab”. Bên dưới có thời gian, người phụ trách, hành động đã thực hiện và ghi chú nội bộ. Tôi đọc từng dòng. Chín giờ mười tám tối qua: bộ phận truyền thông Cảnh Hành phát hiện tòa soạn Vân Tín chuẩn bị đăng bài liên kết Tự Quang, lab và Cảnh Hành. Chín giờ ba mươi: gửi công văn yêu cầu xác minh nguồn tin. Chín giờ bốn mươi: đặt mua toàn bộ vị trí quảng cáo từ khóa “Tự Quang Cảnh Hành lab” trong bốn mươi tám giờ. Chín giờ năm mươi hai: yêu cầu nền tảng tạm hoãn đẩy nội dung do có dấu hiệu sử dụng ảnh riêng tư và tài liệu chưa xác minh. Người phê duyệt cuối cùng: Lục Hoài Cẩn.

Tôi lật sang trang thứ hai. Ở phần trao đổi nội bộ, một dòng tin nhắn được trích nguyên văn. Người gửi là Lâm Triệt, giám đốc truyền thông Cảnh Hành: “Lục tổng, Hứa tổng đã yêu cầu mọi thứ đi qua quy trình và không nhận hỗ trợ ngoài quy trình. Nếu chúng ta chặn bài mà không báo cô ấy, việc này rất dễ trở thành can thiệp thay.” Bên dưới là câu trả lời của anh: “Bài đó không được lên trước khi TQ-S001 có kết quả. Hậu quả tôi chịu.” Tôi nhìn bốn chữ “hậu quả tôi chịu” rất lâu. Người như Lục Hoài Cẩn chắc chắn hiểu sức nặng của câu đó. Nhưng anh vẫn chưa hiểu có những hậu quả không nằm trên bảng rủi ro của Cảnh Hành, cũng không thể do anh ký nhận thay tôi.

“Anh biết tôi sẽ phản đối,” tôi nói. Giọng tôi nhỏ hơn tôi tưởng. Lục Hoài Cẩn nhìn tập giấy, rồi nhìn tôi. “Tôi biết cô sẽ yêu cầu xem bài trước khi quyết định.” “Vậy tại sao không đưa cho tôi?” “Vì bài đó không chỉ tấn công Tự Quang.” Giọng anh thấp xuống. “Nó dùng ảnh cô, dùng tên mẹ cô, dùng hồ sơ bệnh án bị cắt ghép và gắn với biên bản HX-2019. Nếu để nó ra khi kết quả kiểm nghiệm chưa có, cô sẽ phải đối mặt với ba mặt trận cùng lúc.” Tôi nghe rất rõ từng chữ. Càng rõ, lòng tôi càng lạnh. Anh không nói dối. Bài đó bẩn. Nó ác. Nó đáng bị chặn bằng luật sư, bằng quy trình, bằng tất cả công cụ hợp pháp có thể dùng. Nhưng vấn đề chưa bao giờ chỉ là bài báo ấy.

“Anh có thể gửi nó cho luật sư của tôi,” tôi nói. “Anh có thể gọi Dư Hạ. Anh có thể đặt đề xuất lên bàn và nói: đây là rủi ro, đây là phương án, cô chọn đi. Nhưng anh đã chọn xong, xử lý xong, rồi để tôi biết chuyện qua một bản nhật ký.” Anh siết nhẹ quai bút trong tay. “Tôi chỉ muốn mua thời gian.” “Thời gian của ai?” Tôi hỏi. “Của Tự Quang, hay của anh? Để anh kịp dọn sạch những gì anh cho là nguy hiểm trước khi tôi nhìn thấy?” Lời vừa ra, tôi biết nó sắc hơn mức cần thiết. Nhưng có những vết thương không được tạo ra bằng dao, nên người bị thương thường không tìm được cách chảy máu cho lịch sự.

Lâm Triệt, người đứng bên cạnh màn hình đối chiếu, khẽ nói: “Hứa tổng, chuyện này là đề xuất từ bộ phận truyền thông, Lục tổng phê duyệt vì thời gian quá gấp.” Lục Hoài Cẩn ngắt lời anh ta. “Không cần đỡ thay tôi.” Anh nhìn tôi. “Tôi quyết định.” Một câu nhận trách nhiệm rất gọn. Rất giống anh. Trước đây, tôi từng thấy kiểu dứt khoát đó đáng tin. Bây giờ, nó chỉ khiến tôi hiểu rằng anh thật sự quen đứng ở vị trí người ra quyết định cuối cùng đến mức quên mất không phải trận chiến nào cũng thuộc quyền phê duyệt của anh.

Dư Hạ đứng sau lưng tôi, không chen vào. Tôi biết cô ấy đang chờ tôi tự nói, như cách một người bạn tốt không kéo micro khỏi tay người đang bị cướp mất tiếng nói. Tôi nhìn Lục Hoài Cẩn, từng chữ chậm rãi đi qua cổ họng. “Anh bảo vệ tôi khỏi một bài báo bẩn. Điều đó đúng. Nhưng anh cũng bảo vệ tôi khỏi chính quyền được biết, được cân nhắc và được chọn cách chịu đựng của mình. Lục Hoài Cẩn, anh không hủy hoại sự nghiệp của tôi. Nhưng anh suýt biến nó thành thứ cần anh cho phép mới được sống.” Ánh mắt anh chấn động rất khẽ. Lần này, không phải kiểu kiểm soát cơ mặt bị nứt, mà giống như có thứ gì trong anh cuối cùng cũng nghe thấy tiếng đổ vỡ nhưng chưa biết nó rơi từ đâu.

Đúng lúc đó, luật sư của tôi nhận được bản nháp bài viết từ phía Vân Tín theo yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Ông chuyển máy tính bảng sang cho tôi. Tiêu đề bài viết hiện lên trắng nhợt trên nền màn hình: “Tự Quang và vở kịch trắng án: khi một thương hiệu sống nhờ bàn tay Cảnh Hành.” Bên dưới tiêu đề là ảnh tôi đứng dưới mái hiên tối hôm mưa, Lục Hoài Cẩn cầm ô nghiêng về phía tôi. Cạnh bức ảnh ấy là dòng chữ nhỏ nhưng đủ làm cả căn phòng im đi: “Nguồn tin tiết lộ Lục Hoài Cẩn từng dự thính trong hồ sơ thẩm định Hứa thị năm 2019.” Tôi nâng mắt nhìn anh. “Bài này bị chặn vì nó sai,” tôi hỏi, “hay vì trong đó cũng có tên anh?”