Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 30 - Chương 30: Một Cái Ôm Không Đủ

Chương 30: Một Cái Ôm Không Đủ

“Bài này bị chặn vì nó sai,” tôi hỏi, “hay vì trong đó cũng có tên anh?”

Không ai trong phòng trả lời ngay. Máy chiếu vẫn sáng, bản nháp bài viết nằm trên màn hình như một tờ cáo trạng chưa kịp đóng dấu. Ảnh tôi đứng dưới mái hiên tối hôm mưa bị phóng lớn đến mức từng hạt nước trên vai áo cũng giống như một loại chứng cứ. Tôi bỗng thấy rất buồn cười. Có những khoảnh khắc lúc xảy ra chỉ là một chiếc ô nghiêng qua, một câu hỏi có lạnh không, một chút yên lặng hiếm hoi giữa hai người mệt mỏi. Nhưng khi rơi vào tay người khác, nó lập tức biến thành giao dịch, chống lưng, dây dưa lợi ích và một cái bẫy được đóng khung rất đẹp.

Lục Hoài Cẩn nhìn tiêu đề bài viết, rồi nhìn tôi. Ánh mắt anh không né. Nhưng lần này, việc anh không né cũng không làm tôi dễ chịu hơn. “Nó bị chặn vì nó dùng tài liệu chưa xác minh, ảnh riêng tư và hồ sơ bệnh án bị cắt ghép.” Anh dừng một nhịp. “Và vì nếu nó lên, tên tôi sẽ trở thành lý do để họ phủ định mọi chứng cứ của Tự Quang.”

“Tức là cũng vì trong đó có tên anh.”

“Phải.”

Một chữ rất ngắn. Thành thật đến mức gần như tàn nhẫn. Tôi từng nghĩ mình ghét nhất là lời nói dối. Sau này mới biết, có những lời thật cũng có thể đâm người, nhất là khi nó chứng minh linh cảm xấu nhất của mình không hề oan cho ai. Tôi gật đầu rất nhẹ, không phải vì đồng ý, mà vì cuối cùng trên bàn đã có một thứ không cần diễn giải thêm.

Luật sư của tôi đẩy kính, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh nghề nghiệp. “Hứa tổng, tôi đề nghị yêu cầu Cảnh Hành cung cấp toàn bộ hồ sơ liên quan đến việc xử lý bài viết Vân Tín, bao gồm bản gốc công văn, lịch sử trao đổi với nền tảng, hợp đồng quảng cáo từ khóa và danh sách người tiếp cận thông tin trước khi bài bị giữ.” Ông nói xong mới nhìn sang phía pháp chế Cảnh Hành. “Tất nhiên, việc cung cấp sẽ theo phạm vi pháp lý cho phép.”

Tôi nói: “Thêm một mục nữa. Nguồn rò rỉ chi tiết Lục tổng từng dự thính HX-2019.”

Nhân viên pháp chế Cảnh Hành lập tức ghi lại. Lâm Triệt đứng cạnh cửa sổ, sắc mặt nặng hơn khi nghe đến hai chữ rò rỉ. Người làm truyền thông sợ nhất không phải bài bẩn, mà là bài bẩn có nửa phần sự thật. Vì thứ đó giống một giọt mực rơi vào nước sạch, dù sau này lọc thế nào, người ta cũng chỉ nhớ từng có màu đen lan ra.

Lục Hoài Cẩn thấp giọng nói: “Tôi sẽ cho người kiểm tra nội bộ.”

“Không.” Tôi nhìn anh. “Anh sẽ thông báo bằng văn bản cho luật sư của tôi trước khi kiểm tra bất kỳ phần nào liên quan đến Tự Quang hoặc tên tôi. Kết quả, phạm vi, người tham gia, thời gian kiểm tra đều phải lập biên bản.”

Không khí trong phòng lại căng lên. Tôi biết câu ấy nghe lạnh, thậm chí có phần không nể tình. Nhưng nể tình là thứ rất xa xỉ khi người ta đang đứng giữa một cuộc khủng hoảng có thể giết chết thương hiệu của mình. Tự Quang không thể vừa bị người ngoài gọi là sân sau Cảnh Hành, vừa để Cảnh Hành tiếp tục hành động như thể tôi chỉ là một người cần được thông báo sau cùng.

Hoài Cẩn nhìn tôi rất lâu. “Được.”

Anh đồng ý nhanh như trước. Nhưng lần này tôi không còn thấy nó là dứt khoát đáng tin nữa. Tôi chỉ thấy sự quen thuộc đáng sợ của một người có thể lập tức chuyển tình cảm thành quy trình khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát. Có lẽ anh thật sự muốn sửa. Có lẽ anh thật sự không muốn làm tôi tổn thương. Nhưng giữa muốn và biết cách, luôn có một khoảng cách đủ để một người rơi xuống.

Buổi kiểm tra tiếp tục thêm gần bốn mươi phút. Bản hash của các tệp HX-2019 được đối chiếu, phụ lục kỹ thuật được sao lưu, danh sách người nhận báo cáo rủi ro được đánh dấu. Tôi nghe luật sư đọc từng mục, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng yêu cầu bổ sung ghi chú. Mọi thứ trôi qua như một đoạn phim bị giảm âm lượng. Tôi vẫn làm việc. Tôi vẫn bắt lỗi văn bản. Tôi vẫn nhớ phải yêu cầu bản sao có đóng dấu thời gian. Chỉ có một phần nào đó trong lồng ngực tôi, phần từng vì một bữa tối không nói về lợi nhuận mà mềm đi một chút, đang chậm rãi khép lại.

Khi cuộc họp kết thúc, Dư Hạ kéo tôi sang một bên ở hành lang. “Cậu ổn không?”

Tôi nhìn cô ấy. Dư Hạ hiếm khi hỏi câu vô nghĩa này, nên khi cô ấy hỏi, tôi biết mặt mình chắc khó coi lắm. Tôi đáp: “Tớ chưa chết.”

“Tiêu chuẩn sống của cậu đúng là cảm động đến mức khiến bảo hiểm nhân thọ muốn tăng phí.” Cô ấy nói xong lại không cười. “Tớ đi với cậu.”

“Cậu về Tự Quang trước. Gửi thông báo nội bộ: mọi câu hỏi từ truyền thông về Vân Tín, Cảnh Hành và lab đều chuyển cho luật sư. Không ai trả lời riêng, không ai đăng trạng thái bóng gió, không ai thả like dạo để thể hiện khí phách.”

Dư Hạ nhíu mày. “Cậu định nói chuyện riêng với anh ta?”

Tôi nhìn về cuối hành lang. Lục Hoài Cẩn đang đứng cạnh thang máy, không bước lại, cũng không rời đi. Anh giống một dấu chấm đen đặt ở cuối câu mà tôi chưa biết nên kết thúc thế nào. “Có vài câu cần nói rõ. Nếu không, sau này mọi biên bản đều chỉ là băng dán trên vết nứt.”

Dư Hạ im lặng hai giây rồi nhét tập tài liệu vào tay tôi. “Được. Nhưng nhớ một điều, ôm không tính là giải pháp truyền thông.”

Tôi suýt bật cười, nhưng khóe môi chỉ nhúc nhích rất nhẹ. “Yên tâm. Tớ chưa định thanh toán khủng hoảng bằng dopamine.”

Tôi đi về phía thang máy. Lục Hoài Cẩn bấm nút xuống hầm xe, cửa kim loại mở ra, phản chiếu hai gương mặt đều quá tỉnh táo để gọi là bình tĩnh. Không ai nói trong suốt quãng đi xuống. Con số tầng nhảy từng nấc, mười bảy, mười sáu, mười lăm. Tôi chợt nhớ đêm anh đưa tôi về dưới mưa, thang máy cũng im như thế, nhưng khi đó sự im lặng giống một chỗ trú. Hôm nay nó chỉ giống khoảng trống giữa hai người vừa phát hiện mình đứng ở hai bờ khác nhau.

Xe của anh đỗ ở góc hầm, đèn trong xe bật lên một màu vàng nhạt. Tôi ngồi vào ghế phụ nhưng không thắt dây an toàn. Anh nhìn động tác đó, hiểu tôi sẽ không đi đâu xa cùng anh. Cửa xe đóng lại, thế giới bên ngoài lập tức bị cách âm. Tiếng quạt gió nhỏ đến mức gần như nghe được nhịp thở của cả hai.

“Chiêu Ninh.” Anh gọi tên tôi, không còn là cô Hứa trong phòng họp. “Tôi xin lỗi.”

Tôi đặt tập tài liệu lên đầu gối. “Vì đã chặn bài, hay vì để tôi phát hiện?”

Ánh mắt anh trầm xuống. “Vì đã không để cô chọn.”

Câu trả lời đúng. Đúng đến mức tôi không tìm được lý do bắt bẻ ngay lập tức. Nhưng có lẽ con người không đau vì thiếu một câu trả lời đúng. Con người đau vì câu trả lời đúng thường đến sau khi chuyện sai đã xảy ra.

“Anh biết tôi từng bị người nhà lấy danh nghĩa đại cục để quyết định thay.” Tôi nói rất chậm. “Họ bảo tôi ký nhận lỗi vì Hứa thị cần sống. Họ bảo tôi im lặng vì mẹ tôi đã mất, người sống phải nhìn về phía trước. Họ bảo tôi chịu nhục một chút vì danh tiếng gia đình quan trọng hơn cảm xúc cá nhân. Mỗi lần họ đều có lý do rất đẹp. Và mỗi lần tôi đều mất thêm một phần quyền được nói không.”

Ngón tay Hoài Cẩn đặt trên vô lăng siết lại. “Tôi không giống họ.”

“Tôi biết.” Tôi quay sang nhìn anh. “Chính vì anh không giống họ, nên tôi mới đau hơn.”

Anh khựng lại. Trong mắt anh có thứ gì đó tối xuống, như một người vừa nhận ra mình không chỉ làm sai một bước trong kế hoạch, mà giẫm trúng nơi người kia từng chôn cả một đoạn đời. Tôi thấy anh đau. Tôi cũng thấy mình không đủ rộng lượng để an ủi nỗi đau đó thay anh.

“Tôi không muốn cô phải chịu thêm một lần bị kéo ra mổ xẻ.” Anh nói, giọng thấp đến mức gần như khàn. “Bài đó nhắc đến mẹ cô. Nó lấy một hồ sơ bệnh án không đầy đủ, ghép với hình ảnh của cô và tôi. Nếu nó lên, cô sẽ phải đứng trước công chúng giải thích cả những chuyện không nên thuộc về công chúng.”

“Vậy anh nghĩ tôi không chịu nổi?”

“Không.” Anh lập tức phủ nhận. “Tôi biết cô chịu được. Nhưng tôi không muốn cô phải chịu.”

Tôi nhắm mắt một giây. Vấn đề chính là ở đó. Anh biết tôi chịu được, nhưng vẫn muốn loại bỏ cơn đau trước khi tôi kịp nhìn thấy nó. Anh gọi đó là bảo vệ. Còn tôi, sau bao năm bị người khác nhân danh yêu thương, danh dự và đại cục cắt bỏ từng phần lựa chọn, chỉ nghe thấy một câu khác: cô không cần quyết định, tôi đã tính giúp rồi.

“Lục Hoài Cẩn, anh có từng xem tôi là đối tác ngang hàng không?”

Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ. Nhưng trong xe, nó nặng hơn mọi tiếng quát. Anh nhìn tôi, đôi môi mím lại, một lúc sau mới nói: “Có.”

“Một đối tác ngang hàng sẽ được đọc rủi ro trước khi phương án được phê duyệt. Một đối tác ngang hàng sẽ được hỏi: cô muốn đánh bài này thế nào. Một đối tác ngang hàng sẽ có quyền chọn chịu trận, chọn phản công, chọn im lặng hoặc chọn đâm đơn kiện ngay trong đêm.” Tôi cười nhạt. “Còn tôi thì được anh mua thời gian, được anh gánh hậu quả, được anh thông báo sau khi mọi thứ đã xong. Nghe rất quý giá, chỉ thiếu mỗi phần ngang hàng.”

Anh không phản bác. Sự im lặng của anh làm cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi thà anh nói một câu khó nghe, thà anh dùng logic rủi ro để tranh luận với tôi như ngày đầu gặp. Ít nhất khi đó tôi còn có thể giận một cách thẳng thắn. Còn bây giờ, anh chỉ ngồi đó, nhận sai, đau đớn, dịu xuống, khiến mọi lời tôi nói ra đều giống như đang cứa thêm vào một người thật sự muốn tốt cho tôi nhưng lại chọn sai cách.

“Tôi đã quen với việc kiểm soát rủi ro.” Anh nói. “Tôi tưởng chỉ cần chặn được tổn thất lớn nhất, những chuyện còn lại có thể giải thích sau.”

“Tôi không phải tổn thất.”

“Tôi biết.”

“Không.” Tôi lắc đầu. “Anh biết bằng lý trí. Nhưng trong khoảnh khắc cần quyết định, anh vẫn đặt tôi vào bảng rủi ro. Mức độ ảnh hưởng, khả năng lan truyền, phương án giảm thiểu, người chịu trách nhiệm. Anh thậm chí còn tự điền vào ô người chịu trách nhiệm là mình.”

Anh nhìn tôi, mắt đỏ rất khẽ. Với người như Lục Hoài Cẩn, chút đỏ ấy gần như đã là sụp đổ. Anh đưa tay ra, dừng giữa không trung như sợ chạm vào tôi cũng là một hình thức vượt quyền. Tôi nhìn bàn tay ấy. Rất lâu trước đây, tôi từng nghĩ nếu một ngày người đàn ông này biết do dự, chắc hẳn là vì gặp một thương vụ quá khó. Không ngờ thương vụ khó nhất của anh lại là học cách để người khác tự quyết định có cần bàn tay đó hay không.

Cuối cùng, anh vẫn hỏi: “Tôi có thể ôm cô không?”

Tôi nên nói không. Một người tỉnh táo, đúng quy trình, biết tự bảo vệ mình nên nói không. Nhưng con người không phải biên bản họp, không thể vì có dấu đỏ mà lập tức kín kẽ. Tôi đã thức gần trắng đêm, đã nhìn tên anh trong hồ sơ cũ, đã xem một bài báo bẩn dùng mẹ tôi làm dao, đã phải đứng thẳng trước tất cả như thể mình sinh ra đã biết không được gục. Tôi mệt. Mệt đến mức một câu xin phép đơn giản cũng làm lớp giáp trên người tôi nứt ra.

Tôi không trả lời. Nhưng tôi cũng không tránh.

Hoài Cẩn nghiêng người ôm lấy tôi rất nhẹ, nhẹ đến mức giống như chỉ cần tôi thở mạnh hơn, anh sẽ lập tức buông ra. Mùi tuyết tùng rất nhạt trên áo anh phủ xuống, quen thuộc và xa lạ cùng lúc. Tôi đặt tay lên vai anh, không ôm lại, cũng không đẩy ra ngay. Trong vài giây ngắn ngủi, tôi cho phép mình thừa nhận một sự thật không liên quan đến đúng sai: tôi từng muốn tin người này. Tôi vẫn muốn. Chính vì vậy, một cái ôm mới đau đến thế.

“Tôi sẽ sửa.” Anh nói bên tai tôi. “Tôi sẽ không quyết định thay cô nữa.”

Tôi mở mắt, nhìn qua vai anh thấy kính chắn gió phản chiếu ánh đèn hầm xe lạnh trắng. “Anh nói câu đó vì anh hiểu, hay vì anh sợ tôi đi?”

Cánh tay anh cứng lại.

Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra. Lần này, anh buông tay ngay. Ít nhất anh còn hiểu được điều đó. Nhưng hiểu buông tay trong một chiếc xe yên tĩnh không giống hiểu cách tôn trọng tôi giữa một cơn bão truyền thông. Tôi cầm tập tài liệu, mở cửa xe. Luồng khí lạnh của hầm xe ùa vào, làm mắt tôi cay hơn.

“Một cái ôm không đủ, Lục Hoài Cẩn.” Tôi nói. “Nó không trả lại quyền quyết định mà anh đã lấy mất. Cũng không chứng minh lần sau anh sẽ đặt tôi ngang hàng trước khi đặt tôi vào vùng cần bảo vệ.”

Anh ngồi yên, bàn tay còn đặt trên khoảng trống giữa hai ghế. “Chiêu Ninh, tôi có thể làm gì bây giờ?”

Tôi đứng ngoài xe, nhìn anh qua khung cửa mở. Nếu là một tháng trước, có lẽ tôi sẽ trả lời bằng một câu sắc hơn, để cả hai cùng đau cho công bằng. Nhưng hôm nay tôi chỉ thấy mệt. Mệt vì phải dạy người khác cách không làm mình tổn thương. Mệt vì nhận ra yêu thương nếu không biết tôn trọng cũng có thể trở thành một căn phòng rất đẹp, nhưng cửa khóa từ bên ngoài.

“Đừng làm gì sau lưng tôi nữa.” Tôi nói. “Ngay cả khi anh nghĩ đó là vì tôi.”

Tôi đóng cửa xe lại. Tiếng cửa khép vang lên rất nhẹ, nhưng trong lòng tôi, nó giống một dấu ngắt dài. Hoài Cẩn không xuống xe kéo tôi lại, không ra lệnh tài xế chặn đường, không dùng bất kỳ quyền lực nào để giữ tôi. Anh chỉ ngồi sau lớp kính tối, nhìn tôi rời khỏi chỗ đỗ xe của anh từng bước một. Và lần đầu tiên kể từ khi quen anh, tôi thấy việc anh không giữ tôi lại cũng đau không kém việc anh từng quyết định thay tôi.