Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 12: Không Bán Linh Hồn

Chương 12: Không Bán Linh Hồn

Buổi sáng hôm sau, chuông báo thức reo lúc sáu giờ ba mươi, còn tôi thì không chắc mình đã ngủ được bao lâu. Căn phòng ba mươi mét vuông sáng lạnh. Trên bàn, hộp nhung cũ nằm cạnh bản báo giá của xưởng Lưu, hai thứ không liên quan đến nhau về mặt logic, nhưng trong thực tế của Tự Quang lúc này, chúng cùng chỉ về một đáp án: muốn giữ một thương hiệu có linh hồn, trước tiên phải trả tiền đặt cọc cho dây chuyền sản xuất.

Tôi mở hộp. Chiếc đồng hồ mẹ để lại vẫn chạy đều, mặt kính hơi xước ở rìa, dây kim loại đã cũ nhưng sạch. Khi còn nhỏ, tôi từng thấy mẹ đeo nó trong phòng lab của Hứa thị, vừa kiểm tra texture mẫu kem vừa nói rằng phụ nữ không cần lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng sản phẩm đưa lên mặt người khác thì không được phép nói dối. Nhiều năm sau, tôi đem câu ấy viết thành lời hứa của Tự Quang. Và sáng nay, tôi phải mang một phần ký ức ấy ra đổi lấy cơ hội để lời hứa đó không chết trong file kế hoạch.

Cửa hàng thẩm định đồ cũ nằm trong một con phố nhỏ sau trung tâm thương mại. Ông chủ đeo kính lúp, soi chiếc đồng hồ rất lâu rồi đưa ra một con số thấp hơn báo giá tối qua mười lăm phần trăm, với lý do mặt kính có vết xước, giấy bảo hành thiếu, thị trường đồ cổ gần đây không tốt. Tôi nhìn ông ta, chợt thấy buồn cười. Đúng là thị trường. Ngay cả ký ức cũng chịu khấu hao. Tôi không mặc cả quá lâu, chỉ yêu cầu chuyển khoản ngay và viết rõ đây là giao dịch mua lại, không phải cầm cố. Người nghèo nhất trong phòng vẫn có quyền yêu cầu giấy tờ sạch.

Khi tin nhắn ngân hàng hiện lên, cổ tay tôi nhẹ đi như vừa bị tháo mất một đoạn xương. Dư Hạ gọi đúng lúc ấy. ‘Cậu bán rồi?’ Tôi ừ một tiếng. Đầu dây im lặng rất ngắn, sau đó cô ấy nói: ‘Được, bán đồng hồ không tính là bán linh hồn. Linh hồn thương hiệu mà bán cho quyền phủ quyết mới đáng bị tôi xách loa đứng dưới nhà mắng.’ Tôi bật cười khẽ. Dư Hạ lại nói: ‘Nhưng tin xấu là tôi vừa hỏi được một chuyện không dễ nghe.’

Tôi gặp Dư Hạ và Thẩm Ngật trước cổng xưởng Lưu lúc chín giờ mười. Xưởng nằm ở ngoại ô, cổng sắt sơn lại nhiều lần, bảng hiệu hơi bạc màu, nhưng khu vực kho nguyên liệu được khóa riêng, phòng chiết rót có cửa kính hai lớp, nhân viên đi qua khu sạch đều thay giày và đội mũ. Với một xưởng nhỏ, sự chỉn chu ấy đáng giá hơn nhiều câu quảng cáo đạt chuẩn quốc tế in trên brochure. Bà Lưu mặc áo khoác xưởng màu xanh nhạt, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nói thẳng: ‘Cô Hứa, tôi nghe nói tối qua cô có lựa chọn tốt hơn.’

Tôi đặt túi tài liệu lên bàn phòng họp nhỏ. ‘Có một lựa chọn nhiều tiền hơn.’ Bà Lưu nhướng mày. ‘Vậy sao còn đến đây?’ Tôi rút hợp đồng đã đánh dấu, bảng tiêu chuẩn sản xuất TQ-002, yêu cầu lưu mẫu, điều kiện bảo quản và kế hoạch kiểm nghiệm bên thứ ba. ‘Vì tôi cần nhà máy, không cần một người thay tôi quyết định sản phẩm nên tồn tại thế nào.’ Dư Hạ ngồi cạnh ho khẽ, muốn vỗ tay nhưng còn nhớ đây là phòng họp. Thẩm Ngật thì cúi đầu kiểm lại danh mục nguyên liệu, khóe môi chỉ hơi động.

Bà Lưu kéo ghế ngồi xuống. ‘Tôi nói trước, xưởng của tôi nhỏ, dây chuyền không rảnh nhiều. Lô pilot chỉ có thể chen vào khung mười ngày, đặt cọc năm mươi phần trăm, phần còn lại thanh toán trước khi xuất kho. Nếu công thức còn phải chỉnh, tôi sẽ không vì tình cảm mà giữ lịch.’ Tôi gật đầu. ‘Tôi không cần bà giữ lịch bằng tình cảm. Tôi cần bà giữ quy trình bằng hợp đồng.’ Tôi đẩy phụ lục sang. ‘Mỗi lần thay đổi nhiệt độ bảo quản, thứ tự phối trộn hoặc thời gian đồng hóa đều phải ghi vào batch record. Mẫu lưu giữ ba bộ: xưởng giữ một, Tự Quang giữ một, phòng kiểm nghiệm giữ một. Bất kỳ lỗi nào xuất hiện, hai bên cùng truy nguyên từ hồ sơ, không đổ miệng.’

Bà Lưu đọc rất chậm. Người làm sản xuất lâu năm có một kiểu im lặng riêng: họ không bị lời hay làm lung lay, chỉ bị con số và quy trình thuyết phục. Cuối cùng bà ngẩng đầu. ‘Cô khó tính hơn nhiều người có tiền.’ Dư Hạ lập tức chen vào: ‘Bà Lưu, cô ấy không phải không có tiền, cô ấy chỉ đang để tiền ở trạng thái rất khiêm tốn.’ Tôi liếc cô ấy. Không khí căng trong phòng nhờ câu đó mà hơi lỏng ra. Bà Lưu cười một tiếng rất nhẹ, rồi cầm bút ký trước.

Khi đến lượt tôi, ngòi bút dừng trên dòng tên Hứa Chiêu Ninh. Tôi từng ký rất nhiều hợp đồng ở Hứa thị. Khi đó phía sau tôi là phòng pháp chế, tài chính, mua hàng, chuỗi nhà máy quen và một họ Hứa từng đủ nặng để đối tác tự hạ giọng. Hôm nay, phía sau tôi chỉ có Dư Hạ đang tính xem tháng này cắt thêm khoản cà phê nào, Thẩm Ngật với đôi mắt thiếu ngủ vì mẫu TQ-002, và một tài khoản vừa được cứu bằng chiếc đồng hồ của mẹ. Nhưng chữ ký này không phải để nhận lỗi thay ai, không phải để che lỗ hổng của gia đình, cũng không phải để đổi lấy sự cho phép của người đàn ông quyền lực. Nó chỉ là tôi, ký cho thứ tôi chọn chịu trách nhiệm.

Sau khi ký xong, chúng tôi đi kiểm tra khu phối trộn thử. Thẩm Ngật mở bản thông số, hỏi kỹ về tốc độ khuấy, thời gian nghỉ gel, nhiệt độ nhập kho của hoạt chất phục hồi và loại bao bì mẫu. Đến đoạn vận chuyển mẫu, một quản lý trẻ nói thường chỉ đóng thùng chống sốc thông thường vì khoảng cách không xa. Thẩm Ngật lập tức cau mày. ‘TQ-002 nhạy nhiệt. Mẫu sau đồng hóa cần ổn định ít nhất bốn mươi tám giờ ở nhiệt độ kiểm soát. Nếu vận chuyển ngay sau chiết, dao động nhiệt có thể làm texture giả lỗi.’ Tôi ghi lại. Dư Hạ đứng cạnh tôi, giọng nhỏ hơn: ‘Cậu nghe chưa? Chúng ta nghèo đến mức cả nhiệt độ cũng bắt đầu bắt nạt.’

Điện thoại cô ấy rung. Dư Hạ nhìn màn hình, vẻ cà khịa trên mặt nhạt đi. Cô kéo tôi ra ngoài hành lang, đưa tin nhắn cho tôi xem. Đó là ảnh chụp một đoạn trò chuyện trong nhóm kín OEM: ‘Tự Quang cuối cùng ký xưởng Lưu à? Nhắc bên đó cẩn thận, cô Hứa mang rủi ro danh tiếng, dính vào dễ bị kéo chết.’ Bên dưới còn có một câu khác: ‘Nghe nói Cảnh Hành cũng không giữ được cô ta.’ Tôi đọc từng chữ, ngón tay siết điện thoại đến hơi đau. Rủi ro danh tiếng. Bốn chữ từ bản điều khoản của Lục Hoài Cẩn đêm qua, sau một đêm đã biến thành thứ mùi hôi được ai đó xịt vào chuỗi cung ứng của Tự Quang.

‘Có người phá.’ Dư Hạ nói rất khẽ. Lần này cô ấy không đùa. ‘Không chỉ gọi cho nhà máy lớn. Họ đang rải thông tin để những xưởng nhỏ cũng sợ cậu.’ Tôi nhìn qua lớp kính về phía phòng sạch. Bên trong, Thẩm Ngật đang xem bảng nhiệt độ, bà Lưu khoanh tay đứng cạnh. Nếu giấu tin nhắn này, chúng tôi lại rơi vào thói quen cũ của Hứa thị: thấy rủi ro mà chọn im lặng vì sợ mất cơ hội. Tôi hít sâu, rồi cầm điện thoại đi vào phòng họp.

Tôi đưa tin nhắn cho bà Lưu xem. Bà đọc xong, sắc mặt không dễ chịu. ‘Cô Hứa, cô muốn tôi tin đây không phải vấn đề của cô?’ Tôi đáp: ‘Không. Tôi muốn bà biết nó đúng là vấn đề của tôi, và vì vậy tôi sẽ xử lý nó bằng giấy tờ, không bằng giấu giếm.’ Tôi mở phụ lục kiểm soát rủi ro, thêm một dòng bằng tay: mọi trao đổi ngoài hợp đồng liên quan đến danh tiếng, nguồn gốc công thức hoặc áp lực từ bên thứ ba phải được ghi nhận bằng email giữa hai bên; xưởng không tự ý thay đổi lịch, người phụ trách hoặc điều kiện bảo quản nếu chưa có xác nhận bằng văn bản của Tự Quang. ‘Bà có thể sợ rủi ro. Tôi cũng sợ. Nhưng tôi muốn hợp tác bằng dấu vết có thể kiểm tra.’

Bà Lưu nhìn dòng chữ tôi vừa viết, rồi cầm bút ký nháy bên cạnh phần bổ sung. ‘Được. Nhưng nếu lô đầu tiên hỏng, tôi sẽ không nhận đơn tiếp theo.’ Thẩm Ngật ngẩng lên. ‘Nếu hỏng vì công thức, chúng tôi chịu. Nếu hỏng vì quy trình hoặc bảo quản, chúng ta cùng truy hồ sơ.’ Câu trả lời của anh không mềm, nhưng đúng. Tôi biết đây không phải chiến thắng. Đây chỉ là một cây cầu gỗ vừa đặt qua dòng nước xiết, mỗi bước đi đều có thể nghe tiếng ván kêu. Nhưng ít nhất, cây cầu ấy là do chúng tôi tự đặt, không phải lan can do Cảnh Hành dựng lên rồi yêu cầu tôi cảm ơn vì được đi qua.

Buổi chiều, lô mẫu kiểm tra quy trình đầu tiên được chiết thử hai mươi lọ tại xưởng Lưu. Chỉ là một batch nhỏ để xem thiết bị có tương thích với TQ-002 hay không. Tôi, Dư Hạ và Thẩm Ngật đứng bên ngoài cửa kính nhìn chất kem màu ngà nhạt chảy xuống phễu, đặc vừa đủ, bề mặt bóng mịn như một miếng ánh sáng được khuấy đều. Trong khoảnh khắc ấy, cổ tay tôi bớt lạnh. Mẹ từng nói sản phẩm đưa lên mặt người khác không được phép nói dối. Hôm nay, tôi đã trả một cái giá rất đắt để giữ cho câu nói ấy còn nguyên nghĩa.

Chúng tôi rời xưởng khi trời sập tối. Trên đường về, Dư Hạ ngồi ghế phụ xem lại kế hoạch truyền thông cho lô pilot, còn Thẩm Ngật im lặng đến mức tôi tưởng anh ngủ. Gần studio, điện thoại anh reo. Anh nghe máy, sắc mặt thay đổi gần như ngay lập tức. Tôi đạp phanh chậm trước đèn đỏ, nhìn anh. ‘Chuyện gì?’ Thẩm Ngật siết điện thoại, giọng trầm xuống: ‘Bà Lưu nói mẫu giữ lại trong phòng ổn định vừa kiểm tra nhanh. Không phải một lọ. Hơn nửa batch đều có hiện tượng tách nước ở đáy.’

Trong xe, không ai nói gì trong vài giây. Ngoài kính chắn gió, đèn đỏ đếm ngược từng con số lạnh lùng. Tôi nghe rõ tiếng tim mình, tiếng cần gạt nước quét qua lớp mưa mỏng, và cả tiếng một lựa chọn vừa được ký bằng tất cả số tiền còn lại của chúng tôi đang nứt ra ở nơi không ai kịp nhìn thấy. Dư Hạ quay đầu, mặt trắng hơn ban nãy. Thẩm Ngật nhìn tôi, nói từng chữ như ép qua kẽ răng: ‘Chiêu Ninh, mẫu thử bị hỏng hàng loạt.’