Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 7: Video Đầu Tiên

Chương 7: Video Đầu Tiên

“Máy lạnh ở đại sảnh quá mạnh.” Tôi đáp sau một khoảng lặng rất ngắn. Giọng tôi nghe bình thường đến mức gần như xa lạ với chính mình, như thể người vừa bị hỏi vì sao run không phải tôi, mà là một vai diễn nào đó vừa bước nhầm ra khỏi ống kính. Tôi cúi mắt nhìn đầu ngón tay, rồi chậm rãi đặt điện thoại xuống mặt bàn kính. Mặt bàn phản chiếu ánh đèn trắng, phản chiếu gương mặt tôi tái đi một chút, cũng phản chiếu Hạ Trầm Chu đang đứng đối diện, bình tĩnh đến khó chịu.

Anh không vạch trần lời nói dối ấy ngay. Chỉ nhìn tôi thêm một giây, rồi nói: “Đó không phải câu trả lời.”

“Tôi biết.” Tôi ngẩng đầu, khóe môi hơi cong lên. “Nhưng đó là câu trả lời Hạ tổng nên nghe.”

Hạ Trầm Chu im lặng. Sự im lặng của anh không giống Kỷ Tu Dương, không mềm mại để khiến người khác tự trách; cũng không giống Đường Vệ Minh, không mang vẻ tính toán ép người ta cúi đầu. Nó giống một khoảng đen sau màn hình tắt, không nói gì, nhưng vẫn khiến người ta biết mình đang bị nhìn thấy. Tôi không thích cảm giác đó. Một người biết cách đứng ở vị trí camera tốt nhất, biết cách giữ khoảng cách để không tạo tai tiếng, lại còn biết cách nhìn thấy tay tôi run, tuyệt đối không phải kiểu nhân chứng có thể tùy tiện lợi dụng rồi bỏ qua.

Điện thoại trên bàn rung lên đúng lúc ấy. Một tiếng, rồi hai tiếng, rồi liên tiếp như có ai đổ cả nắm đá vụn xuống mặt kính. Màn hình sáng lên. Tên tài khoản truyền thông bẩn mà đời trước tôi đã nhìn đến thuộc lòng hiện ra trên thanh thông báo: Hắc Kính Giải Trí.

Tôi không lập tức mở ra. Trong ngực có thứ gì đó rơi xuống rất nặng, nhưng nét mặt tôi vẫn giữ nguyên. Đời trước, hot search đầu tiên bùng lên lúc hơn tám giờ. Đời này, đồng hồ đại sảnh mới chỉ nhảy sang 19:51. Tôi đã rời phòng sớm, đã đổi đường đi, đã kéo Hạ Trầm Chu và người phục vụ vào làm nhân chứng, vậy mà video vẫn đến. Chỉ là nó đến sớm hơn, gấp hơn, như một con thú bị động vào ổ nên cắn trước khi kịp chọn tư thế đẹp.

Hạ Trầm Chu nhìn màn hình điện thoại của tôi, nhưng không cúi gần. “Video?”

Tôi không hỏi vì sao anh đoán được. Với người trong ngành này, một tài khoản như Hắc Kính xuất hiện vào đúng đêm khách sạn, chẳng khác nào tiếng còi báo cháy trong căn phòng đã đầy khói. Tôi mở khóa máy, bật ghi màn hình trước, sau đó mới nhấn vào thông báo. Đây là động tác gần như bản năng. Đời trước tôi từng hoảng đến mức chỉ biết đọc từng dòng chửi rủa, để mặc những bài đăng bị sửa tiêu đề, xóa nguồn, thay ảnh bìa. Đời này, thứ đầu tiên tôi giữ không phải là cảm xúc của mình, mà là dấu vết của họ.

Bài đăng chỉ có vài dòng, nhưng mỗi chữ đều được mài sẵn cạnh sắc: “Nữ diễn viên họ L đêm nay bí mật xuất hiện tại khách sạn Vân Lam, nghi gặp riêng đạo diễn C để tranh vai trong dự án điện ảnh lớn. Có video làm chứng. Giới trong nghề nói cô này bình thường rất biết diễn vẻ thanh cao, không ngờ sau lưng lại gấp như vậy.”

Bên dưới là video dài hai mươi mốt giây. Tôi bấm phát. Khung hình đầu tiên là hành lang tầng mười bảy, góc quay cố ý rung nhẹ như được quay lén từ cuối hành lang. Tôi xuất hiện trong áo khoác đen, đi vào phòng 1708. Cửa đóng lại. Đoạn tiếp theo bị cắt rất nhanh, chuyển sang hình một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bước về phía cùng căn phòng đó. Không thấy mặt, chỉ thấy bóng lưng và nửa bên vai. Caption đỏ được chèn thẳng lên màn hình: “Đạo diễn C tới sau.” Sau đó là một giây quay cận tay ai đó đặt lên tay nắm cửa, rồi video dừng ở cảnh cửa 1708 khép lại.

Nếu chỉ nhìn như người ngoài, đó là một câu chuyện đầy đủ đến độc ác: tôi vào trước, đàn ông vào sau, cửa đóng, tất cả lời thanh minh đều trở nên buồn cười. Nhưng tôi nhìn thấy thứ khác. Ở giây thứ mười bốn, khi người đàn ông đội mũ lưỡi trai đi qua biển chỉ dẫn thang máy, màn hình điện tử nhỏ phản chiếu trên mặt biển kim loại hiện rất mờ một con số: 19:55. Khi video bị nén, con số ấy chỉ lóe qua chưa đầy nửa nhịp. Người bình thường sẽ không chú ý. Nhưng tôi thì có. Vì lúc 19:55, tôi đã ngồi dưới camera đại sảnh, ngay trước mặt Hạ Trầm Chu.

Họ cắt mất đoạn tôi rời phòng lúc 19:39. Họ cắt mất Hứa Bân cố dẫn tôi đi lối khác. Họ giữ lại cảnh tôi vào phòng, rồi ghép với cảnh một người đàn ông đến sau. Thứ này không phải lời vu khống vụng về. Nó là một chiếc hộp đã được đóng nắp, chỉ để dư luận nhìn thấy phần họ muốn.

Bình luận tăng lên từng hàng dưới video. “Lại là nghệ sĩ bán thân đổi vai à?” “Kỷ Tu Dương có biết không?” “Trông cô ta thanh thuần vậy mà ghê thật.” “Đạo diễn C cũng bẩn quá.” “Tinh Diệu nuôi loại nghệ sĩ này mà còn dám quảng bá hình tượng trong sạch?” Có người nhận ra tên tôi rất nhanh, có người giả vờ đoán, có người còn nhanh hơn cả sự thật, bắt đầu tag nhãn hàng và đoàn phim “Tuyết Tận”. Những chữ ấy từng giết tôi một lần. Bây giờ chúng vẫn biết cách đâm vào thịt, chỉ là tôi đã học được không để máu chảy ra trước mặt chúng.

Tôi chụp màn hình từng mốc, lưu link gốc, gửi video sang tài khoản phụ và email dự phòng. Ngón tay vẫn lạnh, nhưng lần này nó không run nữa. Nỗi sợ khi được đặt vào quy trình cụ thể sẽ bớt giống vực sâu. Nó biến thành từng việc nhỏ: lưu, sao chép, đánh dấu thời gian, kiểm tra nguồn đăng đầu tiên, xem ai dẫn bài sau mười giây đầu, xem tài khoản nào dùng cùng một câu chữ.

Tin nhắn của Nhan Sơ chen vào giữa lúc tôi đang lưu bình luận thứ ba. “Tinh Miên, chị đang ở đâu? Em vừa thấy video, chuyện này là hiểu lầm đúng không? Chị đừng sợ, em sẽ nghĩ cách giúp chị.”

Tôi nhìn thời gian gửi: 19:52. Bài của Hắc Kính được đăng 19:51. Một phút. Cô ta còn nhanh hơn cả fan trung thành của tôi đời trước. Tôi gần như bật cười, nhưng cổ họng lại khô đến mức không phát ra tiếng. Người diễn yếu đuối luôn có một ưu điểm: họ xuất hiện rất đúng lúc, nhất là khi sân khấu đã dựng sẵn đèn.

Kế đó, Kỷ Tu Dương gọi đến. Màn hình hiện tên anh ta trong ba giây rồi tắt. Không đủ lâu để tôi bắt máy, nhưng đủ để trong nhật ký cuộc gọi lưu lại một dòng “đã gọi”. Tôi nhìn dòng chữ ấy, bỗng nhớ đời trước anh ta cũng từng gọi một cuộc như vậy. Sau đó, khi truyền thông hỏi, anh ta nói mình đã cố liên lạc với tôi nhưng tôi không nghe. Một cuộc gọi ngắn đến mức không chờ người khác trả lời, lại có thể biến thành bằng chứng của sự quan tâm. Trong ngành này, ngay cả im lặng cũng có thể được trang điểm thành thâm tình.

“Họ chuẩn bị rất kỹ.” Hạ Trầm Chu nói.

Tôi khóa màn hình, nhìn anh. “Hạ tổng thấy vậy?”

“Đoạn thứ hai không cùng thời điểm với đoạn thứ nhất.” Anh đáp ngắn gọn. “Người dựng cố dùng cùng cánh cửa để che thời gian.”

Tôi nheo mắt rất nhẹ. “Anh xem nhanh thật.”

“Tôi đầu tư phim.” Anh nói. “Tôi nhìn cắt dựng nhiều hơn cô nghĩ.”

Câu ấy đáng lẽ nên khiến tôi thấy an tâm. Nhưng an tâm là thứ xa xỉ, đặc biệt khi nó đến từ một người đời trước từng chọn im lặng. Tôi đặt điện thoại vào túi, đứng lên. “Vậy Hạ tổng càng nên hiểu, nếu bây giờ anh lên tiếng thay tôi, chuyện này sẽ biến thành nhà đầu tư bảo vệ nữ diễn viên trong tin đồn. Bọn họ chỉ cần đổi tiêu đề, tôi sẽ từ ‘gặp riêng đạo diễn’ thành ‘một chân đạp hai thuyền, sau lưng còn có kim chủ’.”

Ánh mắt Hạ Trầm Chu trầm xuống. “Tôi không nói sẽ thay cô lên tiếng.”

“Vậy thì tốt.” Tôi đáp. “Thứ tôi cần bây giờ không phải người tốt đứng ra cứu, mà là người đã nhìn thấy sự thật nhớ đúng những gì mình thấy.”

Anh nhìn tôi, rất lâu. “Tôi nhớ.”

Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng tôi không dám nhặt lên. Đời trước, tôi đã nhặt quá nhiều lời nghe giống lời hứa, cuối cùng chỉ ôm đầy tay mảnh vỡ. Tôi quay mặt đi, nhìn ra cửa xoay của khách sạn. Bên ngoài, đèn xe lướt qua mặt kính như những vệt dao mỏng. Tôi biết chỉ vài phút nữa thôi, phòng quan hệ công chúng của Tinh Diệu sẽ gọi. Đường Vệ Minh sẽ dùng giọng điệu vì đại cục để bảo tôi im lặng. Trần Giai sẽ hoảng. Nhan Sơ sẽ khóc. Kỷ Tu Dương sẽ tiếp tục giữ hình tượng người đàn ông bị tổn thương mà vẫn có giáo dưỡng. Còn tôi, nếu đi sai một bước, sẽ lại bị đẩy về đúng cái lồng đời trước.

Điện thoại reo lần nữa. Lần này là Trần Giai. Tôi vừa bắt máy, giọng cô ấy đã vỡ ra ở đầu dây bên kia: “Tinh Miên, em đang ở đâu? Đừng trả lời bất kỳ ai, đừng đăng gì hết. Công ty gọi chị muốn điên rồi. Đường tổng bảo em lập tức về Tinh Diệu.”

Tôi chưa kịp nói, một giọng nam khác đã chen vào, rõ ràng Trần Giai đang bị ai đó đứng cạnh giục mở loa. Đường Vệ Minh vẫn lịch sự, vẫn bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh ấy phủ xuống như một tấm vải ướt. “Lạc Tinh Miên, cô nghe rõ đây. Từ bây giờ, không tự ý thanh minh, không liên hệ truyền thông, không nói với khách sạn bất kỳ điều gì. Về công ty ngay. Chúng tôi đã chuẩn bị phương án xử lý cho cô.”

Tôi nhìn bóng mình trên cửa kính đại sảnh. Phía sau bóng tôi là ánh đèn, camera, và Hạ Trầm Chu đứng cách nửa bước, không tiến lên, cũng không rời đi. Trên màn hình điện thoại, hot search mới vừa nhảy lên vị trí cuối bảng, đỏ đến chói mắt.

Tôi khẽ hỏi: “Phương án gì?”

Đường Vệ Minh im lặng một nhịp. Sau đó, ông ta nói bằng giọng như đang ban cho tôi con đường sống cuối cùng: “Cô về ký một bản xin lỗi trước đã.”