Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 8: Không Thanh Minh

Chương 8: Không Thanh Minh

“Tôi không ký.” Tôi nói.

Đầu dây bên kia im đi trong một nhịp rất ngắn. Cái im lặng ấy không phải vì bất ngờ, mà giống như người ta vừa nghe thấy một món hàng trong kho tự nhiên phản đối giá niêm yết. Đường Vệ Minh luôn lịch sự với nghệ sĩ dưới quyền, nhưng sự lịch sự đó có giới hạn. Giới hạn của nó dừng ở khoảnh khắc nghệ sĩ còn chịu để công ty định giá mình.

“Lạc Tinh Miên.” Giọng ông ta chậm xuống. “Cô nên hiểu tình hình nghiêm trọng đến mức nào. Hot search đang lên, blogger lớn đã bắt đầu dẫn bài, nhãn hàng đang hỏi. Nếu cô không có thái độ xử lý ngay, người chịu thiệt đầu tiên là cô.”

Tôi nhìn qua lớp kính đại sảnh. Phía sau tôi, Hạ Trầm Chu vẫn đứng đó, không chen vào cuộc gọi, cũng không làm bộ không nghe. Anh chỉ cụp mắt nhìn màn hình điện thoại của mình, tôi biết người như anh không bỏ sót một chữ nào.

“Tôi hiểu.” Tôi đáp. “Vì vậy tôi càng không thể ký một bản xin lỗi không đúng sự thật.”

Đường Vệ Minh bật cười rất khẽ. “Sự thật? Cô còn muốn nói sự thật với ai? Với cư dân mạng đang chửi cô? Với nhãn hàng chỉ quan tâm hình ảnh sản phẩm? Hay với đạo diễn Cố, người từ đầu đến cuối chưa từng lên tiếng xác nhận cô trong sạch?”

Nếu là đời trước, câu này đủ khiến tôi lạnh đến tận xương. Khi ấy tôi từng tin chỉ cần mình giải thích đủ lâu, sẽ có người nghe. Sau đó tôi mới biết, rất nhiều người không cần sự thật. Đời này, tôi không định cầu xin họ nữa. Tôi chỉ cần giữ lại dấu tay của những người đã đóng cửa.

“Đường tổng.” Tôi nói rất nhẹ. “Tôi có thể về công ty. Nhưng tôi sẽ không ký xin lỗi, không thừa nhận gặp riêng ai để đổi vai, cũng không cho phép công ty dùng tên tôi phát bất kỳ nội dung nào chưa được tôi xác nhận.”

“Cô đang uy hiếp công ty?”

“Không.” Tôi nhìn đồng hồ treo ở sảnh. 19:58. “Tôi đang nhắc công ty đừng biến phương án quan hệ công chúng thành chứng cứ ép tội nghệ sĩ.”

Trần Giai hít một hơi ở đầu dây bên kia. Cô ấy muốn nói gì đó, nhưng không dám. Đường Vệ Minh lạnh giọng: “Về công ty trong ba mươi phút.”

Tôi đáp: “Được.”

Cuộc gọi kết thúc. Tôi mở ứng dụng ghi âm, kiểm tra tệp vừa lưu trong thư mục ẩn. Từ lúc Đường Vệ Minh nói câu “không tự ý thanh minh”, tôi đã để điện thoại thứ hai trong túi áo khoác ghi lại toàn bộ. Một đoạn ghi âm chưa thể lập tức cứu tôi. Nó chỉ là viên gạch đầu tiên. Đời trước quá nhiều lời nói đã biến mất sau khi người ta phủ nhận. Đời này, mỗi câu họ nói đều phải có chỗ để quay về.

“Họ không muốn cô liên hệ khách sạn.” Hạ Trầm Chu lên tiếng.

Tôi cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn anh. “Hạ tổng nghe khá rõ.”

“Không khó nghe.” Anh nói. “Ông ta nói đủ lớn.”

Tôi không cười. “Vậy anh cũng nghe rõ tôi không cần ai thay tôi xử lý.”

“Ừ.” Anh đáp, như thể câu ấy không chạm đến tự ái của anh chút nào. “Nhưng cô cần chọn đường đi. Bên ngoài đã có phóng viên nhỏ.”

Tôi nhìn ra cửa xoay. bên kia đường có hai người cầm máy ảnh giả vờ chụp bảng hiệu khách sạn. Tôi nói: “Tôi đi cửa nhân viên.”

“Cửa nhân viên tầng một có camera.” Hạ Trầm Chu nhắc. “Đi qua đó, cô sẽ có thêm hình ảnh chứng minh cô rời khách sạn vào thời điểm hiện tại. Nhưng nếu xe của tôi đưa cô đi, đoạn đó sẽ bị cắt thành cô lên xe của nhà đầu tư sau scandal.”

Tôi nhìn anh vài giây. Anh không cứu tôi, chỉ đem lựa chọn đặt lên bàn, lạnh và rõ, khiến tôi không thể giả vờ chưa nghĩ đến.

“Vậy Hạ tổng nên đứng xa tôi thêm một chút.” Tôi nói.

Anh lùi nửa bước. Chỉ nửa bước, nhưng vừa đủ để camera phía trên quầy lễ tân ghi rõ chúng tôi không đi cùng nhau. Tôi đi qua hành lang phụ, cố ý dừng trước biển chỉ dẫn có đồng hồ điện tử, cúi xuống buộc lại dây giày vốn không hề lỏng. Chỉ có tôi biết mình đang nhặt thêm một mốc thời gian.

Hai mươi bảy phút sau, tôi bước vào tầng mười tám của Tinh Diệu. Ánh đèn phòng họp trắng đến chói mắt. Trên bàn đã đặt sẵn một bản in, phía dưới còn chừa chỗ ký tên. Đường Vệ Minh ngồi ở đầu bàn. Trần Giai đứng bên cạnh, mắt đỏ vì sốt ruột. Phòng quan hệ công chúng và pháp vụ nội bộ đều có mặt. Cấu trúc này rất quen. Đời trước cũng là căn phòng này, cũng là ánh đèn này, cũng là mấy người dùng vẻ mặt thương hại để dạy tôi cách nhận lỗi.

“Cô đọc đi.” Đường Vệ Minh đẩy bản giấy về phía tôi. “Ngôn từ đã giảm nhẹ tối đa. Công ty sẽ đăng trước, cô chia sẻ lại. Trọng điểm là thái độ thành khẩn, sau đó chúng tôi sẽ thương lượng với đoàn phim và nhãn hàng.”

Tôi cầm lên. Dòng đầu tiên viết: “Tôi, Lạc Tinh Miên, xin lỗi vì hành vi cá nhân thiếu thận trọng gây ảnh hưởng xấu đến công chúng, đoàn phim và công ty.” Dòng thứ hai: “Tôi chấp nhận mọi quyết định xử lý của công ty, tạm dừng hoạt động để tự kiểm điểm.” Dòng cuối cùng mới thật sự thú vị: “Tôi cam kết không đưa ra bất kỳ phát ngôn nào trái với thông báo chính thức của Tinh Diệu.”

Một tờ giấy mỏng, nhưng mỗi chữ đều là dây trói. Chỉ cần tôi ký, scandal khách sạn không còn là nghi vấn. Nó sẽ trở thành “hành vi cá nhân thiếu thận trọng” do chính tôi thừa nhận. Sau đó, công ty có thể đình chỉ tôi, nhãn hàng có thể đòi bồi thường, đoàn phim có thể rút tên tôi, còn Nhan Sơ sẽ khóc trước ống kính. Đời trước, tôi từng ký dưới áp lực gần như tan vỡ. Đời này, nhìn lại tờ giấy ấy, tôi chỉ thấy kỹ thuật giết người bằng mực in thật sự rất sạch sẽ.

Tôi đặt giấy xuống. “Tôi không ký.”

Người phụ trách PR nhíu mày. “Tinh Miên, bây giờ không phải lúc cố chấp. Thanh minh dài dòng chỉ làm dư luận nghĩ cô chột dạ. Xin lỗi trước để hạ nhiệt là phương án an toàn nhất.”

“Tôi không định thanh minh.” Tôi nói.

Cả phòng lập tức yên xuống. Đường Vệ Minh nhìn tôi. “Cô vừa nói gì?”

“Tôi nói, tôi không thanh minh.” Tôi đặt điện thoại lên bàn, màn hình úp xuống, ngón tay vô tình lướt qua mép ốp lưng, xác nhận ứng dụng ghi âm vẫn đang chạy. “Không khóc, không kể khổ, không đăng bài dài giải thích tôi trong sạch. Nhưng không thanh minh không có nghĩa là nhận tội. Công ty muốn ra thông báo thì có thể nói đang xác minh sự việc. Muốn bảo vệ nghệ sĩ thì lập tức liên hệ khách sạn yêu cầu bảo toàn camera hành lang, thang máy, đại sảnh và lối nhân viên từ 19:30 đến 20:05. Muốn bảo vệ dự án thì thông báo với nhãn hàng rằng mọi kết luận trước khi có video gốc đều là rủi ro pháp lý. Đây mới là xử lý.”

Pháp vụ nội bộ khựng lại. Đường Vệ Minh nhìn tôi bằng ánh mắt lần đầu tiên thật sự lạnh đi.

“Cô chuẩn bị rất kỹ.” Ông ta nói.

Tôi bình tĩnh đáp: “Sau khi bị đổ một chậu nước bẩn, người bình thường cũng nên biết tránh cái chậu thứ hai.”

“Cô có bằng chứng?”

“Tôi có quyền yêu cầu xác minh.”

“Quyền?” Đường Vệ Minh cười nhạt. “Lạc Tinh Miên, cô đừng quên hợp đồng của cô còn trong tay công ty. Công ty cho cô tài nguyên, cho cô vai diễn, cho cô hình tượng hôm nay. Một nghệ sĩ đang ở đầu sóng ngọn gió mà công khai chống lại phương án xử lý, cô nghĩ mình còn đường lui sao?”

Đời trước, câu này từng khiến tôi tưởng mình thật sự không còn đường lui. Nhưng hóa ra đường lui không phải thứ công ty cho. Đường lui là thứ một người phải tự để lại trước khi bước vào căn phòng đầy dao.

“Đường tổng.” Tôi nói. “Nếu công ty cho rằng tôi gây thiệt hại, cứ gửi văn bản trách nhiệm theo quy trình. Nếu công ty có bằng chứng tôi làm sai, cứ nộp cho pháp vụ và cơ quan có thẩm quyền. Nhưng nếu công ty muốn tôi ký một bản thừa nhận không đúng sự thật để thuận tiện hy sinh tôi, tôi không phối hợp.”

Trần Giai nhỏ giọng gọi: “Tinh Miên…”

Tôi không nhìn cô ấy. Đời trước cô ấy cũng từng khóc như vậy, vừa thương tôi vừa khuyên tôi ký trước cho yên chuyện. Có những người không ác, nhưng sự mềm yếu của họ vẫn có thể trở thành một bàn tay đẩy mình xuống nước.

Điện thoại của Đường Vệ Minh sáng lên. Ông ta liếc nhìn, khóe miệng căng lại rất nhẹ. Tôi không thấy nội dung, nhưng tôi đoán được. Hắc Kính sẽ không chỉ đăng một video.

Đường Vệ Minh đặt điện thoại xuống. “Cô sẽ hối hận.”

“Tôi đã hối hận một lần rồi.” Tôi đứng dậy, cầm lại bản xin lỗi, gấp đôi rồi đặt ngay ngắn trước mặt ông ta. “Lần này không nữa.”

Không ai giữ tôi lại. Có lẽ trong mắt họ, một nghệ sĩ không chịu ký trong đêm scandal chẳng khác nào tự cắt dây an toàn. Tôi bước ra khỏi phòng họp, cửa kính sau lưng khép lại, nuốt mất những tiếng nói bị đè thấp bên trong. Thang máy phản chiếu gương mặt tôi trắng bệch. Tôi không phải không sợ. Tôi chỉ không thể để nỗi sợ ký tên thay mình.

Khi cửa thang máy mở ở tầng hầm, Hạ Trầm Chu đứng cách đó vài mét. Anh không hỏi tôi có thắng không. Có lẽ nhìn sắc mặt tôi cũng biết, trận đầu này chưa có thắng thua, chỉ có một người vừa từ chối bị đem ra hiến tế.

“Phóng viên ở cửa chính.” Anh nói. “Cửa sau có người của Hắc Kính.”

Tôi siết điện thoại trong tay. “Hạ tổng theo tôi đến đây?”

“Không.” Anh nhìn tôi. “Tôi đến gặp Đường Vệ Minh. Nhưng xem ra cô gặp ông ta trước.”

Một lời giải thích rất khéo. Có thể thật, cũng có thể chỉ là cách anh tránh đặt tôi vào vị trí mắc nợ. Tôi nhìn anh, bỗng nhớ lại từng chi tiết trong đêm nay: anh nhìn ra tôi run, nhìn ra video bị cắt thời gian, hiểu vì sao tôi không cần anh lên tiếng, rồi đứng ở tầng hầm Tinh Diệu như thể đã đoán trước tôi sẽ không ký.

Ánh đèn tầng hầm tối hơn phòng họp, nhưng mắt anh vẫn rất rõ. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi, giọng thấp đến mức gần như hòa vào tiếng thang máy sau lưng:

“Lạc Tinh Miên, cô biết trước chuyện này, đúng không?”