Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 6: Hạ Trầm Chu

Chương 6: Hạ Trầm Chu

Tôi và người đàn ông trước phòng 1712 nhìn nhau trong ánh đèn vàng nhạt của hành lang. Chỉ vài mét, nhưng khoảng cách ấy giống một đường ranh rất mỏng: phía sau lưng tôi là phòng 1708 vừa dựng xong một cái bẫy, trước mặt tôi là một người không nằm trong ký ức của đời trước vào thời điểm này. Gương mặt anh không có vẻ kinh ngạc, cũng không có vẻ tò mò rẻ tiền của những người vô tình nhìn thấy một nữ diễn viên bước ra khỏi phòng khách sạn. Anh chỉ đứng yên, tập tài liệu mỏng đặt bên hông, ánh mắt trầm đến mức khiến tôi không biết nên xem anh là nhân chứng, nguy hiểm hay một biến số mới vừa bị tôi đánh thức.

Hứa Bân ở phía sau bước nhanh hơn nửa nhịp. Tiếng giày của anh ta bị thảm dày nuốt mất, nhưng tôi vẫn nghe được sự vội vàng trong hơi thở. “Lạc tiểu thư, cô đi nhầm hướng rồi. Thang máy VIP bên kia tiện hơn, tôi đưa cô xuống.”

Tôi không quay đầu ngay. Càng bị người ta thúc đi, càng không thể đi theo hướng họ chỉ. Tôi nhìn người đàn ông trước 1712, rồi nhìn camera hành lang phía trên đầu anh. Đèn đỏ nhỏ bé vẫn nhấp nháy đều đặn. Vị trí của anh rất khéo, vừa không chắn đường tôi, vừa đủ để toàn bộ cảnh Hứa Bân tiến lại phía sau tôi lọt vào ống kính. Nếu anh cố ý đứng đó, vậy người này quá biết chọn chỗ. Nếu anh chỉ vô tình, vậy vận may đời này cuối cùng cũng biết tỏ ra hơi công bằng.

“Không cần.” Tôi đáp Hứa Bân, giọng giữ ở mức bình thường. “Tôi tự xuống được.”

“Nhưng đạo diễn Cố…”

“Đạo diễn Cố nếu thật sự cần gặp tôi, có thể gọi thẳng cho công ty tôi hoặc đợi ở đại sảnh.” Tôi quay lại nhìn anh ta, cố ý để câu nói rơi dưới camera. “Tôi đã đến đúng giờ, đã chờ trong phòng, cũng đã thông báo với quầy lễ tân. Bây giờ tôi rời đi, có vấn đề gì sao?”

Sắc mặt Hứa Bân cứng lại. Một nhân viên khách sạn được huấn luyện tốt sẽ không tranh cãi với khách ngay trước camera, nhất là khi bên cạnh còn có một người ngoài đang nhìn. Anh ta mấp máy môi, rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng, người đàn ông trước phòng 1712 đã chậm rãi khép tập tài liệu trong tay.

“Khách sạn Vân Lam có quy định nhân viên được giữ khách ở hành lang?” Giọng anh trầm, không cao, nhưng đủ làm không khí lạnh thêm một tầng.

Hứa Bân sững ra. Ánh mắt anh ta lướt qua người đàn ông ấy, rồi lập tức cúi thấp hơn lúc đối diện tôi. “Hạ tổng, tôi không có ý đó. Chỉ là Lạc tiểu thư có lịch hẹn với khách quý, tôi sợ cô ấy bỏ lỡ.”

Hạ tổng.

Hai chữ ấy đập vào màng nhĩ tôi rất nhẹ, nhưng dư âm lại lạnh buốt. Thành phố Minh Hải không thiếu người họ Hạ, cũng không thiếu kẻ được gọi là tổng. Nhưng trong giới điện ảnh lúc này, người có thể khiến một nhân viên khách sạn cao cấp lập tức đổi giọng, người có thể đứng ở tầng mười bảy của Vân Lam với tài liệu dự án trong tay, gần như chỉ có một cái tên.

Hạ Trầm Chu.

Nhà đầu tư showbiz, sáng lập Quỹ Kính Hải, người đời trước từng đứng ngoài cơn bão của tôi quá lâu. Khi video khách sạn bị tung ra, dự án mà anh đầu tư lập tức rút tên tôi khỏi danh sách diễn viên dự kiến. Khi công ty Tinh Diệu ép tôi nhận lỗi, anh không xuất hiện. Khi tôi tuyệt vọng đến mức chỉ cần một người nói rằng đoạn video còn nghi vấn, anh vẫn im lặng. Sau này tôi từng nhìn thấy tên anh trên một bản tin tài chính: Kính Hải rút vốn khỏi “Tuyết Tận” để bảo toàn dự án. Những chữ ấy khi đó giống một con dấu đóng lên bản án của tôi. Anh không phải người đẩy tôi xuống vực, nhưng anh cũng không phải người đưa tay.

Tôi nhìn anh, trong lòng không có vui mừng vì gặp được một nhân chứng có trọng lượng. Chỉ có một lớp cảnh giác rất mỏng phủ lên từng dây thần kinh. Đời trước tôi đã học được, người có quyền lực càng bình tĩnh, càng không nên vội tin là họ đứng về phía mình.

Hạ Trầm Chu cũng nhìn tôi. “Lạc Tinh Miên?”

Anh biết tên tôi.

Một câu gọi tên trong hoàn cảnh này còn sắc hơn một câu hỏi. Tôi siết dây túi xách, móng tay bấm vào lớp da mềm. “Hạ tổng nhận nhầm người rồi sao?”

“Không.” Anh nói ngắn gọn. “Hồ sơ diễn viên của ‘Tuyết Tận’ có ảnh cô.”

Cách giải thích rất hợp lý. Hợp lý đến mức tôi không thể dùng nó để buộc tội điều gì. Tôi khẽ cười, nhưng khóe môi không có nhiệt độ. “Vậy Hạ tổng càng nên biết, lịch hẹn thử vai không nên diễn ra trong một căn phòng khách sạn không có trợ lý, với chai nước đã mở sẵn.”

Hứa Bân lập tức ngẩng đầu. “Lạc tiểu thư, cô nói vậy rất dễ gây hiểu lầm. Phòng 1708 là phòng tiếp khách bình thường, nước là khách sạn chuẩn bị theo quy cách…”

“Tôi có nói là nước của ai chuẩn bị không?” Tôi cắt lời anh ta.

Hành lang yên lặng trong một nhịp. Hứa Bân nhận ra mình phản ứng quá nhanh, mặt thoáng tái. Tôi không nhìn anh ta nữa. Thắng một câu nhỏ không có ý nghĩa nếu tôi vì thế mà dừng lại ở nơi này quá lâu. Tôi đã rời khỏi phòng trước khi cái bẫy khép miệng, nhưng những người dựng bẫy chưa chắc sẽ để tôi đi dễ dàng. Sự xuất hiện của Hạ Trầm Chu làm ván cờ lệch đi, nhưng lệch không có nghĩa là an toàn.

“Tôi xuống đại sảnh.” Tôi nói với Hạ Trầm Chu, giọng bình thản như đang hỏi một người xa lạ cho mượn đường. “Nếu Hạ tổng không ngại, đi cùng một đoạn được không? Tôi không muốn lát nữa lại có người nói tôi biến mất trong đoạn hành lang không có camera.”

Hứa Bân hít khẽ một hơi. Hạ Trầm Chu nhìn tôi trong hai giây. Ánh mắt anh không có thương hại, cũng không có vẻ muốn nhân cơ hội hỏi thêm. Cuối cùng, anh chỉ đáp: “Được.”

Chỉ một chữ, nhưng đủ khiến Hứa Bân không thể tiến thêm. Tôi xoay người đi về phía thang máy chính. Hạ Trầm Chu đi cách tôi nửa bước, không quá gần để tạo thành một bức ảnh ám muội, cũng không quá xa để Hứa Bân có thể xen vào giữa. Sự vừa vặn ấy làm tôi càng khó chịu. Người như anh biết quá rõ ranh giới của ống kính. Mà những kẻ biết ranh giới thường có thể bảo vệ người khác, cũng có thể dùng nó để khiến người khác chết không lời.

Cửa thang máy mở ra, bên trong có một đôi khách dự tiệc vừa cười vừa chỉnh lại thiệp mời. Tôi bước vào trước, chọn vị trí ngay dưới camera. Hạ Trầm Chu đứng cạnh nút bấm, nhấn tầng một, sau đó lùi về phía đối diện. Cửa kim loại khép lại, phản chiếu gương mặt tôi trắng hơn ánh đèn. Trong mặt gương méo nhẹ, tôi thấy Hứa Bân đứng ngoài hành lang, tay cầm bộ đàm, môi động rất nhanh như đang báo cho ai đó.

Thang máy đi xuống. Không ai nói gì. Đôi khách dự tiệc ở góc bên kia nhận ra Hạ Trầm Chu trước, lập tức im tiếng, ánh mắt lén lút đảo qua tôi rồi lại cụp xuống. Tôi không né. Từ khoảnh khắc bước ra khỏi phòng 1708, tôi đã không còn quyền sợ bị nhìn. Đời trước, tôi chết vì quá nhiều người nhìn thấy thứ người khác muốn họ nhìn, nhưng không ai nhìn thấy tôi thực sự rời đi. Đời này, tôi phải để càng nhiều người nhìn thấy tôi càng tốt, kể cả khi ánh mắt ấy lạnh, nghi ngờ hay tò mò.

“Tối nay cô đến một mình?” Hạ Trầm Chu đột nhiên hỏi.

Tôi ngẩng mắt. “Câu này Hạ tổng hỏi với tư cách nhà đầu tư, hay tư cách người qua đường?”

“Người qua đường.” Anh đáp.

“Vậy người qua đường không cần biết nhiều như vậy.”

Anh không giận. “Ừ.”

Một tiếng “ừ” quá bình thản khiến tôi như đấm vào khoảng không. Kỷ Tu Dương đời trước luôn thích dùng dịu dàng để khiến người ta tự nghi ngờ mình quá đáng. Đường Vệ Minh dùng lý lẽ để buộc tôi cúi đầu. Nhan Sơ dùng nước mắt để biến tôi thành người cứng nhắc. Còn Hạ Trầm Chu, anh không kéo, không đẩy, chỉ đứng đó, yên lặng đến mức khiến người đối diện không tìm được điểm phát lực. Loại người này khó đối phó hơn cả.

Thang máy dừng ở tầng mười hai, người phục vụ đẩy xe khăn lúc trước bước vào. Anh ta nhìn thấy tôi, rõ ràng nhận ra cô gái vừa hỏi chuyện biển bảo trì, ánh mắt hơi dao động. Tôi chủ động gật đầu với anh ta. “Cảm ơn nước ấm lúc nãy.”

Anh ta ngẩn ra rồi đáp theo bản năng: “Không có gì, Lạc tiểu thư.”

Một câu xác nhận nữa. Tôi nhìn con số tầng chậm rãi hạ xuống, lòng bàn tay ướt lạnh dưới quai túi. Hạ Trầm Chu không bỏ qua chi tiết ấy. Tôi cảm giác được ánh mắt anh dừng trên tay tôi, rất ngắn, không đủ thành vô lễ, nhưng đủ để khiến tôi khó chịu. Tôi lặng lẽ thả lỏng ngón tay, như thể chỉ là vừa rồi cầm túi quá lâu.

Đến đại sảnh, tiếng người và ánh đèn ùa vào như nước. Đồng hồ điện tử phía trên quầy lễ tân nhảy sang 19:47. Trần Giai chưa quay lại, Hứa Bân cũng chưa xuống. Tôi đi thẳng đến khu vực sofa gần cửa xoay, nơi camera đại sảnh có thể quay được toàn cảnh. Hạ Trầm Chu không đi theo sát. Anh dừng ở khoảng cách đủ lịch sự, như thể nhiệm vụ đi cùng một đoạn đã kết thúc từ khoảnh khắc chúng tôi ra khỏi thang máy.

Tôi lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn ngắn vào tài khoản phụ: “Rời 1708 lúc 19:39. Xuống sảnh 19:47. Có nhân chứng.” Sau đó tôi tắt màn hình, ngồi xuống, sống lưng vẫn thẳng. Tôi biết đêm nay chưa kết thúc. Rất nhanh thôi, người tự xưng “Tiểu Chu” sẽ phát hiện tôi không còn trong phòng. Nhan Sơ có thể gọi đến, Đường Vệ Minh có thể nổi giận, Kỷ Tu Dương có thể tiếp tục giữ im lặng như đời trước. Cái bẫy bị tôi tránh đi một nửa sẽ tìm cách biến thành hình dạng khác.

“Hạ tổng.” Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông vẫn chưa rời đi. “Chuyện trên tầng mười bảy, nếu sau này có người hỏi, anh sẽ nói thật chứ?”

Anh nhìn tôi. “Tôi chỉ nói những gì tôi thấy.”

“Vậy anh thấy gì?”

“Cô rời phòng 1708 một mình. Nhân viên khách sạn muốn đưa cô đi lối khác. Cô yêu cầu xuống đại sảnh.” Anh dừng một chút. “Và cô không tin bất kỳ ai ở đó.”

Tim tôi khựng lại rất nhẹ. Ba câu đầu là sự thật có thể được camera chứng minh. Câu cuối cùng thì không. Nó thuộc về tôi. Thuộc về phần mà tôi giấu dưới son phấn, áo khoác đen và từng câu nói bình tĩnh. Tôi không thích bị người khác nhìn thấy phần ấy, nhất là Hạ Trầm Chu.

“Tôi là diễn viên.” Tôi nói. “Không tin người lạ là thói quen nghề nghiệp.”

“Không.” Anh đáp. “Đó không phải thói quen nghề nghiệp.”

Tôi cười nhạt. “Hạ tổng rất hiểu tôi?”

“Không hiểu.” Anh nói. “Nhưng tôi hiểu người sợ bị cắt mất đường lui thường sẽ nhìn camera trước khi nhìn người.”

Câu ấy đâm thẳng vào chỗ tôi không kịp phòng bị. Trong một khoảnh khắc, tôi gần như nhìn thấy màn hình điện thoại đời trước, nhìn thấy khuôn mặt mình trong đoạn video bị cắt đến méo mó, nhìn thấy vô số bình luận bảo tôi đáng chết. Ngón tay tôi lại siết chặt. Lần này, dù cố thả lỏng, đầu ngón vẫn không nghe lời.

Hạ Trầm Chu cúi mắt nhìn tay tôi, rồi nhìn lại tôi. Ánh đèn đại sảnh rơi xuống vai anh, lạnh và rõ, giống một ống kính chưa kịp chọn phe. Giọng anh vẫn rất thấp, nhưng từng chữ rơi xuống không cách nào né được.

“Lạc Tinh Miên, vì sao cô run?”