Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 50: Tai Nạn Của Mẹ

Chương 50: Tai Nạn Của Mẹ

Tô Mạn nói tôi không được chạy theo Hạ Trầm Chu, nhưng cô ấy không nói tôi được phép đứng yên.

Sau cuộc gọi của trợ lý Kính Hải, văn phòng bỗng như bị hút cạn không khí. Chiếc điện thoại cá nhân của Hạ Trầm Chu vẫn nằm trong ngăn kéo mở, màn hình đã tối, nhưng ba chữ tên tôi vừa hiện lên trên đó như vẫn còn in trong mắt. Tôi nhìn chiếc áo khoác đen vắt trên lưng ghế, nhớ đến lần anh đứng ngoài mưa, không đuổi theo, không giải thích, chỉ để mặc khoảng cách giữa chúng tôi dài ra. Lần này anh lại đi trước. Chỉ khác là tôi không còn đủ sức đơn giản kết luận đó là bỏ mặc.

“Tinh Miên.” Tô Mạn gấp điện thoại lại, giọng rất thấp. “Bảo vệ tòa nhà đang trích camera hầm xe. Trợ lý của Hạ Trầm Chu đã liên hệ đội pháp chế nội bộ của Kính Hải. Chúng ta sẽ có bản sao log ra vào, nhưng cô phải hiểu, chuyện anh ta mất liên lạc và chuyện mẹ cô là hai tuyến khác nhau. Đừng để nỗi sợ khiến cô nhập chúng làm một.”

“Tuyến nào cũng dẫn về Vân Đỉnh.” Tôi đáp.

Tô Mạn nhìn tôi vài giây, không phủ nhận. “Đúng. Nhưng muốn đụng đến Vân Đỉnh, cô càng không thể đi bằng cảm tính.”

Đời trước, quá nhiều người bảo tôi phải chờ: chờ công ty xử lý, chờ người yêu lên tiếng, chờ dư luận tự nguội, chờ một bằng chứng không bao giờ kịp đến. Đời này, tôi đã học được rằng im lặng có thể là chiến lược, nhưng chờ đợi mù quáng thì không khác gì tự đưa cổ cho người khác buộc dây. “Vậy bắt đầu từ thứ anh ấy để lại.” Tôi nói. “Tài liệu về mẹ tôi.”

Tô Mạn mở tập giấy Hạ Trầm Chu để lại trên bàn phụ. Cô không đưa trực tiếp cho tôi, chỉ trải nó lên mặt bàn, từng tờ một, như đang đặt dao mổ lên khay inox. Tờ đầu tiên là danh sách bài báo cũ năm 2009. Hầu hết tiêu đề đã mất đường dẫn gốc, chỉ còn ảnh chụp cache mờ: “Nữ biên tập viên hậu kỳ gặp tai nạn sau khi rời trường quay”; “Tai nạn giao thông gần cầu Minh Bắc, nạn nhân được đưa đến bệnh viện Tư An”; “Dự án phim quảng cáo Vân Lam tạm ngưng chỉnh sửa hậu kỳ”.

Tên mẹ tôi không xuất hiện ở tiêu đề. Bà chỉ là một “nữ biên tập viên”, một nghề nghiệp, một dòng mô tả, một cái bóng bị gạch khỏi câu chuyện của chính mình. Tôi từng nhớ về mẹ bằng những mảnh rất nhỏ: bàn tay bà chải tóc cho tôi, mùi cà phê nhạt trong phòng làm việc, ánh đèn máy dựng phim luôn sáng đến rất khuya. Sau khi bà mất, cha tôi nói đó là tai nạn. Người lớn quanh tôi cũng nói đó là tai nạn. Họ lặp lại hai chữ ấy đến mức một đứa trẻ như tôi tưởng chỉ cần tin thì sẽ bớt đau.

Tô Mạn chỉ vào một dòng ghi chú bằng bút đen ở mép tài liệu. “Hạ Trầm Chu đã khoanh ba điểm: thời gian xảy ra tai nạn là sau 23 giờ, địa điểm gần cầu Minh Bắc, nơi cấp cứu cuối cùng là Tư An. Vấn đề là hồ sơ báo chí nói mẹ cô rời trường quay một mình, nhưng lịch trực hậu kỳ của Vân Lam lại ghi bà kết thúc ca sớm hơn gần một tiếng.”

“Vì sao lệch?”

“Chưa biết.” Tô Mạn đáp. “Có thể báo chí viết sai. Có thể lịch trực bị sửa. Cũng có thể có một khoảng trống mà người ta cố tình xóa.”

Tôi nhìn bốn chữ “một khoảng trống” rất lâu. Đời trước, trong đoạn video khách sạn bị cắt ghép, khoảng trống cũng là thứ đã giết tôi. Người ta không cần bịa ra toàn bộ sự thật. Họ chỉ cần cắt đi đoạn quan trọng nhất, rồi để phần còn lại kết án.

Trợ lý mở một máy khách đã được phân quyền truy cập thư mục công khai của nhóm điều tra nội bộ. Tô Mạn đứng bên cạnh ghi lại từng thao tác, yêu cầu mọi bản sao đều có thời gian tải, nguồn truy cập và chữ ký xác nhận. Tôi nhìn cô làm việc, trong lòng có một cơn run rất nhẹ. Nếu Hạ Trầm Chu ở đây, chắc anh cũng sẽ làm như vậy: không ồn ào, không an ủi thừa, chỉ cố biến nỗi đau của tôi thành thứ có thể đứng được trước ánh đèn và trước tòa.

Chúng tôi tìm được một bản lưu tin cũ từ diễn đàn điện ảnh năm 2009. Bài viết đã bị xóa, nhưng phần trích dẫn còn sót trong cache ghi rằng mẹ tôi, Lâm Nhược Uyển, từng tham gia nhóm hậu kỳ của một dự án quảng cáo liên quan đến Vân Lam, và trước khi xảy ra tai nạn, bà đã có tranh cãi với một người phụ trách sản xuất về “đoạn hình không nên xuất hiện trong bản dựng cuối”.

Tôi đọc đến đó, ngón tay cứng lại trên mép bàn. “Đoạn hình gì?”

Tô Mạn không trả lời ngay. Cô kéo xuống phần bình luận còn lưu được. Nhiều tài khoản chỉ để lại những câu hóng chuyện vô nghĩa, cũng có người nói mẹ tôi “làm nghề lâu mà không biết im”, “đụng vào nhà đầu tư thì tự chịu”. Câu chữ của mười bảy năm trước vẫn giống hệt những bình luận từng đẩy tôi xuống vực ở đời trước. Chúng không cần biết mặt nạn nhân. Chỉ cần có một người ngã xuống, họ lập tức tìm tư thế thuận tay nhất để ném đá.

“Mẹ tôi khi đó đã nhìn thấy thứ gì?” Tôi hỏi.

“Có thể là bản gốc hậu kỳ. Có thể là đoạn camera hiện trường. Cũng có thể là bằng chứng liên quan đến một người không nên xuất hiện trong dự án.” Tô Mạn nói chậm rãi. “Nhưng hiện tại tất cả chỉ là giả thuyết. Cô không được dùng nó như kết luận.”

“Tôi biết.”

Chính vì biết, tôi mới thấy đau. Nếu một sự thật có thể được chứng minh dễ dàng, nó đã không bị chôn mười bảy năm. Nếu mẹ tôi chỉ gặp một tai nạn bình thường, cha tôi đã không run đến mức không dám nhìn vào tên bà trên hồ sơ. Nếu Hạ Trầm Chu chỉ theo một đầu mối vô hại, anh đã không bỏ điện thoại lại trong ngăn kéo như để cắt đứt chính mình khỏi mọi đường liên lạc quen thuộc.

Bốn giờ mười bảy phút sáng, Tô Mạn gọi một người quen trong hệ thống y tế cũ của Minh Hải, chỉ hỏi về quy trình trích lục hồ sơ cấp cứu năm 2009. Sau khi cúp máy, cô nhìn tôi. “Hồ sơ bệnh án quá lâu có thể không còn đầy đủ, nhưng bệnh viện Tư An có kho lưu trữ vi phim và sổ giao ban giấy cho các ca cấp cứu cũ. Muốn xem, cần giấy tờ chứng minh quan hệ thân nhân và đơn yêu cầu chính thức. Cô có mang chứng minh quan hệ với mẹ không?”

Tôi im lặng vài giây rồi lấy từ ví ra một bản sao hộ khẩu cũ mà tôi luôn giữ từ sau khi rời nhà cha. Khi đưa nó cho Tô Mạn, tôi bỗng thấy nực cười. Cha tôi từng dùng hai chữ gia đình để ép tôi im lặng. Còn bây giờ, thứ chứng minh tôi là con gái mẹ lại trở thành chìa khóa đầu tiên để mở lại cái chết của bà.

Chúng tôi rời Kính Hải lúc trời còn chưa sáng hẳn. Mưa đã nhỏ hơn, thành phố Minh Hải phủ một lớp xám mỏng, những biển quảng cáo ngoài đường vẫn phát lại gương mặt rạng rỡ của các nghệ sĩ đang cười dưới ánh đèn. Tôi nhìn qua cửa kính xe, bỗng nghĩ showbiz thật kỳ lạ. Có người chết trong bóng tối, có người bị bẻ cong dưới ống kính, nhưng màn hình ngoài kia vẫn sáng, vẫn đẹp.

Bệnh viện Tư An nằm ở phía đông thành phố, cũ hơn tôi tưởng. Tòa nhà cấp cứu mới đã được xây lại, nhưng dãy hành lang phía sau vẫn giữ màu sơn vàng nhạt bạc đi theo năm tháng. Khi bước xuống xe, tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Tôi không có ký ức rõ ràng về đêm mẹ được đưa đến đây. Khi ấy tôi còn quá nhỏ. Trong trí nhớ chỉ có ánh đèn trắng, mùi thuốc sát trùng, tiếng người lớn nói chuyện rất khẽ, và cha tôi ôm tôi chặt đến mức tôi không thở nổi. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ông ôm tôi vì sợ tôi nhìn thấy điều gì đó.

Tô Mạn nộp đơn yêu cầu ở quầy hồ sơ. Nhân viên trực ban ban đầu lắc đầu rất nhanh khi nghe năm 2009, nhưng sau khi thấy giấy tờ thân nhân và danh thiếp luật sư, thái độ của cô ấy chuyển từ từ chối sang thận trọng. “Hồ sơ lâu như vậy phải kiểm tra kho cũ. Ít nhất cần ba đến năm ngày làm việc.”

“Tôi hiểu quy trình.” Tô Mạn nói. “Chúng tôi không yêu cầu lấy ngay hồ sơ bệnh án. Chỉ cần xác nhận bệnh viện còn sổ tiếp nhận cấp cứu đêm đó hay không, và tên nhân viên trực ca có thể tra được không.”

Nhân viên hơi do dự. “Việc đó cũng cần trưởng phòng hồ sơ duyệt.”

“Vậy phiền cô chuyển đơn giúp tôi.” Tô Mạn đặt thêm một bản sao tài liệu xuống. “Và ghi rõ thời gian nhận đơn hôm nay.”

Tôi đứng bên cạnh, không chen vào. Sự chuyên nghiệp của Tô Mạn giống một đường ray giữ tôi không trượt khỏi lý trí. Tôi rất muốn hỏi, rất muốn ép, rất muốn lật tung từng ngăn tủ trong tòa nhà này để tìm tên mẹ. Nhưng chỉ cần tôi sai một bước, người ta sẽ có cớ nói rằng tất cả hồ sơ tôi tìm được đều không hợp lệ.

Chúng tôi chuẩn bị rời quầy thì từ cuối hành lang, một người phụ nữ lớn tuổi đẩy xe thuốc đi ngang qua. Bà mặc áo blouse đã cũ, tóc kẹp gọn sau gáy, bước chân chậm nhưng rất vững. Ánh mắt bà lướt qua tôi, rồi đột ngột dừng lại. Chiếc xe thuốc khẽ va vào cạnh tường, phát ra tiếng kim loại rất nhỏ.

Người phụ nữ ấy nhìn tôi như nhìn thấy một bóng người từ rất nhiều năm trước trở về giữa hành lang bệnh viện. Môi bà run lên, nhưng tiếng gọi bật ra lại rất khẽ, khẽ đến mức gần như bị tiếng mưa ngoài cửa sổ nuốt mất.

“Lâm… Nhược Uyển?”

Tô Mạn lập tức bước lên nửa bước, chắn vừa đủ giữa tôi và hành lang. Còn tôi đứng im tại chỗ, cảm giác máu trong người chảy ngược lại.

Tôi chưa kịp trả lời, bà đã nhìn xuống tập hồ sơ trong tay tôi. Trên bìa, tên mẹ tôi được viết rõ bằng mực đen.

Sắc mặt bà trắng đi.

“Cô là con gái của cô ấy?” Bà hỏi. “Cô đến tìm hồ sơ vụ tai nạn năm đó sao?”

Ngoài cửa kính bệnh viện, trời Minh Hải cuối cùng cũng sáng. Nhưng trong đôi mắt người y tá cũ trước mặt tôi, tôi lại nhìn thấy một đêm rất sâu, một đêm mà có lẽ mẹ tôi đã không chỉ gặp tai nạn.