Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 51: Người Đã Ký Giấy

Chương 51: Người Đã Ký Giấy

Người phụ nữ lớn tuổi hỏi xong câu đó, hành lang bệnh viện Tư An bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng bánh xe thuốc khẽ rung sau lưng bà. Tôi nhìn đôi mắt hoảng hốt của bà, trong lòng lạnh đi từng chút. Một người có thể nhận ra mẹ tôi sau mười bảy năm chắc chắn không chỉ vô tình đi ngang. Nhưng cũng chính vì vậy, tôi càng không được hỏi bà giữa hành lang, không được để một nhân chứng có thể quan trọng bị cuốn vào cảm xúc của mình.

Tô Mạn bước lên nửa bước, giọng bình tĩnh: “Cô là ai? Nếu cô từng biết Lâm Nhược Uyển, chúng tôi có thể nói chuyện ở nơi riêng tư hơn. Nhưng trước hết tôi cần xác nhận danh tính và vai trò của cô trong bệnh viện năm đó.”

Người phụ nữ nắm chặt tay cầm xe thuốc. Trên bảng tên đã hơi xước của bà có ba chữ: Trần Ngọc Lan. Bà nhìn Tô Mạn, lại nhìn tôi, như phải dùng rất nhiều sức mới kéo mình ra khỏi một đêm mưa cũ. “Tôi từng là y tá trực cấp cứu. Năm đó tôi ở ca đêm.”

Phòng nghỉ trực nằm cuối hành lang, nhỏ, cũ, có một cửa sổ nhìn ra khoảng sân sau còn ướt mưa. Tô Mạn đặt điện thoại lên bàn nhưng chưa bật ghi âm. “Tôi là luật sư Tô Mạn. Đây là Lạc Tinh Miên, con gái của Lâm Nhược Uyển. Nếu cô đồng ý, chúng tôi sẽ ghi âm cuộc nói chuyện này để lưu lại lời kể sơ bộ. Cô có quyền từ chối. Những điều cô không chắc, xin đừng nói như kết luận. Những điều cô tận mắt thấy, xin nói rõ phạm vi mình biết.”

Bà Trần nhìn chiếc điện thoại rất lâu rồi gật đầu. “Ghi đi. Tôi già rồi, nhưng chuyện đêm đó, tôi không quên được.”

“Đêm mẹ tôi được đưa vào đây,” tôi hỏi, “bà thấy gì?”

Bà Trần khẽ hít vào. “Cô ấy được đưa tới sau nửa đêm. Báo chí sau đó viết là tai nạn giao thông gần cầu Minh Bắc, nhưng lúc đưa vào, người đi cùng không giống người cứu nạn ngoài đường. Có hai người đàn ông mặc áo khoác đen. Một người nói mình là người của đơn vị sản xuất, một người luôn gọi điện. Họ chỉ nói nạn nhân bị xe va phải, cần cấp cứu ngay, không muốn chúng tôi hỏi thêm.”

“Mẹ tôi lúc đó còn tỉnh không?”

Ánh mắt bà Trần dịu xuống, nhưng chính sự dịu ấy làm cổ họng tôi nghẹn lại. “Có một lúc rất ngắn. Cô ấy nắm tay áo tôi, nói không rõ. Tôi chỉ nghe được mấy chữ: đừng xóa. Sau đó cô ấy nhắc ổ cứng, rồi nói phải tìm một người họ Bùi.”

Bùi. Bùi An Dã.

Tôi siết ngón tay. Từ scandal khách sạn đến hồ sơ mẹ tôi, Bùi An Dã luôn đứng ở rìa ánh đèn, như một người giữ thứ gì đó nhưng chưa dám bước ra.

Tô Mạn hỏi: “Cô có chắc là họ Bùi không?”

“Tôi chắc chữ Bùi. Tên thì không nghe rõ.” Bà Trần dừng một lát. “Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là sau khi cấp cứu thất bại, người nhà cô ấy đến. Một người đàn ông ôm theo một bé gái rất nhỏ. Bé ngủ gục trên vai ông ta, mặt còn ướt nước mưa.”

“Lạc Chấn Nam?” Tô Mạn hỏi.

Bà Trần gật đầu. “Tên trên giấy tờ thân nhân là Lạc Chấn Nam. Sau đó người của đơn vị sản xuất đưa cho ông ấy vài tờ giấy. Một tờ cần bệnh viện xác nhận thời điểm tiếp nhận và tình trạng khi vào viện. Còn một bộ giấy khác không phải mẫu của bệnh viện. Họ nói đó là thỏa thuận hỗ trợ, ký xong sẽ lo toàn bộ chi phí và mai táng.”

Tôi nghe tiếng mưa rơi xuống mái che ngoài cửa sổ. Từng giọt rất nhẹ, nhưng trong đầu tôi lại như có thứ gì vỡ ra. “Ông ấy ký?”

“Ký.” Bà Trần cúi mắt. “Tôi không đứng sát bên nên không dám nói toàn bộ nội dung. Nhưng tôi nhớ sau khi ký, người đàn ông gọi điện kia nói: không yêu cầu giám định thêm, không tiếp xúc báo chí, vậy là xong. Một vụ tai nạn bình thường, người nhà đau còn chưa kịp khóc, sao họ đã vội nói đến báo chí?”

Trong phòng nghỉ trực, không ai nói thêm vài giây. Tôi bỗng nhớ đến tất cả những lần cha bảo tôi cúi đầu. Đời trước, khi scandal khách sạn nổ ra, ông cũng nói đừng làm lớn chuyện, đừng kéo gia đình vào, đừng để người ta cười vào mặt. Hóa ra sự im lặng của ông không bắt đầu từ tôi. Nó bắt đầu từ đêm mẹ tôi chết, từ một nét bút ký xuống khi thi thể bà còn chưa nguội trong phòng cấp cứu.

Tô Mạn xác nhận lại thời gian, ca trực và việc bà Trần sẵn sàng ký bản tường trình nếu được yêu cầu hợp pháp. Cô không xin bà bất kỳ hồ sơ nội bộ nào. Trước khi rời phòng, bà Trần lấy từ ngăn tủ cá nhân ra một tờ giấy nhớ đã cũ, trên đó có vài ký hiệu và một dãy số. “Đây không phải hồ sơ bệnh án, chỉ là số hộp lưu trữ tôi từng ghi lại khi bàn giao ca cũ. Cô hãy để luật sư của cô dùng đúng thủ tục mà hỏi. Đừng tự lấy. Đừng để người ta nói mẹ cô sai thêm một lần.”

Tôi nhận tờ giấy bằng hai tay. “Cảm ơn bà.”

Bà Trần lắc đầu. “Tôi không giúp được cô ấy năm đó.”

“Vậy xin bà giúp bà ấy được nói đúng sự thật.”

Rời bệnh viện, Tô Mạn lưu bản ghi âm vào ổ mã hóa. Cô không hỏi tôi có muốn nghỉ không. Có những câu hỏi, người thông minh sẽ không nói ra khi đáp án đã nằm trong mắt đối phương.

“Tôi sẽ đi gặp Lạc Chấn Nam.” Tôi nói.

“Tôi đi cùng cô.”

“Ông ấy là cha tôi.”

Tô Mạn ngước mắt. “Chính vì vậy tôi càng phải đi cùng. Quan hệ máu mủ không làm một lời thú nhận trở nên sạch hơn, cũng không làm một người bị tổn thương ít nguy hiểm với chính mình hơn.”

Nhà họ Lạc nằm trong một khu dân cư cũ phía nam thành phố. Cánh cổng sắt vẫn có vết gỉ ở chỗ tôi từng bám tay lúc nhỏ để chờ mẹ về. Lạc Chấn Nam mở cửa sau ba hồi chuông. Nhìn thấy Tô Mạn sau lưng tôi, sắc mặt ông lập tức trầm xuống. “Con lại đưa luật sư về nhà để dọa ba?”

Tôi bước qua ngưỡng cửa. “Hôm nay tôi không đến để dọa ai. Tôi đến để hỏi một chuyện mà lẽ ra ông phải nói với tôi từ mười bảy năm trước.”

Ông đóng cửa mạnh hơn cần thiết. “Nếu là chuyện mẹ con, ba đã nói rồi. Tai nạn. Người mất đã mất, con còn muốn đào lên làm gì?”

Tôi đặt bản sao đơn yêu cầu trích lục hồ sơ bệnh viện lên bàn trà, bên cạnh là tờ giấy nhớ ghi số hộp lưu trữ. Tôi không đưa bản ghi âm. Tô Mạn cũng không nói gì. Chúng tôi chỉ để những thứ có nguồn gốc rõ ràng nằm dưới ánh sáng phòng khách cũ kỹ ấy. “Đêm Lâm Nhược Uyển chết, ông đã ký giấy gì?”

Lạc Chấn Nam khựng lại rất nhẹ. Nếu không phải tôi đã quá quen với những gương mặt biết diễn trong giới này, có lẽ tôi sẽ bỏ qua. Ông nhìn xuống tờ giấy, rồi lập tức quay mặt đi. “Ba không nhớ.”

“Không nhớ, hay không dám nhớ?”

“Lạc Tinh Miên!” Ông quát, nhưng giọng không đủ chắc. “Con nói chuyện với ba bằng thái độ đó sao?”

“Tôi hỏi lại.” Tôi nói. “Ông đã ký giấy gì?”

Sự giận dữ trên mặt Lạc Chấn Nam giống lớp phấn bị nước mưa làm nhòe, càng cố giữ càng lộ ra phần hoảng loạn bên dưới. Ông thở dốc, nhìn Tô Mạn, rồi kéo ngăn kéo dưới bàn trà, lấy ra một phong bì giấy đã ngả màu. Bên trong là bản sao một thỏa thuận cũ, dấu mộc của một công ty dịch vụ pháp lý trung gian đã mờ gần hết. Tôi không cần đọc hết cũng thấy dòng chữ khiến máu trong người lạnh đi: bên nhận hỗ trợ cam kết không khiếu nại, không yêu cầu điều tra bổ sung, không cung cấp thông tin cho truyền thông nếu chưa được bên hỗ trợ đồng ý bằng văn bản.

Ở cuối trang, chữ ký của Lạc Chấn Nam nằm ngay ngắn như một vết dao đã khô máu.

Tôi cầm tờ giấy lên. Ngón tay không run. Chính sự không run ấy làm tôi thấy mình xa lạ. “Bao nhiêu?”

Lạc Chấn Nam nhìn tôi như không hiểu.

“Mạng của mẹ tôi. Sự im lặng của ông. Danh dự của bà ấy.” Tôi hỏi từng chữ. “Bao nhiêu tiền?”

Môi ông mấp máy. “Hai trăm vạn.”

Một con số đủ để trả nợ, sửa nhà, đóng học phí, nuôi một đứa trẻ lớn lên trong sự dối trá, nhưng không đủ mua lại một lần mẹ tôi được nói rằng bà không tự chuốc lấy cái chết của mình.

“Ông dùng số tiền đó làm gì?”

“Ba trả nợ, đóng học phí cho con, nuôi con lớn!” Lạc Chấn Nam đột ngột đỏ mắt, như cuối cùng cũng tìm được lý do để đứng thẳng trước tôi. “Con tưởng một người đàn ông mất vợ thì dễ sống lắm sao? Con tưởng không có số tiền đó, ba nuôi con thế nào? Ba ký vì con! Ba làm tất cả là vì nuôi con!”

Hóa ra có một loại phản bội không cần dao. Nó chỉ cần một người nhân danh tình thân, đặt cái giá của sự im lặng vào tay bạn, rồi bắt bạn phải biết ơn vì đã được sống bằng cái giá đó.

Ngoài cửa sổ, ánh sáng buổi sáng rơi lên chữ ký cũ kỹ trên trang giấy. Người đã ký giấy đang đứng trước mặt tôi, và ông vẫn muốn tôi gọi đó là hy sinh.

Tôi nghe giọng mình vang lên rất bình tĩnh. “Vì nuôi tôi?”

Lạc Chấn Nam nhìn tôi, thở nặng nề. “Đúng. Nếu không vì con, ba đã không phải ký.”