Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 48 - Chương 48: Anh Từng Cứu Tôi?

Chương 48: Anh Từng Cứu Tôi?

Tiếng giấy bị tát xuống bàn vẫn còn rung trong căn phòng khách cũ. Tôi nhìn mép hồ sơ bị nhăn lại dưới bàn tay Lạc Chấn Nam, bỗng nhớ năm mười một tuổi, cũng chính đôi tay ấy từng vuốt tóc tôi trước cửa phòng cấp cứu và nói mẹ chỉ ngủ một giấc rất dài. Khi đó tôi tin, vì ngoài việc tin ông, tôi không còn người lớn nào để bám vào. Mười bốn năm sau, dưới cùng thứ ánh đèn vàng đục ấy, ông lại dùng đôi tay kia đè lên sự thật của mẹ tôi.

“Ba cấm tôi nhắc đến mẹ?” Tôi hỏi rất khẽ. “Vậy mười bốn năm qua, ba có từng nhắc đến bà với tư cách một người bị hại không?”

Lạc Chấn Nam nhìn tôi. Cơn giận trên mặt ông chưa tan, nhưng phía sau cơn giận ấy là nỗi sợ bị nhìn xuyên. Ông mở miệng, có lẽ muốn mắng tôi vô lễ, hoặc muốn nhắc lại rằng mọi chuyện ông làm đều vì tôi. Nhưng Tô Mạn đã bước lên, đặt hai ngón tay lên mép túi hồ sơ, chặn giữa tôi và bàn trà bằng một động tác rất nhẹ. “Ông Lạc, cô ấy sẽ rời đi. Nhưng cuộc ghi âm tối nay sẽ được lưu cùng hồ sơ xác minh. Ông có quyền không trả lời, nhưng tốt nhất đừng hủy tài liệu trước mặt luật sư.”

Ánh mắt Lạc Chấn Nam chuyển sang điện thoại trong tay tôi. Tôi úp màn hình xuống, không tắt. Sắc mặt ông càng khó coi hơn. Ông không còn quát nữa, chỉ nói từng chữ như nghiến qua răng: “Ra khỏi nhà ta.”

Nhà ta. Hai chữ ấy khiến lồng ngực tôi lạnh đi một khoảng trống. Đời trước, khi scandal khách sạn nổ ra, tôi từng chạy về đây, quỳ trước phòng khách xin ông tin tôi. Ông đứng đúng vị trí bây giờ, chỉ khác là khi ấy trên bàn không có hồ sơ của mẹ, chỉ có màn hình điện thoại đầy bình luận chửi rủa tôi. Ông nói: “Đừng làm nhà này mất mặt thêm nữa.” Khi đó tôi tưởng mình đã đau đến tận cùng. Hóa ra tận cùng còn có tầng sâu hơn: ông không chỉ không tin con gái mình, ông còn từng chôn mẹ tôi bằng cùng một lý do danh dự.

Tôi cúi xuống, nhặt từng trang hồ sơ bị ông làm xô lệch. Tô Mạn giúp tôi gom bản sao vào bìa trong suốt. Chúng tôi không nhìn về phía cánh tủ nữa, nhưng tôi biết phong bì da bò vẫn ở đó, bị lưng ông chắn lại, như một vết bẩn mà người ta càng che càng hiện rõ hình dáng. Trước khi xoay người, tôi nói: “Giữ kỹ nó đi. Lần sau tôi quay lại, tôi sẽ không đứng ở đây với tư cách con gái ông nữa.”

Cơ mặt Lạc Chấn Nam giật nhẹ. “Con dọa ta?”

“Không.” Tôi nhìn ông lần cuối. “Tôi đang cho ba thời gian nhớ lại điều ba nói mình đã quên.”

Tô Mạn mở cửa trước tôi. Mùi hành lang ẩm mốc ùa vào, lạnh hơn cả mưa ngoài trời. Khi cánh cửa đóng sầm sau lưng, tiếng dây xích an toàn móc lại vang lên rất nhỏ, nhưng âm thanh đó như một nhát khóa cài thẳng vào ký ức. Tôi đứng trên bậc thang, tay ôm túi hồ sơ, không nhúc nhích. Trong phòng, ánh đèn vẫn sáng. Ngoài cửa, tôi bỗng nhận ra mình không còn muốn quay đầu xin người bên trong mở ra nữa.

“Cô ổn không?” Tô Mạn hỏi.

“Không.” Tôi đáp. Một chữ rất thật. “Nhưng tôi vẫn đi được.”

Cô không an ủi tôi. Có lẽ Tô Mạn hiểu thứ tôi cần lúc này không phải lời dịu dàng. Cô chỉ đi chậm hơn thường lệ, để tôi có đủ thời gian bước xuống từng bậc cầu thang. Trợ lý của cô đã kéo xe tới sát cổng. Mưa bụi rơi qua ánh đèn đường, mỏng như lớp nhiễu trên màn hình cũ. Khi ngồi vào ghế sau, tôi mới thấy đầu gối mình run nhẹ. Tôi siết hai tay quanh túi hồ sơ, ép bản thân thở đều.

Xe rời khu nhà tập thể. Qua kính cửa sổ, tầng hai lùi dần về phía sau, ô cửa sáng đèn nhỏ lại như một cảnh quay bị đẩy xa khỏi ống kính. Điện thoại của Tô Mạn rung. Cô nhìn màn hình, ánh mắt vốn lạnh bỗng trầm xuống. Cô không nghe máy ngay, mà quay sang tôi. “Tinh Miên, có một việc tôi vốn định đợi cô bình tĩnh hơn mới nói.”

Tôi nhìn cô qua bóng phản chiếu trên kính xe. “Nếu liên quan đến mẹ tôi, nói đi.”

“Không chỉ mẹ cô.” Tô Mạn bấm mở một tệp mã hóa trong máy tính bảng. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt cô, làm đường nét trở nên sắc như dao. “Liên quan đến Hạ Trầm Chu.”

Ngón tay tôi khựng lại trên khóa túi hồ sơ. Từ đêm tôi rời khỏi xe anh, chúng tôi không gặp nhau. Anh không đuổi theo, tôi cũng không gọi. Sự im lặng giữa chúng tôi giống một hành lang dài, hai đầu đều có người đứng, nhưng không ai dám bước trước.

Tô Mạn đẩy máy tính bảng sang phía tôi. Trên màn hình là bản ghi chú nội bộ của Kính Hải, chỉ có mấy dòng thời gian, tên khách sạn Vân Lam, tên file camera tầng mười bảy, và một cái tên tôi đã từng thấy rồi lại đánh mất: Bùi An Dã. Dưới cùng là ghi chú người phụ trách: “Không thông qua Tinh Diệu. Lấy bản gốc trước khi dữ liệu bị thay thế.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng đó. Trong đầu tôi vang lên một tiếng động rất nhỏ, giống tiếng phim cũ bị kéo ngược trong máy chiếu. Đời trước, sau khi scandal khách sạn bùng nổ, tôi từng tuyệt vọng lục từng tin nhắn lạ trong hộp thư. Có một email không tiêu đề, nội dung chỉ có một câu: “Đừng ký giấy xin lỗi, có người đang tìm bản gốc.” Khi đó tôi nghĩ đó là trò chế giễu mới của anti. Một ngày sau, tài khoản gửi email biến mất. Hai ngày sau, công ty buộc tôi nhận lỗi.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tô Mạn. “Cái này là khi nào?”

“Ngay sau khi video khách sạn bị tung ra.” Cô dừng một chút. “Sớm hơn thời điểm Hạ Trầm Chu chính thức liên hệ với cô. Anh ta đã cử người tìm nguồn camera. Người trung gian là trợ lý của anh ta, người có khả năng tiếp xúc dữ liệu hậu kỳ là Bùi An Dã. Nhưng dữ liệu bản gốc bị tráo trước khi đến tay Kính Hải. Nhân chứng đổi lời. Khách sạn báo hệ thống bảo trì. Chuỗi rất sạch, sạch đến mức giống có người biết trước đường đi của anh ta.”

Tôi nghe từng chữ, nhưng rất lâu không nói được gì. Trong ký ức đời trước, Hạ Trầm Chu là người im lặng. Anh rút tên tôi khỏi dự án, không đứng ra họp báo, không đưa ra một câu bảo vệ công khai. Tôi đã hận sự im lặng ấy rất lâu. Nhưng nếu trước sự im lặng đó từng có một lần tìm kiếm, nếu phía sau cái ghế trống từng có người chạy đến khách sạn, tìm camera, tìm nhân chứng, vậy thì tôi đã hận thứ gì suốt từng ấy năm?

“Anh ấy biết tôi vô tội?” Tôi hỏi. Câu hỏi bật ra rất thấp, giống như chỉ cần cao giọng hơn một chút, nó sẽ biến thành lời cầu xin.

“Anh ta nghi video bị cắt.” Tô Mạn nói. “Tin hay không tin là chuyện tình cảm. Còn Hạ Trầm Chu khi đó làm việc theo bằng chứng. Có điều…”

“Có điều bằng chứng không đến kịp.” Tôi thay cô nói hết.

Tô Mạn nhìn tôi. Lần này, trong mắt cô không còn vẻ lạnh nghề nghiệp thuần túy. “Đúng. Và tôi nghĩ đó là lý do anh ta không nói với cô. Người như Hạ Trầm Chu rất khó thừa nhận mình từng thất bại trong việc cứu một người. Nhất là khi thất bại đó để lại hậu quả thật.”

Tôi bật cười rất khẽ, nhưng cổ họng nghẹn đến đau. “Từng cứu tôi?”

Không ai trong xe trả lời ngay. Ngoài cửa kính, đèn đường kéo thành từng vệt vàng dài. Tôi chợt nhớ vết sẹo ở tay anh, nhớ câu anh từng nói rất thấp: đến muộn cũng là sai. Khi đó tôi chỉ nghe thấy sự áy náy của một người đàn ông đối với em gái mình. Bây giờ tôi mới hiểu, có lẽ trong câu nói ấy còn có cả một cái tên khác mà anh không dám nhắc ra. Lạc Tinh Miên. Một người ở đời trước đã chết trước khi biết từng có ai đó chạy ngược dòng dư luận để tìm một đoạn video chưa bị cắt.

“Bùi An Dã hiện ở đâu?” Tôi hỏi.

“Chưa liên lạc trực tiếp được.” Tô Mạn thu lại máy tính bảng. “Nhưng phía Kính Hải có dấu hiệu đang tìm anh ta. Tôi nghi Hạ Trầm Chu đã nối được vụ Vân Lam với hồ sơ mẹ cô và Vân Đỉnh. Nếu đúng, anh ta có thể sẽ hành động trước khi nói với cô.”

Câu cuối cùng làm tay tôi lạnh đi. Hành động trước khi nói với tôi. Cũng là điều từng khiến chúng tôi vỡ ra. Nhưng lần này, cảm giác trào lên trong tôi không chỉ là giận. Tôi sợ anh lại bước vào một căn phòng tối một mình. Tôi sợ khi tôi còn đang dùng quá khứ để kết án anh, anh đã đi xa hơn để tìm câu trả lời cho mẹ tôi, cho Bùi An Dã, cho đoạn video từng không kịp đến tay tôi.

Tôi lấy điện thoại ra. Không có tin từ Hạ Trầm Chu. Tôi nhìn tên anh trong danh bạ rất lâu, ngón tay đặt trên nút gọi nhưng không bấm. Không phải vì còn kiêu ngạo. Chỉ là tôi bỗng không biết câu đầu tiên nên nói gì. Xin lỗi vì đã hận anh? Cảm ơn vì từng cố cứu tôi? Hay hỏi tại sao anh lại giấu một lần thất bại khiến cả hai chúng tôi cùng bị nhốt trong hiểu lầm lâu đến vậy?

Xe chạy qua ngã tư. Phía trước là đường về căn hộ của tôi, bên phải là hướng đến tòa nhà Kính Hải. Tôi ngẩng lên. “Quay xe.”

Trợ lý nhìn kính chiếu hậu, chờ Tô Mạn xác nhận. Tô Mạn không hỏi tôi có chắc không. Cô chỉ nhìn tôi vài giây, rồi nói: “Đến Kính Hải.”

Thành phố Minh Hải lúc gần hai giờ sáng giống một trường quay sau khi đoàn phim rời đi: đèn vẫn sáng, nhưng mọi tiếng người đều bị mưa bụi nuốt xuống. Tôi dựa lưng vào ghế, ôm túi hồ sơ của mẹ, trong đầu chỉ còn một câu hỏi lặp đi lặp lại. Hạ Trầm Chu, đời trước anh thật sự từng cố cứu tôi sao?

Khi xe dừng trước tòa nhà Kính Hải, đại sảnh vẫn còn ánh đèn trực đêm. Cửa kính tự động mở ra, phản chiếu gương mặt tái nhợt của tôi và chiếc túi hồ sơ bị siết đến nhăn mép. Tôi bước xuống xe, mưa bụi rơi lên vai áo, lạnh đến mức tỉnh người. Lần này, tôi không đến để chất vấn một kẻ đứng ngoài bi kịch của mình. Tôi đến để hỏi người đàn ông từng im lặng trước mặt tôi một câu.

Anh từng cứu tôi?