Chương 47: Người Cha Im Lặng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 47: Người Cha Im Lặng
Tôi đứng dưới mái hiên cũ của khu nhà tập thể, nhìn ánh đèn vàng hắt qua khe rèm phòng khách tầng hai. Mưa bụi bám trên tóc, trên vai áo, trên lớp nilon của túi hồ sơ niêm phong. Cầu thang phía sau lưng tối om, mùi tường ẩm và sơn bong tróc lẫn vào nhau, quen đến mức khiến tôi buồn nôn. Rất nhiều năm trước, tôi từng ôm cặp sách chạy lên những bậc thang này, tưởng chỉ cần mở cửa là sẽ có người ở nhà. Sau này tôi mới hiểu, có những căn nhà vẫn sáng đèn, nhưng từ lâu đã không còn là nơi để trở về.
Tô Mạn đi sau tôi nửa bước. Cô không thúc giục, cũng không an ủi. Trợ lý của cô đứng dưới cổng, giữ xe và quan sát hai đầu đường. Trước khi tôi bấm chuông, Tô Mạn chỉ nói một câu rất thấp: “Hỏi từng câu. Đừng để ông ấy kéo cô vào tranh cãi đạo đức.”
Tôi gật đầu, mở ghi âm trong điện thoại rồi úp màn hình vào lòng bàn tay. Tiếng chuông cửa vang lên trong căn hộ yên tĩnh. Một lần, hai lần. Đến lần thứ ba, bên trong mới có tiếng dép lê kéo trên sàn. Cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Khuôn mặt Lạc Chấn Nam hiện ra sau lớp dây xích an toàn, tái đi trong khoảnh khắc khi nhìn thấy tôi.
“Con?” Ông nhìn đồng hồ treo tường phía sau lưng mình, giọng lập tức nặng xuống. “Giờ này con về làm gì? Bên ngoài đang loạn như thế, con còn dẫn người lạ tới nhà?”
Ánh mắt ông dừng trên Tô Mạn. Tôi thấy sự cảnh giác trong mắt ông xuất hiện nhanh hơn cả lo lắng dành cho con gái. Điều đó làm tôi bình tĩnh hơn một cách kỳ lạ. Người thật sự không biết gì thường hỏi đã xảy ra chuyện gì. Người sợ bị biết trước tiên sẽ hỏi ai đến cùng.
“Tô Mạn, luật sư của tôi.” Tôi nói. “Mở cửa đi, ba.”
Hai chữ cuối cùng rơi xuống rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nghe thấy cổ họng mình khựng lại. Lạc Chấn Nam nhìn tôi thêm vài giây, rồi tháo dây xích. Căn phòng khách vẫn như trong ký ức: bộ sofa gỗ đã cũ, mặt kính bàn trà có một vết nứt nhỏ ở góc, tủ tivi bày vài chiếc cúp nhựa tôi từng nhận khi còn học cấp hai. Trên tường, không có ảnh mẹ. Từ sau tang lễ, Lạc Chấn Nam đã cất hết mọi thứ liên quan đến Diệp Lan Chi, nói rằng nhìn nhiều chỉ khiến người sống không yên. Khi ấy tôi tin ông đang đau. Bây giờ tôi bỗng nghĩ, có lẽ ông chỉ sợ một đôi mắt đã chết nhìn mình quá lâu.
“Có chuyện thì mai nói.” Ông đóng cửa, giọng thấp và gắt. “Con không xem điện thoại à? Trên mạng đang nói con nửa đêm được luật sư đưa đi. Con còn chạy về đây, để người ta chụp được thì nhà này phải sống thế nào?”
Tôi đặt túi hồ sơ lên bàn trà. “Nhà này từng sống thế nào sau khi mẹ mất?”
Ông khựng lại. Ngón tay đang kéo rèm của ông dừng giữa không trung. Chỉ một giây rất ngắn, ngắn đến mức nếu không phải tôi đã nhìn ông bằng tất cả những năm tháng bị lừa dối, có lẽ tôi sẽ bỏ qua. Sau đó ông quay lại, cau mày như thể tôi vừa nhắc đến một chuyện không nên nhắc.
“Đang yên đang lành, con lôi mẹ con ra làm gì?”
“Con muốn hỏi một câu.” Tôi mở khóa túi tài liệu, lấy ra bản photocopy phiếu cấp cứu đã được đặt trong bìa trong suốt. “Mười bốn năm trước, mẹ không chết vì tai nạn giao thông. Bà được đưa vào Bệnh viện Tư An từ Trung tâm hậu kỳ Minh Hải, sau một sự cố thiết bị trong phòng dựng. Tại sao ba nói dối?”
Không có tiếng sấm, không có đồ vật rơi vỡ, không có cao trào như trong những bộ phim tôi từng đóng. Chỉ có sự im lặng đổ xuống giữa phòng khách, đặc đến mức tiếng mưa bụi ngoài cửa sổ cũng nghe rõ hơn. Lạc Chấn Nam nhìn tờ giấy, nhưng không đưa tay nhận. Da mặt ông dần mất màu. Ông há miệng, rồi khép lại. Đó không phải phản ứng của một người lần đầu nghe tin vợ mình chết vì một nguyên nhân khác.
“Con lấy thứ này ở đâu?”
Tôi cười rất khẽ. “Ba không hỏi nó là thật hay giả.”
Mắt ông giật một cái. “Ta hỏi con lấy ở đâu.”
“Tài liệu nặc danh gửi đến văn phòng luật sư. Phong bì gốc đã được niêm phong, camera lễ tân đã lưu, bản sao chưa công khai.” Tô Mạn lên tiếng, bình tĩnh đến mức lạnh. “Ông Lạc, hôm nay cô Lạc đến đây với tư cách con gái ông. Nhưng mọi câu trả lời của ông đều có thể quyết định hướng xác minh tiếp theo. Tôi khuyên ông đừng tùy tiện nói dối những thông tin có thể đối chiếu bằng hồ sơ.”
Lạc Chấn Nam nhìn cô, ánh mắt tức giận nhưng không dám bùng lên. Ông luôn như vậy. Với người trong nhà, ông có thể dùng giọng cha để đè xuống. Với người ngoài có chuyên môn, ông lập tức nhớ ra thế giới này không vận hành bằng tiếng quát của ông.
Tôi đặt thêm trang biên bản nội bộ lên bàn. “Dự án ‘Đêm Vỡ Ánh’. Đơn vị phối hợp kỹ thuật: Vân Đỉnh Văn Hóa. Ba có biết cái tên này không?”
“Không.” Ông đáp rất nhanh.
Nhanh đến mức giả.
Tôi nhìn ông. “Con chưa nói Vân Đỉnh liên quan gì tới mẹ.”
“Trên giấy có ghi, con vừa đọc.” Ông lập tức sửa, nhưng giọng đã khàn hơn. “Tinh Miên, con không hiểu đâu. Chuyện đã qua lâu rồi. Mẹ con mất rồi. Người sống phải sống tiếp. Con bây giờ còn đang bị cả mạng chửi, sao không lo chuyện trước mắt đi? Con đào những thứ này lên để làm gì? Muốn người ta viết thêm rằng nhà họ Lạc có một người mẹ chết không rõ ràng, một người con gái dính scandal, một người cha không biết dạy con sao?”
Tôi từng nghĩ câu “vì gia đình” là áo giáp của ông. Bây giờ tôi nhận ra nó là con dao. Mỗi lần ông nói vì gia đình, người phải chảy máu thường không phải ông.
“Con chỉ hỏi tại sao ba nói dối.” Tôi nhắc lại.
Ông tránh mắt tôi, đi đến bên tủ rượu cũ, lấy một chiếc cốc nhưng không rót nước. Tay ông run rất nhẹ. “Tai nạn nghề nghiệp hay tai nạn giao thông thì khác gì nhau? Người đã mất không sống lại được. Khi đó con mới mười một tuổi, ta nói thế để con đỡ sợ.”
“Vậy bản thỏa thuận này cũng để con đỡ sợ sao?”
Tôi đặt trang thứ tư lên trên cùng. Chữ ký Lạc Chấn Nam nằm ở cuối giấy, đen và méo như một vết cắt cũ. Ông nhìn thấy nó, sắc mặt đổi hẳn. Lần này, ông không còn giả vờ không hiểu. Cốc thủy tinh trong tay ông va vào cạnh tủ, phát ra một tiếng khô khốc.
Tô Mạn hơi nghiêng người, ánh mắt quét qua tay ông. “Ông nên đặt cốc xuống.”
Ông làm theo gần như vô thức. Tôi nhìn chữ ký ấy, rồi nhìn ông. “Hỗ trợ nhân đạo. Tự nguyện không tiếp tục khiếu nại. Không công khai chi tiết dự án. Bảo mật thông tin liên quan đến đơn vị phối hợp. Ba, những câu này do ai đưa cho ba ký?”
“Ta không nhớ.”
“Không nhớ?”
“Mười bốn năm rồi!” Ông đột nhiên cao giọng. “Con muốn ta nhớ từng tờ giấy, từng người, từng câu nói sao? Khi đó mẹ con nằm trong bệnh viện, bác sĩ nói tình hình rất xấu, con ở nhà khóc đến ngất. Một mình ta chạy đi chạy lại, ký bao nhiêu giấy tờ, gặp bao nhiêu người, ta còn phải nhớ sao?”
Nếu là đời trước, có lẽ tôi sẽ bị câu này làm lung lay. Tôi sẽ tưởng tượng ông một mình ở hành lang bệnh viện, mệt mỏi, tuyệt vọng, bị người ta ép đến đường cùng. Tôi sẽ thấy mình tàn nhẫn vì hỏi lại vết thương của người cha. Nhưng đời này, tôi đã chết một lần vì quá dễ tin vào những câu chuyện được kể bằng giọng đau khổ.
“Ba không nhớ ai đưa giấy, nhưng nhớ rất rõ phải giấu con suốt mười bốn năm.” Tôi nói. “Ba không nhớ mình ký gì, nhưng vừa thấy hồ sơ đã không hỏi thật giả. Ba không nhớ chuyện mẹ, nhưng nhớ phải lo danh tiếng nhà họ Lạc trước.”
Môi ông mím lại. Nếp nhăn hai bên khóe miệng sâu xuống, khiến khuôn mặt ông già đi rất nhiều. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy không phải một người cha uy nghiêm, mà là một người đàn ông đã sống quá lâu với một bí mật đến mức bí mật đó trở thành dáng đứng của ông.
“Con muốn gì?” Ông hỏi. “Muốn ta quỳ xuống xin lỗi con? Muốn ta nói rằng ta sai? Được, coi như ta sai. Nhưng con nghĩ con có thể làm gì? Con là một diễn viên đang bị truyền thông bẩn cắn xé. Người đứng sau những chuyện này không phải mấy blogger để con tung một đoạn ghi âm là xong. Họ có tiền, có người, có quyền khiến người chết cũng không được yên. Mẹ con đã mất rồi, con còn muốn kéo bà ấy ra trước ống kính thêm lần nữa sao?”
Câu cuối cùng đâm vào tôi rất sâu. Không phải vì nó đúng, mà vì nó giống hệt những lời ông từng dùng để ép tôi im lặng khi scandal đầu tiên nổ ra. Đừng nói nữa. Đừng làm lớn chuyện. Người ngoài sẽ cười. Gia đình không chịu nổi. Danh dự của ông luôn cần người khác hy sinh để giữ nguyên hình dạng.
“Tôi không kéo mẹ ra trước ống kính.” Tôi nhìn thẳng vào ông. “Tôi chỉ muốn biết ai đã đẩy bà vào bóng tối.”
Ông lùi nửa bước. Khuỷu tay ông chạm vào mép tủ thấp bên cạnh sofa. Cánh tủ vốn không khóa hé ra một khe. Bên trong không có gì đặc biệt, chỉ là vài quyển sổ cũ, một hộp thuốc, một chồng hóa đơn đã ố vàng. Nhưng ánh mắt ông lập tức liếc xuống khe hở đó, rồi lại vội vàng dời đi. Quá nhanh. Quá sợ.
Tôi nhìn theo. Ở dưới cùng của chồng giấy, có một góc phong bì da bò lộ ra, màu đã ngả nâu. Trên mép phong bì có hàng chữ máy in mờ đến gần như không đọc được, nhưng cụm “hỗ trợ” vẫn còn đó. Bên cạnh là một con dấu tròn xám, chỉ lộ nửa hình đỉnh núi cách điệu.
Tô Mạn cũng nhìn thấy. Cô không bước tới, chỉ nói rất nhẹ: “Tinh Miên, đừng chạm vào.”
Tôi đứng yên. Đầu ngón tay lạnh buốt, nhưng trong ngực lại có thứ gì đó đang cháy lên. Không phải may mắn. Không phải món quà trời rơi xuống. Đó là phản ứng của một người từng giấu đồ quá lâu, đến khi bị hỏi đúng chỗ thì chính ông ta nhìn về nơi chôn nó trước.
“Phong bì đó là gì?” Tôi hỏi.
Lạc Chấn Nam lập tức xoay người, dùng lưng chắn trước cánh tủ. “Không có gì.”
“Ba vừa nói không nhớ.”
“Ta nói không có gì!”
Tiếng quát làm chiếc đèn trần cũ như rung lên. Tôi không lùi. Trước đây, mỗi lần ông lớn tiếng, tôi sẽ tự động im. Đứa trẻ mười một tuổi từng tin rằng nếu mình ngoan hơn, nhà sẽ bớt đau hơn. Nhưng người phụ nữ đứng trong phòng khách đêm nay đã từng bị cả thế giới mắng chửi đến chết. Một tiếng quát của cha không còn đủ làm tôi cúi đầu.
“Có phải đó là phong bì tiền không?” Tôi hỏi. “Khoản ‘hỗ trợ nhân đạo’ mà họ đưa sau khi mẹ chết?”
Ông nhìn tôi, mắt đỏ lên không rõ vì tức giận hay vì sợ. “Lạc Tinh Miên, con đừng ép ta.”
“Con mới là người bị ép suốt mười bốn năm.” Tôi nói. “Ép tin mẹ chết vì tai nạn giao thông. Ép không hỏi. Ép coi im lặng là hiếu thuận. Ép chấp nhận rằng tất cả những gì ba làm đều vì con. Bây giờ con chỉ hỏi một phong bì, ba đã thấy bị ép rồi sao?”
Mặt ông co lại. Trong một giây rất ngắn, tôi tưởng ông sẽ khóc. Nhưng cuối cùng, ông chỉ cúi xuống, giật xấp hồ sơ trên bàn trà lên. Tô Mạn bước lên một bước, ánh mắt sắc lại, nhưng tôi đưa tay ngăn cô. Tôi muốn nhìn xem ông còn định diễn vai gì.
Lạc Chấn Nam nhìn từng trang giấy như nhìn một kẻ thù sống lại từ mồ. Ngón tay ông siết chặt đến mức mép giấy nhăn rúm. Rồi ông tát xấp hồ sơ xuống bàn. Một tiếng “chát” khô khốc vang lên giữa căn phòng khách sáng đèn.
“Đủ rồi.” Ông nói, giọng khàn đặc. “Từ hôm nay trở đi, con không được nhắc đến mẹ con trước mặt ta nữa.”
Tôi nhìn những trang giấy bung ra trên mặt bàn, nhìn chữ ký của ông nằm chệch dưới ánh đèn vàng, rồi nhìn qua vai ông. Cánh tủ sau lưng vẫn hé mở. Góc phong bì da bò cũ im lặng nằm trong bóng tối, giống như một cái miệng bị bịt kín suốt mười bốn năm, cuối cùng cũng để lộ vết máu đầu tiên.
