Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 46: Tên Mẹ Trên Hồ Sơ

Chương 46: Tên Mẹ Trên Hồ Sơ

Dòng chữ ấy nằm ở đó, ngay dưới dấu lưu trữ đã mờ của Bệnh viện Tư An, bình thường đến mức tàn nhẫn.

Người liên quan: Diệp Lan Chi.

Mẹ tôi.

Tôi nhìn ba chữ ấy rất lâu, lâu đến mức mép giấy trong tay hơi cong lại vì lực siết của ngón tay. Trong ký ức của tôi, tên mẹ chưa bao giờ xuất hiện trên bất kỳ hồ sơ chính thức nào liên quan đến showbiz. Cha tôi nói bà mất vì tai nạn nghề nghiệp, mọi việc đã xử lý xong, một đứa trẻ ngoan thì đừng hỏi những chuyện khiến người sống khó xử. Thế là rất nhiều năm sau đó, tôi học cách không hỏi. Tôi tưởng đó là ngoan. Hóa ra có thể chỉ là bị dạy cách im lặng quá sớm.

Tô Mạn không chạm vào tập giấy ngay. Cô kéo đèn bàn xuống thấp hơn, ánh sáng trắng quét qua từng trang photocopy, rồi nói với trợ lý đứng ngoài cửa: “Niêm phong phong bì gốc, lưu camera lễ tân, ghi nhận thời điểm nhận tài liệu. Không ai rời văn phòng trước khi sao lưu xong.”

Cửa kính khép lại. Bên ngoài, hot search vẫn leo, ảnh tầng hầm vẫn bị những tài khoản nhỏ thay nhau chú thích. Nhưng trước mặt tôi, mọi tiếng ồn rơi xuống rất xa. Chỉ còn tên mẹ tôi nằm trên trang giấy cũ, như một vết thương không chịu đóng vảy.

Tô Mạn ngồi xuống đối diện tôi. “Tinh Miên, nghe tôi. Tài liệu nặc danh không thể dùng ngay làm chứng cứ, nhưng nó có thể là đầu mối. Chúng ta đọc, đánh dấu, đối chiếu. Không gọi cho ai, không gửi ảnh cho ai, không để cảm xúc kéo cô chạy thẳng vào bẫy.”

Tôi đặt tập giấy xuống mặt bàn. “Đọc tiếp.”

Trang thứ nhất là phiếu tiếp nhận cấp cứu của Bệnh viện Tư An, thời gian mười bốn năm trước, 02 giờ 17 phút sáng. Người bệnh: Diệp Lan Chi. Tuổi: ba mươi bảy. Nghề nghiệp ghi rất mờ, nhưng vẫn đọc được bốn chữ: giám sát hậu kỳ. Nơi chuyển đến: Trung tâm hậu kỳ Minh Hải, tầng sáu, khu C. Người đưa đến không phải người nhà, mà là một tài xế của đơn vị sản xuất. Ở ô nguyên nhân sơ bộ, có người dùng bút xanh khoanh lại một cụm từ: sự cố thiết bị trong phòng dựng.

Tôi từng nghe cha nói mẹ bị tai nạn trên đường đi làm. Một chiếc xe mất lái, một ca phẫu thuật không kịp, một bi kịch không có người chịu trách nhiệm. Lúc đó tôi tin, bởi vì trẻ con thường tin người còn ở lại hơn người đã biến mất. Bây giờ, dưới ánh đèn văn phòng luật sư, lời nói cũ của cha tôi bỗng nứt ra từng đường rất mảnh.

“Không phải tai nạn giao thông.” Tôi nói.

“Theo trang này thì không.” Tô Mạn gạch một đường bằng bút chì bên cạnh dòng nguyên nhân. “Nhưng phiếu cấp cứu không đủ kết luận lỗi. Xem tiếp.”

Trang thứ hai là bản tường trình nội bộ bị photocopy nhiều lần, chữ nhòe ở mép giấy. Tôi phải cúi rất gần mới đọc được tên dự án: phim điện ảnh ‘Đêm Vỡ Ánh’. Phía dưới là đơn vị phối hợp kỹ thuật: Vân Đỉnh Văn Hóa. Ba chữ Vân Đỉnh hiện ra giữa những dòng chữ cũ, lặng lẽ như một con dao đã chờ sẵn trong bóng tối. Tôi từng nghĩ cái tên ấy chỉ mới chạm vào đời mình từ khi scandal công ty, hợp đồng, hot search và Lương Hách bắt đầu nối thành mạng. Hóa ra nó đã đứng ở một góc rất sâu trong quá khứ, sâu đến mức tôi chưa từng biết mình đã sống dưới cái bóng đó bao lâu.

Tô Mạn hỏi: “Cô từng nghe tên dự án này chưa?”

Tôi lắc đầu. “Cha tôi chưa từng nói mẹ làm cho Vân Đỉnh.”

“Trong hồ sơ không ghi bà ấy là nhân viên Vân Đỉnh. Có thể là bên hậu kỳ thuê ngoài, có thể là dự án hợp tác. Nhưng chỉ cần Vân Đỉnh xuất hiện trong hồ sơ tai nạn, nó đã không còn là chuyện gia đình đơn thuần.”

Trên trang giấy, phần người có mặt tại hiện trường liệt kê năm cái tên. Ba tên bị mờ, một tên tôi không biết, còn dòng cuối cùng chỉ đọc được họ và chữ viết tắt: Bùi A. D. Bút đỏ gạch ngang qua dòng đó, bên cạnh có ghi chú: không lấy lời khai do không thuộc nhân sự chính thức. Đầu ngón tay tôi dừng trên vết gạch đỏ ấy. Một người không thuộc nhân sự chính thức, một người bị gạch khỏi danh sách chứng kiến, một người họ Bùi. Trong đầu tôi thoáng hiện lên Bùi An Dã, người từng lảng tránh tôi ở những thời điểm quá đúng lúc.

“Đừng kết luận vội.” Tô Mạn nhắc. “Chỉ ghi lại khả năng.”

Tôi gật đầu. Tôi đã không còn là Lạc Tinh Miên đời trước, người chỉ cần nhìn thấy một mảnh bằng chứng đã lao đi như bị lửa đốt. Sự thật càng lớn càng không thể bốc lên bằng một ngọn lửa. Nó cần được giữ lạnh, phân tầng, khóa nguồn, tìm người đối chiếu. Tôi hiểu điều đó. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Trang thứ ba là biên bản làm việc sau sự cố. Dấu công ty đã bị photo đến mức chỉ còn một vệt tròn xám, nhưng logo bên góc vẫn nhận ra được hình đỉnh núi cách điệu của Vân Đỉnh. Nội dung ghi rằng sự cố xảy ra trong quá trình kiểm tra bản dựng cuối, do nhân viên tự ý quay lại phòng máy sau giờ vận hành, chưa có căn cứ xác định lỗi thiết bị. Câu chữ rất trơn. Trơn đến mức giống hệt những thông báo thanh minh mà các công ty từng dùng để giết tôi: không phủ nhận tai nạn, chỉ phủ nhận trách nhiệm; không nói nạn nhân sai, chỉ để mọi người tự hiểu nạn nhân đã làm điều không nên làm.

Tôi bật cười rất nhẹ. Cổ họng khô đến phát đau. “Họ viết mẹ tôi giống như người tự chuốc lấy tai nạn.”

Tô Mạn nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt lạnh xuống. “Đây là lối viết chuẩn của biên bản phủi trách nhiệm. Nếu sau đó có thỏa thuận dân sự, họ sẽ dùng chính câu này làm nền.”

Như thể để chứng minh cho lời cô, trang thứ tư lộ ra dưới tay tôi. Đó không phải hồ sơ bệnh viện, mà là bản sao thỏa thuận giải quyết sự cố. Tôi chỉ đọc được vài cụm nguyên vẹn: hỗ trợ nhân đạo, tự nguyện không tiếp tục khiếu nại, không công khai chi tiết dự án, bảo mật thông tin liên quan đến đơn vị phối hợp. Ở cuối trang, mục người đại diện gia đình có một chữ ký màu đen được photo lại. Chữ ký ấy tôi đã thấy quá nhiều lần trên giấy xin học, hợp đồng thuê nhà, giấy bảo lãnh thuế của công ty nhỏ đã xuống dốc.

Lạc Chấn Nam.

“Ông ấy ký.” Tôi nghe giọng mình vang lên rất xa. “Ông ấy biết.”

Tô Mạn đưa một tờ khăn giấy sang, nhưng tôi không nhận. Tôi không khóc. Có lẽ vì cú sốc quá lạnh, nước mắt chưa kịp tìm đường đi ra. Hoặc vì trong một đời trước, tôi đã khóc quá nhiều cho những người không xứng đáng nhận nước mắt của mình.

“Chúng ta chưa biết lúc đó ông ấy bị ép, bị lừa hay chủ động nhận điều kiện.” Tô Mạn nói chậm. “Nhưng đúng, chữ ký này là dấu vết trực tiếp. Nếu xác thực được bản gốc, cha cô phải giải thích.”

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ ‘hỗ trợ’. Họ không viết bồi thường, không viết trách nhiệm, không viết che giấu. Họ viết hỗ trợ, như thể mạng của một người phụ nữ và tuổi thơ thiếu mẹ của một đứa trẻ đều chỉ là khoản tiền được ban xuống vì lòng tốt. Tôi nhớ mùa đông sau khi mẹ mất, cha mua cho tôi một chiếc váy rất đắt rồi nói: “Mẹ con đi rồi, nhưng nhà này vẫn phải sống tiếp.” Khi ấy tôi tưởng đó là tình thương vụng về. Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy lạnh.

Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình sáng một giây, hiện thông báo: tài khoản đăng ảnh tầng hầm đã sửa tiêu đề lần hai, thêm cụm ‘nghi vấn được luật sư đưa đi trong đêm’. Truyền thông bẩn vẫn đang chạy, hiện tại vẫn đang cháy, nhưng quá khứ đã bất ngờ mở cửa, kéo tôi vào một căn phòng còn tối hơn cả hot search ngoài kia.

Tô Mạn tắt màn hình điện thoại của tôi. “Việc trên mạng tôi xử lý. Cô không được đi một mình.”

Tôi ngẩng lên. “Tôi muốn về nhà.”

Cô nhìn tôi rất lâu. “Về gặp Lạc Chấn Nam?”

“Ừ.”

“Bây giờ gần một giờ sáng. Cô đang bị theo dõi, ảnh vừa bị tung, tài liệu này chưa xác thực. Đây là thời điểm tệ nhất để đối chất.”

“Tôi không đối chất.” Tôi đặt bản thỏa thuận xuống, ép nó phẳng lại bằng lòng bàn tay. “Tôi chỉ muốn nhìn ông ấy khi hỏi một câu. Nếu ông ấy nói dối, tôi sẽ biết.”

Tô Mạn thở ra rất khẽ. “Cảm giác của cô không phải chứng cứ.”

“Tôi biết.” Tôi nói. “Nhưng phản ứng đầu tiên của ông ấy sẽ quyết định chúng ta nên tìm chứng cứ ở đâu.”

Căn phòng im xuống. Cuối cùng, Tô Mạn đứng dậy, cầm áo khoác. “Tôi đi cùng cô. Trợ lý lái xe. Không báo trước cho ông ấy. Toàn bộ cuộc nói chuyện, cô bật ghi âm, nhưng không dùng công khai khi chưa có tư vấn pháp lý. Cô hỏi ít thôi. Để ông ấy tự nói.”

Tôi gật đầu, bỏ bản sao hồ sơ vào túi tài liệu niêm phong. Trước khi rời phòng họp, tôi nhìn lại chiếc ghế đối diện mình. Suốt đêm nay, có một khoảng trống rất rõ ở đó, một khoảng trống mang tên Hạ Trầm Chu. Tôi đã muốn gọi anh trong một giây rất ngắn, muốn hỏi liệu Bệnh viện Tư An trong hồ sơ mẹ tôi có liên quan gì đến hồ sơ em gái anh không. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ úp điện thoại xuống.

Anh đã học cách không đuổi theo tôi. Vậy lần này, tôi cũng phải học cách tự bước qua cánh cửa nhà mình trước.

Xe của văn phòng luật sư rời khỏi bãi đỗ lúc 01 giờ 12 phút. Mưa bụi bắt đầu rơi trên kính chắn gió, mỏng đến mức gần như không thấy, chỉ làm ánh đèn đường nhòe thành những vệt dài. Tôi ngồi ở ghế sau, túi hồ sơ đặt trên đầu gối, hai tay đè lên mép niêm phong như đang giữ một người đã chết khỏi bị kéo đi lần nữa.

Khi xe dừng trước khu nhà cũ của cha tôi, đồng hồ đã qua một giờ rưỡi. Cửa sổ phòng khách tầng hai vẫn sáng. Ánh đèn vàng hắt xuống tán cây trước cổng, ấm áp đến mức giả dối. Tôi bước xuống xe, nghe tiếng mưa bụi rơi trên vai áo, rồi ngẩng đầu nhìn ô cửa ấy.

Đêm nay, tôi về nhà không phải để tìm một người cha.

Tôi về để hỏi người đàn ông đã ký tên thay mẹ tôi: rốt cuộc ông đã bán sự im lặng của bà với giá bao nhiêu.