Chương 4: Tôi Không Khóc Nữa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 4: Tôi Không Khóc Nữa
‘Có lẽ vậy.’ Tôi nhìn Nhan Sơ, chậm rãi buông tay khỏi mép sofa. ‘Mấy hôm nay tôi ngủ không ngon, nghe gì cũng thấy kỳ lạ.’
Câu trả lời ấy giống một tấm rèm được kéo xuống đúng lúc. Sau rèm, tim tôi vẫn đập rất nhanh, nhưng ngoài rèm, gương mặt tôi chỉ còn vẻ mệt mỏi nhạt nhẽo của một nghệ sĩ vừa quay cảnh đêm về. Nhan Sơ nhìn tôi thêm vài giây, như muốn tìm xem dưới câu nói kia có gai nhọn nào không. Tôi để cô ta nhìn. Đời trước, tôi sợ bị người khác nghi ngờ nên luôn vội vàng giải thích, càng giải thích càng giống kẻ có lỗi. Đời này, tôi học được một việc rất đơn giản: người đang dò xét mình không nhất thiết cần được đáp án. Họ càng không nhận được gì, càng dễ tự bịa ra một đáp án khiến họ yên tâm.
Quả nhiên, khóe môi Nhan Sơ mềm lại. Cô ta thở nhẹ, đưa tay muốn nắm tay tôi như mọi lần, nhưng tôi cúi xuống nhặt chiếc khăn giấy đã vo tròn trên bàn, vừa khéo tránh khỏi đầu ngón tay cô ta. Động tác ấy tự nhiên đến mức ngay cả tôi cũng không thấy cứng nhắc. ‘Miên Miên, cậu đừng tự ép mình như vậy. Nếu thật sự không khỏe, chiều nay mình có thể nói với anh Vệ Minh giúp cậu. Cậu biết mà, anh ấy tuy nghiêm khắc nhưng vẫn rất coi trọng cậu.’
‘Không cần.’ Tôi ném khăn giấy vào thùng rác. ‘Tôi tự nói được.’
Ánh mắt Nhan Sơ lóe lên rất khẽ. Cô ta không thích câu này. Người như cô ta quen nhất không phải cướp đồ từ tay người khác, mà là khiến người khác tự đưa đồ đến trước mặt mình, còn phải cảm ơn cô ta đã nhận thay. Một vai diễn, một buổi thử trang phục, một lịch trình gặp đạo diễn, một lời giải thích với công ty — tất cả đều có thể bắt đầu bằng câu “để mình giúp cậu”. Nếu tôi nhận sự giúp đỡ ấy, từ giây phút đó, đường đi của tôi sẽ bị cô ta kéo lệch đi bằng một sợi chỉ rất mềm.
Nhan Sơ lại cười. ‘Mình chỉ lo cho cậu thôi.’
‘Tôi biết.’ Tôi cũng cười, nhưng nụ cười chỉ dừng trên môi. ‘Cậu luôn lo cho tôi.’
Căn phòng nghỉ bỗng yên tĩnh đến mức tiếng điều hòa cũng có vẻ chói tai. Nhan Sơ nhìn ly sữa đã bị lau sạch dấu vết, rồi nhìn sang tập kịch bản bìa xanh nằm ở phía bên phải của tôi. Cô ta không còn lý do ở lại, mà tôi cũng không cho cô ta thêm lý do. Tôi đứng dậy mở cửa, không nói đuổi khách, chỉ nhìn đồng hồ trên tường. ‘Tôi còn phải thay đồ trước khi xuống phòng họp.’
‘Vậy mình không làm phiền cậu nữa.’ Cô ta đứng lên rất chậm, vẻ mặt vẫn dịu dàng, chỉ là trong khóe mắt có một thứ gì đó bị nén xuống. Đến cửa, cô ta quay lại, giọng hạ thấp như một lời nhắc nhở thân mật. ‘Miên Miên, dù cậu nghe được gì từ người khác, cũng đừng quên chúng ta là bạn thân nhất. Người khác có thể hại cậu, mình thì không.’
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa. Kim loại lạnh chạm vào lòng bàn tay, lạnh đến tỉnh táo. ‘Ừ.’ Tôi nói. ‘Tôi sẽ nhớ.’
Cửa khép lại. Mùi hoa dành dành vẫn còn vương trong phòng, ngọt và dính, giống một lớp phấn phủ lên vết máu cũ. Tôi đứng im khoảng mười giây, rồi đi thẳng tới bàn, lấy điện thoại bị úp xuống lên. Màn hình sáng lên, tin nhắn của Kỷ Tu Dương vẫn nằm ở đó: “Anh nghe Nhan Sơ nói em không ổn. Đừng vì một chút hiểu lầm mà làm khó cô ấy.” Một chút hiểu lầm. Đời trước, anh ta cũng dùng bốn chữ này để nhẹ nhàng lấp hết những vết thương của tôi. Vai bị cướp là hiểu lầm, lịch trình bị lộ là hiểu lầm, video khách sạn bị cắt ghép cũng là hiểu lầm. Chỉ có cái chết của tôi là thật, nhưng khi đó đã không còn ai cần giải thích nữa.
Tôi không trả lời. Tôi chụp màn hình tin nhắn, lưu vào một thư mục mới trên điện thoại, đặt tên là “Đèn”. Sau đó, tôi mở ghi chú, viết xuống ba dòng: Nhan Sơ biết Vân Lam. Kỷ Tu Dương nhận tin từ Nhan Sơ. Đường Vệ Minh nhắc tài nguyên quý sau. Những chữ đen hiện trên nền trắng, đơn giản đến mức không giống bằng chứng, nhưng tôi biết mọi đường dây lớn đều bắt đầu từ vài mẩu chỉ vụn như vậy. Đời trước tôi không thiếu uất ức, cũng không thiếu nước mắt. Tôi thiếu thói quen giữ lại từng dấu vết trước khi người khác kịp xóa chúng.
Trước khi xuống phòng họp, tôi tháo chiếc khuyên tai bên trái ra. Bên trong viên đá giả rất nhỏ là một thiết bị ghi âm dạng kẹp tôi từng mua để luyện lời thoại, rẻ tiền, âm thanh không đủ sạch để dùng làm chứng cứ pháp lý chắc chắn, nhưng đủ để nhắc tôi từng nghe ai nói gì, ở thời điểm nào. Đời trước tôi mua nó vì sợ quên thoại trong những buổi thử vai căng thẳng, sau đó bỏ quên trong ngăn kéo. Đời này, thứ bị bỏ quên ấy trở thành lời nhắc nhở đầu tiên rằng không phải mọi công cụ cứu mình đều đến từ người khác. Tôi kiểm tra pin, đặt chế độ tự động lưu theo thời gian, rồi cất nó vào túi áo khoác.
Phòng họp tầng mười hai của Tinh Diệu sáng trắng, bàn kính dài phản chiếu những gương mặt được trang điểm vừa đủ nghiêm túc. Đường Vệ Minh chưa đến. Hai trợ lý ngồi ở góc phòng, một người cúi đầu gõ máy tính, một người thấy tôi bước vào thì lập tức tắt màn hình điện thoại. Tôi không nhìn thẳng vào cô ta, chỉ chọn ghế bên cạnh cửa kính, đặt túi xách trên đùi thay vì trên bàn. Thói quen nhỏ này đời trước không ai dạy tôi. Sau này, khi nhìn lại vô số chuyện, tôi mới hiểu có nhiều thảm họa không bắt đầu từ âm mưu lớn, mà bắt đầu từ việc mình tin một chiếc bàn chung là nơi an toàn.
Đường Vệ Minh bước vào sau năm phút. Ông ta mặc vest xám đậm, nụ cười lịch sự như vừa được là phẳng cùng cổ áo. ‘Tinh Miên, sắc mặt cô không tốt lắm. Nghệ sĩ trẻ áp lực lớn là chuyện bình thường, nhưng đừng để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định của công ty.’
Tôi ngẩng đầu. ‘Quyết định nào ạ?’
Ông ta ngồi xuống ghế chủ vị, mười ngón tay đan lại. ‘Dự án “Tuyết Tận” vẫn đang trong giai đoạn trao đổi. Bên đạo diễn Cố chưa ký chính thức với ai. Công ty cần cân nhắc phương án ổn định hơn, đặc biệt là khi gần đây lịch trình và trạng thái của cô có chút bất ổn.’
Trạng thái bất ổn. Lịch trình bị người khác nắm trong tay, tài nguyên bị người khác dòm ngó, rồi cuối cùng lỗi lại rơi xuống đầu tôi vì “bất ổn”. Tôi nhìn gương mặt Đường Vệ Minh phản chiếu trên mặt bàn kính. Trong ảnh phản chiếu ấy, ông ta trông mờ hơn ngoài đời, nhưng nụ cười vẫn rõ. ‘Nếu công ty thấy tôi bất ổn, có văn bản đánh giá chuyên môn không ạ?’
Một trợ lý ngừng gõ phím. Đường Vệ Minh nhìn tôi, nụ cười không đổi nhưng ánh mắt nặng hơn. ‘Tinh Miên, cô đang chất vấn công ty?’
‘Tôi chỉ muốn biết tiêu chuẩn.’ Tôi nói rất khẽ. ‘Nếu đổi tài nguyên vì chuyên môn, tôi cần biết mình thua ở đâu. Nếu đổi vì lý do khác, tôi cũng cần biết lý do đó là gì.’
Không khí trong phòng họp chùng xuống. Trước kia, tôi sẽ sợ khoảng lặng kiểu này. Tôi sợ bị gắn mác khó bảo, sợ bị nói không biết điều, sợ một câu hỏi của mình khiến tất cả cố gắng nhiều năm thành công cốc. Nhưng lúc này, tôi chỉ cảm thấy buồn cười. Đời trước, tôi đã từng ngoan đến mức không dám hỏi bất cứ điều gì, kết quả vẫn bị họ đẩy ra trước ống kính để nhận tội thay. Vậy đời này, ngoan hay không ngoan còn có ý nghĩa gì?
Đường Vệ Minh chậm rãi dựa lưng vào ghế. ‘Cô còn trẻ, có vài chuyện không cần tính quá rõ. Công ty sẽ không bạc đãi cô. Nếu “Tuyết Tận” cần điều chỉnh, chúng tôi sẽ bù cho cô một dự án khác.’
‘Dự án nào ạ?’
Lần này, nụ cười của ông ta thật sự nhạt đi. Ông ta nhìn tôi như nhìn một quân cờ đột nhiên không chịu đứng yên trên bàn. Rất lâu sau, ông ta mới nói: ‘Chiều nay cô về nghỉ trước. Ngày hai mươi cứ đến Vân Lam gặp đạo diễn Cố như lịch trình. Còn kết quả thế nào, công ty sẽ trao đổi sau.’
Tôi cụp mắt. Lại là Vân Lam. Từ miệng Nhan Sơ, từ miệng Đường Vệ Minh, cùng một địa điểm rơi xuống trước mặt tôi như hai mảnh ghép khóa vào nhau. Tôi không hỏi thêm. Có những câu hỏi không cần được trả lời trong phòng họp, vì người trả lời đã để lộ quá nhiều khi tưởng mình đang kiểm soát cuộc nói chuyện.
Rời khỏi Tinh Diệu, tôi không về nhà ngay. Tôi ghé một cửa hàng tiện lợi gần ga tàu điện, mua một chiếc USB nhỏ màu đen, một cuốn sổ tay bìa xám và một thẻ nhớ mới. Nhân viên thu ngân hỏi tôi có cần túi không, tôi lắc đầu. Những món đồ ấy nằm gọn trong lòng bàn tay, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng tôi biết chúng nặng hơn bất cứ lời thanh minh nào tôi từng khóc cạn ở đời trước.
Tối hôm đó, tôi dùng máy tính cũ tạo một tài khoản email phụ, không liên kết với số điện thoại thường dùng. Tôi chụp lại hai bản lịch trình, lưu bản gốc, bản ảnh, bản PDF, rồi gửi từ tài khoản phụ đến một địa chỉ dự phòng khác với tiêu đề khô khan: “Tài liệu cá nhân – ngày 20”. Tôi sao lưu bản ghi âm phòng họp vào USB, lại đặt một bản trong thư mục mã hóa trên ổ cứng. Mỗi lần thanh tiến trình chạy đến một trăm phần trăm, tôi đều thở ra rất nhẹ. Không phải vì an toàn. Tôi biết mình chưa hề an toàn. Chỉ là lần đầu tiên sau khi sống lại, tôi nhìn thấy một con đường nhỏ do chính tay mình mở ra, không cần nước mắt, không cần cầu xin, cũng không cần chờ ai đó đến cứu.
Gần nửa đêm, Kỷ Tu Dương gọi đến. Tôi nhìn tên anh ta sáng lên trên màn hình, để chuông reo đến lần thứ ba mới nhấn tắt. Ngay sau đó, Nhan Sơ gửi một tin nhắn thoại dài mười mấy giây. Tôi không nghe, chỉ lưu lại. Người muốn diễn sẽ luôn để lại đạo cụ. Việc của tôi không phải vạch màn ngay trong đêm đầu tiên, mà là để họ bước sâu hơn vào sân khấu họ tự dựng.
Ngày hai mươi đến trong một buổi chiều âm u. Minh Hải không mưa, nhưng bầu trời xám như bị phủ một lớp bụi máy quay cũ. Tôi mặc chiếc áo khoác đen đơn giản, tóc buộc thấp, trang điểm rất nhạt. Trước khi ra khỏi nhà, tôi nhìn mình trong gương. Người trong gương vẫn là Lạc Tinh Miên hai mươi lăm tuổi, đôi mắt chưa bị năm năm sau mài đến cạn khô, khóe môi chưa học cách cười trước hàng vạn lời chửi rủa. Nhưng tôi biết bên trong thân thể trẻ tuổi ấy, có một người đã chết qua một lần và trở về với hai bàn tay trống rỗng. Bây giờ, hai bàn tay ấy không còn trống nữa.
Khách sạn Vân Lam nằm ở phía đông khu thương mại, mặt kính cao đến mức phản chiếu cả bầu trời xám. Xe dừng trước cửa xoay, nhân viên mặc đồng phục cúi chào tôi. Trong khoảnh khắc đặt chân xuống vỉa hè, đầu gối tôi hơi mềm đi. Đời trước, cũng tại nơi này, tôi từng bước vào như một diễn viên đang đi gặp cơ hội lớn nhất đời mình. Khi bước ra, tôi đã trở thành tội nhân trong một câu chuyện được người khác dựng sẵn.
Tôi siết dây túi xách, cảm nhận chiếc USB nhỏ chạm vào lòng bàn tay qua lớp vải. Không khóc. Tôi tự nói với mình. Không khóc nữa. Ánh đèn trên mái hiên khách sạn bật lên từng dải lạnh trắng, rơi xuống vai tôi như một dấu hiệu mở màn. Tôi ngẩng đầu, đi qua cửa xoay của Vân Lam. Bên trong đại sảnh, đồng hồ điện tử vừa nhảy sang 19:17.
