Chương 19: Tinh Diệu Muốn Tôi Biến Mất
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 19: Tinh Diệu Muốn Tôi Biến Mất
Email của Tinh Diệu nằm trong hộp thư như một vệt mực đen rơi xuống mặt nước. Tôi nhìn tiêu đề thêm vài giây, rồi không mở lại bằng điện thoại nữa. Đời trước, mỗi khi bị đẩy vào đường cùng, tôi luôn vội vàng trả lời, sau đó mới hiểu phản ứng hoảng loạn của con mồi cũng là một phần kịch bản. Tôi bật ghi màn hình, mở email bằng máy tính, lưu tiêu đề thư, địa chỉ gửi, tệp, thời gian và mã thư vào thư mục 0047_TinhDieu_termination. Con số bốn mươi tám triệu ở trang cuối được in đậm như một vết khâu thô bạo.
Hạ Trầm Chu gọi đến sau tin nhắn của tôi hai phút. Anh không hỏi tôi có sợ không, chỉ nói: “Đừng trả lời email. Đừng xóa bài. Đừng dùng tài khoản công việc để trao đổi bất cứ thứ gì không cần thiết.” Tôi nhìn văn bản tám trang trên màn hình. “Họ muốn dùng bồi thường để ép tôi nhận sai.” Anh đáp: “Không chỉ vậy. Họ sẽ dùng điều khoản độc quyền để khiến cô không làm việc được, dùng điều khoản bảo mật để khiến cô không nói được, rồi dùng thông báo đình chỉ để khiến mọi người nghĩ cô đã bị công ty kết luận có lỗi.” Tôi cười rất khẽ. “Một chiếc lồng có ba lớp khóa.” Đầu dây bên kia im lặng nửa nhịp. “Có người mở khóa được. Nhưng cô phải là người quyết định có cần luật sư hay không.”
Tôi hiểu ý anh. Nếu Hạ Trầm Chu thay tôi chọn kiện, cuộc chiến này sẽ lại biến thành câu chuyện một nhà đầu tư đứng sau một nữ nghệ sĩ mất kiểm soát. Tôi không cần một người kéo tôi ra khỏi lồng để công chúng đổi tên chiếc lồng ấy thành giao dịch. Tôi cần chìa khóa nằm trong tay mình. Vì vậy tôi nói: “Gửi danh thiếp. Nhưng sáng nay tôi phải tự đến Tinh Diệu trước.” Anh không ngăn tôi, chỉ nhắc: “Đi dưới camera. Mang bản in. Không ký gì. Mọi yêu cầu để họ gửi văn bản.” Những câu ấy ngắn, khô, nhưng khiến tôi yên tâm hơn mọi lời hứa hẹn ồn ào.
Bảy giờ ba mươi, thẻ ra vào của tôi bị vô hiệu hóa ở cửa xoay tầng một Tinh Diệu. Tiếng bíp đỏ vang lên rất nhỏ, nhưng trong đại sảnh, nó rõ như một cái tát. Nhân viên lễ tân nhìn màn hình rồi nhìn tôi. “Cô Lạc, hệ thống hiển thị quyền truy cập của cô đã tạm đóng. Xin cô ngồi chờ, phòng quản lý nghệ sĩ sẽ xuống đón.” Tôi nhìn camera ở góc trần, nhìn bảng điện tử đang chạy trailer phim mới của Nhan Sơ. Trên màn hình, cô ấy mặc bộ váy trắng tôi từng thử, cười dưới dòng chữ: “Tinh Diệu nâng đỡ gương mặt mới”. Hóa ra một tấm poster cũng có thể thông báo ai còn được đứng dưới đèn, ai đã bị đẩy ra khỏi khung hình.
Mười phút sau, La Viên xuống đón tôi. Cô ta từng theo tôi ba năm, cũng từng đứng sau Đường Vệ Minh ở đời trước khi công ty tuyên bố cắt đứt với tôi. Hôm nay cô ta không gọi tôi là “Tinh Miên” nữa. “Cô Lạc, Tổng giám đốc Đường đang đợi.” Tôi đứng dậy, chỉnh lại dây túi và hỏi: “Cuộc họp này có biên bản không?” La Viên khựng một thoáng. “Chỉ là trao đổi nội bộ.” Tôi gật đầu. “Vậy tôi sẽ tự ghi chú thời gian.” Người quen dùng bóng tối thường sợ nhất một câu bình thường: xin hãy để lại dấu vết.
Phòng họp tầng mười bảy vẫn lạnh như cũ. Đường Vệ Minh ngồi ở đầu bàn, cạnh trưởng phòng pháp vụ và một người phụ trách truyền thông. Trên bàn có ba tập giấy: thông báo đình chỉ mọi hoạt động, cam kết không phát ngôn và phương án xử lý khủng hoảng. Tập cuối cùng đặt một cây bút ở trên, như thể chỉ cần tôi ký tên, tất cả sẽ trở lại quỹ đạo họ muốn. Đường Vệ Minh nhìn tôi bằng vẻ mệt mỏi của một trưởng bối. “Tinh Miên, cô đã đi quá xa rồi. Gỡ bài, đăng xin lỗi, thừa nhận tài liệu liên quan Vạn Tố là hiểu lầm do cô thu thập không đầy đủ. Phí bồi thường có thể thương lượng lại.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, không chạm vào bút. “Tôi muốn nghe căn cứ đình chỉ.” Trưởng phòng pháp vụ đẩy tập giấy đầu tiên về phía tôi. Ông ta đọc rất trôi chảy: trong thời hạn hợp đồng, nghệ sĩ không được tự ý công bố tài liệu liên quan đối tác, không được gây tổn hại hình ảnh công ty, không được tiếp xúc truyền thông khi chưa được cho phép, mọi hoạt động biểu diễn, thử vai, quảng cáo và phát ngôn công khai đều phải thông qua Tinh Diệu. Tôi nghe đến câu cuối, bỗng nhớ đời trước từng cầm chính bản hợp đồng ấy, hỏi vì sao tôi không thể tự nói mình vô tội. Khi đó La Viên trả lời, vì cô là nghệ sĩ của công ty. Câu ấy bây giờ vẫn nằm trên bàn, chỉ đổi thành giấy trắng mực đen.
“Nói cách khác,” tôi nói, “công ty muốn chấm dứt hợp đồng với tôi, nhưng trước khi tôi trả đủ bốn mươi tám triệu, tôi vẫn không được nhận việc bên ngoài, không được tự thanh minh, không được công bố bằng chứng có lợi cho mình, cũng không được phản bác khi công ty dùng tên tôi để xử lý khủng hoảng.” Người phụ trách truyền thông cau mày. “Cô đang cố tình bóp méo điều khoản.” Tôi nhìn ông ta. “Không. Tôi chỉ đọc nó bằng tiếng người.” Không khí trong phòng họp chùng xuống. Đường Vệ Minh đặt tay lên tập cam kết, giọng vẫn giữ vẻ nhẫn nại giả tạo. “Tinh Miên, nghệ sĩ không thể chỉ dựa vào đúng sai. Cô cần sân khấu, vai diễn, nhãn hàng và giấy phép xuất hiện. Tinh Diệu có thể làm cô nổi, cũng có thể khiến cô tạm thời nghỉ ngơi.”
Tạm thời nghỉ ngơi. Bốn chữ ấy lịch sự đến mức bẩn thỉu. Đời trước, khi một nghệ sĩ bị ép biến mất, công ty không gọi đó là phong sát. Họ gọi là điều chỉnh chiến lược, bảo vệ hình ảnh, chờ thời cơ. Tất cả đều dẫn về cùng một nơi: căn phòng không ánh đèn, nơi mọi người dần quên mất cô từng tồn tại. Tôi đặt bản in email lên bàn. “Nếu công ty tin tôi vi phạm hợp đồng, hãy khởi kiện. Nếu công ty muốn đình chỉ hoạt động, hãy gửi thông báo chính thức kèm căn cứ. Nếu công ty muốn tôi xin lỗi, hãy ghi rõ tôi sai ở điểm nào và ai chịu trách nhiệm pháp lý cho lời xin lỗi đó.” Tôi nhìn thẳng Đường Vệ Minh. “Còn nếu chỉ muốn tôi biến mất để Nhan Sơ sạch sẽ bước lên, thì không cần nói vòng.”
Tên Nhan Sơ rơi xuống giữa bàn như ly nứt. Cửa phòng họp đúng lúc bị gõ nhẹ. Nhan Sơ đứng ngoài cửa, áo khoác màu kem, mắt hơi đỏ, vẻ mặt vừa lo lắng vừa vô tội. “Anh Đường, em nghe nói Tinh Miên đến nên muốn xem chị ấy thế nào.” Câu nói ấy dịu như đường rắc trên lưỡi dao. Đường Vệ Minh không đuổi cô ta đi. Điều đó đã đủ trả lời. Nhan Sơ bước vào, đặt một cốc nước ấm trước mặt tôi. “Tinh Miên, chị đừng cứng như vậy nữa. Công ty cũng chỉ muốn tốt cho chị. Nếu chị tiếp tục đối đầu, sau này còn ai dám dùng chị?” Tôi nhìn cốc nước bốc hơi, không chạm vào. “Em sợ không ai dám dùng tôi, hay sợ nếu tôi còn được dùng, vai diễn của em lại phải trả về đúng chủ?”
Sắc mặt Nhan Sơ trắng đi trong một khoảnh khắc rất ngắn. Cô ta cúi mắt, giọng nghẹn lại. “Em chỉ quan tâm chị.” Tôi đáp: “Vậy từ nay quan tâm bằng văn bản. Tôi dị ứng với sự tốt bụng không để lại chữ ký.” Điện thoại trên bàn rung lên. Không chỉ của tôi. Cả điện thoại của La Viên, người phụ trách truyền thông và trợ lý pháp vụ đều sáng cùng lúc. Một thông báo từ tài khoản chính thức của Tinh Diệu hiện trên màn hình: trước các tranh cãi gần đây, công ty quyết định đình chỉ toàn bộ hoạt động của nghệ sĩ Lạc Tinh Miên, yêu cầu cô phối hợp điều tra nội bộ, đồng thời bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm đối với mọi hành vi tự ý tiết lộ tài liệu thương mại và gây tổn thất nghiêm trọng cho đối tác.
Bài đăng chỉ có vài dòng, nhưng rất khéo. Không kết tội, nhưng đủ để công chúng tưởng tôi có tội; không phong sát, nhưng đủ để mọi đoàn phim hiểu không nên chạm vào tôi. Tôi nhìn thời gian đăng bài: 08:26. Cuộc họp mới bắt đầu được mười bảy phút. Tinh Diệu không hề định nghe tôi trả lời. Họ chỉ cần tôi xuất hiện trong tòa nhà này, để thông báo kia có thể được diễn giải thành kết quả sau một cuộc trao đổi nội bộ. Tôi lưu màn hình, gửi vào thư mục mới: 0826_TinhDieu_suspension, rồi đứng dậy. Đường Vệ Minh trầm giọng: “Cô đi lúc này là từ chối phối hợp.” Tôi quay đầu nhìn ông ta. “Không. Tôi từ chối diễn vai người đã nhận tội trong vở kịch của các ông.”
Thang máy đi xuống từng tầng một. Trên vách kim loại bóng loáng, gương mặt tôi trắng hơn bình thường, nhưng ánh mắt không còn giống người đang tìm đường trốn. Đại sảnh đã có vài phóng viên đứng bên ngoài cửa kính. Đèn flash chớp lên khi tôi bước ra khỏi thang máy. Có người hét hỏi tôi có thừa nhận vi phạm hợp đồng không, có người hỏi tôi có phải được Hạ Trầm Chu chống lưng nên mới dám cắn ngược công ty không, có người hỏi Bùi An Dã là ai. Câu cuối khiến đầu ngón tay tôi siết chặt quai túi. Tuyến Bùi An Dã vẫn chưa công khai. Nếu cái tên ấy đã lọt đến miệng phóng viên, nghĩa là có người đang cố kéo bóng tối ở ga Minh Tân cũ vào giữa đại sảnh Tinh Diệu.
Tôi không trả lời. Không phải vì sợ, mà vì im lặng lúc này có giá trị hơn một câu phủ nhận bị cắt ghép. Tôi đi thẳng dưới camera sảnh, qua hàng phóng viên đang bị bảo vệ chặn lại. Đúng lúc ấy, điện thoại rung. Tin nhắn của Hạ Trầm Chu chỉ có sáu chữ: “Người của cô đến rồi.” Cửa xe màu đen đỗ sát lề đường mở ra. Một người phụ nữ mặc vest tối màu bước xuống, tóc buộc gọn, trên tay cầm cặp hồ sơ mỏng. Cô ấy không nhìn phóng viên, cũng không nhìn tòa nhà Tinh Diệu phía sau tôi. Ánh mắt cô ấy rơi thẳng vào tập giấy tôi đang ôm, sắc như đọc được từng điều khoản chưa mở. “Lạc Tinh Miên?” cô ấy hỏi. Tôi gật đầu. Người phụ nữ đưa danh thiếp tới, giọng bình thản, không có lấy một chút ý cười. “Tôi là Tô Mạn. Từ giờ trở đi, nếu Tinh Diệu muốn cô biến mất, trước hết họ phải học cách ký tên dưới từng lời nói dối của mình.”
