Chương 18: Bản Tin Lúc Không Giờ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 18: Bản Tin Lúc Không Giờ
Tôi không đuổi theo chiếc xe xám. Phản xạ đầu tiên của một người vừa nhìn thấy manh mối biến mất là lao về phía nó, nhưng đời trước đã dạy tôi một điều rất đắt: khi kẻ khác muốn cô chạy, hướng chạy thường chính là cái bẫy. Tôi đứng nguyên dưới bóng camera giao thông ở đầu ngõ, nâng điện thoại lên chụp liên tiếp ba tấm ảnh: cột đèn, vệt bùn trên mặt đường, hướng chiếc xe rời đi. Sau đó tôi mở ghi âm, đọc rõ thời gian 05:28, vị trí lối sau ga Minh Tân cũ, tin nhắn cuối của Bùi An Dã và biển số bị che hai chữ cuối. Giọng tôi bình tĩnh đến mức xa lạ, giống như đang đọc lời thoại của một nhân vật không liên quan đến mình. Nhưng lòng bàn tay tôi lạnh ngắt.
Hạ Trầm Chu gọi đến ngay khi tôi vừa lưu xong tệp. Đầu dây bên kia có tiếng gió rất nhẹ, anh không hỏi tôi có sợ không, cũng không nói những câu vô dụng kiểu mọi chuyện sẽ ổn. Anh chỉ hỏi: “Cô còn đứng dưới camera chứ?” Tôi nhìn chấm đỏ nhỏ xíu trên trụ đèn. “Còn.” Anh đáp: “Đừng rời điểm sáng ngay. Người của tôi ở vòng ngoài nhìn thấy xe xám, nhưng không áp sát. Nếu đây là bẫy, đuổi theo sẽ khiến Bùi An Dã mất luôn giá trị làm nhân chứng.” Câu đó lạnh, nhưng đúng. Một người đã biến mất chưa chắc còn an toàn; một người biến mất vì bị tìm thấy càng không thể được cứu bằng sự nóng vội của tôi.
Ba phút sau, một chiếc xe màu đen dừng ở đầu đường lớn, không tiến vào lối sau ga. Trợ lý của Hạ Trầm Chu xuống xe, nói vài câu với bảo vệ khu vực rồi quay lại ngay. Không ai kéo tay tôi, không ai ra vẻ anh hùng. Họ chỉ mở rộng vòng sáng quanh tôi, để nếu có người muốn biến tôi thành một đoạn video mới, đoạn video ấy sẽ có quá nhiều góc máy không thuộc về họ. Khi về đến căn hộ, tôi đặt mũ, máy phụ, bút ghi âm và chiếc USB trống lên bàn, rồi lập tệp mới: 0527_BuiAnDa_missing. Trong đó, tôi ghi từng chi tiết: tên file VL_C3_EC_20190417_2012-2031.raw, mốc 21:06 và 23:41, ảnh ổ cứng, ga Minh Tân cũ, chiếc xe xám và tin nhắn “họ tìm thấy tôi rồi”. Bản sao camera vẫn chưa nằm trong tay tôi, nhưng kể từ sáng nay, sự tồn tại của nó đã kéo theo một người mất tích.
Hạ Trầm Chu đến lúc gần tám giờ, không vào nhà, chỉ đứng ngoài hành lang đưa tôi một phong bì mỏng. Bên trong là bản đồ camera quanh ga Minh Tân cũ và bản sao dữ liệu thương mại từ hệ thống bãi xe quanh khu vực. Anh nói: “Hợp pháp, nhưng chưa đủ chốt.” Tôi nhìn những đường kẻ đỏ trên bản đồ, bỗng thấy mệt đến mức muốn cười. Sự thật trong thế giới này chưa bao giờ là một tiếng sét. Nó giống những vệt sáng nhỏ bị chia cắt trên màn hình, phải gom từng mảnh mới đủ soi thấy mặt người. Tôi khép phong bì lại. “Tuyến Bùi An Dã giữ kín. Nếu bên kia biết tôi chưa có file, họ sẽ dựng bản giả. Nếu họ biết tôi có tên file, họ sẽ đổi thành câu chuyện tôi cấu kết nhân chứng.” Hạ Trầm Chu gật đầu, rồi đặt thêm một tập giấy xuống mép bàn. “Vậy tối nay dùng tuyến Kỷ Tu Dương trước.”
Tập giấy ấy là báo cáo dữ liệu hot search mà Kính Hải mua để phân tích rủi ro truyền thông. Các cụm từ liên quan đến Kỷ Tu Dương, Thẩm Dịch Lan và nhãn hàng Vạn Tố đã được đặt gói đẩy trước giờ Kỷ đăng bài phủi sạch quan hệ với tôi. Người mua không hiện tên cá nhân, nhưng công ty trung gian trùng với đơn vị xử lý chiến dịch hình tượng của anh ta. Dòng thời gian được xếp gọn như lịch quay: 19:40 kích hoạt gói “ảnh đế độc thân sạch”, 20:17 kéo lại video khách sạn của tôi, 21:05 đẩy cụm “chỉ là đồng nghiệp”, 00:00 dự kiến phát bản tin mềm về chiến dịch đôi của Kỷ Tu Dương và Thẩm Dịch Lan. Còn tôi, người từng ôm điện thoại đợi anh ta gọi lại ở đời trước, trong bản lịch ấy chỉ là đạo cụ cần bị dọn khỏi khung hình.
Tôi hỏi Hạ Trầm Chu: “Báo cáo này có sạch không?” Anh đáp: “Kính Hải mua bằng quyền phân tích đầu tư, đã xóa dữ liệu người dùng cá nhân, chỉ giữ nguồn đặt gói, mốc đẩy và biến động từ khóa.” Tôi khép tập giấy lại. Anh không đưa tôi dao. Anh đưa tôi cán dao, để tôi tự quyết định có rút lưỡi ra hay không. Lần đầu tiên, sự giúp đỡ ấy không giống một cái lồng. Tôi nói: “Cảm ơn.” Hai chữ rất nhẹ, nhưng hành lang yên tĩnh đến mức tôi nghe được cả tiếng mình thở.
Từ chín giờ sáng đến mười một giờ đêm, mạng vẫn tiếp tục mổ xẻ lời sửa bài của Nhan Sơ, video khách sạn và thái độ của Kỷ Tu Dương. Fan của anh ta dựng hình ảnh “ảnh đế bị người cũ kéo xuống bùn”, còn vài blogger nói tôi dựa vào Hạ Trầm Chu để trả thù. Tôi chỉ ngồi trước màn hình, kiểm tra lại từng mốc, từng ảnh chụp, từng đoạn hợp đồng đã được làm mờ thông tin không liên quan. Bằng chứng không cần hét. Nó chỉ cần xuất hiện đúng lúc người nói dối nghĩ rằng khán giả đã thuộc lời thoại của mình.
23:59, tài khoản của Vạn Tố đăng bài nhá hàng: “Không giờ gặp người thắp sáng sân khấu.” Một phút sau, bản tin lúc không giờ phát ra đồng loạt trên sáu tài khoản lớn. Ảnh Kỷ Tu Dương và Thẩm Dịch Lan đứng cạnh nhau dưới phông nền bạc, lời dẫn mềm mại đến mức buồn nôn: ảnh đế kín tiếng, ảnh hậu thanh lịch, hai người đồng hành trong chiến dịch mới, tình cảm thật giả để khán giả tự cảm nhận. Dưới bình luận, fan của Kỷ lập tức kéo câu “người trưởng thành đều có quyền bắt đầu lại”, như thể ba năm bị phủi sạch của tôi chỉ là một vết bụi nhỏ trên tay áo anh ta.
Tôi đăng bài sau bản tin đúng ba mươi giây. Nội dung rất ngắn: “Nếu đã chọn không giờ để kể chuyện mới, tôi cũng gửi một dòng thời gian cũ.” Bên dưới là bốn hình ảnh. Hình thứ nhất là trang hợp đồng hình tượng giữa Kỷ Tu Dương, Thẩm Dịch Lan và Vạn Tố, phần ngày ký được khoanh đỏ: trước ngày anh ta nói với tôi “đợi anh qua đợt này rồi công khai”. Hình thứ hai là điều khoản cấm Kỷ Tu Dương công khai bất kỳ quan hệ tình cảm ổn định nào trong thời gian chiến dịch. Hình thứ ba là báo cáo hot search đã ẩn dữ liệu nhạy cảm, chỉ còn mốc đặt gói và cụm từ được đẩy. Hình thứ tư là ảnh chiếc nhẫn tôi gửi trả, kèm thời gian chuyển phát, sau bài đăng “chỉ là đồng nghiệp” của anh ta.
Mười giây đầu tiên, màn hình yên lặng. Ba mươi giây sau, bình luận bắt đầu nổ tung. Một phút sau, từ khóa “Kỷ Tu Dương hợp đồng hình tượng” leo lên bảng phụ. Ba phút sau, “Vạn Tố không giờ” vượt qua cả tên Nhan Sơ. Có người mắng tôi tuyệt tình, có người mắng anh ta giả tạo, có người hỏi vì sao một người đang trong quan hệ lại ký điều khoản độc thân sạch trước khi chia tay. Dư luận không bao giờ biến thành công lý trong một cái chớp mắt; nó chỉ đổi hướng như đám đông thấy cánh cửa thứ hai mở ra. Nhưng chỉ cần cánh cửa đó mở, những người đứng sau bức tường sẽ phải chỉnh lại mặt nạ của mình.
Kỷ Tu Dương gọi cho tôi ở phút thứ tám. Tôi để chuông reo hết một lượt rồi mới bắt máy. Giọng anh ta vẫn dịu dàng, như đang diễn cảnh người đàn ông bị tổn thương trong một bộ phim tình cảm. “Tinh Miên, em nhất định phải làm đến mức này sao?” Tôi nhìn hợp đồng của anh ta đang được chia sẻ với tốc độ không thể kiểm soát. “Anh ký trước, tôi chỉ đọc sau.” Anh ta im lặng một thoáng rồi đổi giọng: “Hợp đồng hình tượng không đại diện cho tình cảm thật. Chúng ta từng có ba năm, em định biến nó thành công cụ trả thù à?” Tôi bật cười rất khẽ. “Không, Kỷ Tu Dương. Người biến tình cảm thành công cụ là anh. Tôi chỉ công khai hóa đơn.”
Anh ta nhắc đến Hạ Trầm Chu, nói trong giới này không ai giúp miễn phí, nói tôi đang bị người khác lợi dụng. Đời trước, câu ấy có thể khiến tôi dao động. Khi cả thế giới đều bẩn, người ta dễ nhầm sự bẩn thỉu là quy luật. Nhưng đời này, tôi đã biết điều quan trọng không phải ai đứng gần mình, mà là mình có còn quyền chọn cách đứng hay không. Tôi nói: “Anh không cần kéo người khác xuống để chứng minh mình không thấp. Và từ giờ, mọi cuộc gọi của anh đều sẽ được lưu.” Kỷ Tu Dương cúp máy trước. Mười lăm phút sau, phòng làm việc của anh ta ra thông báo, tố tôi cắt ghép tài liệu để trả thù người cũ và tuyên bố sẽ truy cứu pháp lý. Tôi không đáp. Trong thư mục dự phòng còn bản đối chiếu thanh toán đợt một của Vạn Tố và dữ liệu kích hoạt gói “độc thân sạch”. Nếu con thú đã cắn câu, tốt nhất nên để nó vùng thêm vài bước.
Hạ Trầm Chu nhắn đến: “Không cần trả lời ngay. Để họ nói thêm.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, nhớ lại buổi sáng ở ga Minh Tân cũ. Một người giữ bản sao đã biến mất vì nói quá sớm hoặc vì bị theo quá sát. Một người yêu cũ đang tự đốt hình tượng vì tin rằng công chúng chỉ cần một câu chuyện đẹp hơn. Hai tuyến bằng chứng đặt cạnh nhau, một tuyến sáng rực trên hot search, một tuyến chìm trong bóng tối sau ga cũ. Tôi không được phép vui quá sớm. Mỗi lần ánh đèn đổi hướng, bóng tối cũng sẽ đổi vị trí.
00:47, email từ phòng pháp vụ Tinh Diệu đến hộp thư công việc của tôi. Tiêu đề viết rất gọn: “Thông báo chấm dứt hợp đồng quản lý và yêu cầu bồi thường.” Trong văn bản dài tám trang, công ty cáo buộc tôi vi phạm nghĩa vụ bảo mật, tự ý công khai tài liệu liên quan đến đối tác thương mại, gây tổn thất nghiêm trọng cho hình ảnh nghệ sĩ cùng công ty và phá vỡ thỏa thuận xử lý khủng hoảng. Số tiền bồi thường được in đậm ở trang cuối: bốn mươi tám triệu. Thời hạn phản hồi: hai mươi bốn giờ. Tôi nhìn con số ấy rất lâu, rồi kéo ngăn bàn lấy chiếc nhẫn đặt cạnh phong bì của Hạ Trầm Chu. Một bên là tình yêu cũ đã biến thành hợp đồng. Một bên là chiếc lồng công ty bắt đầu khép lại bằng dấu đỏ pháp lý. Tôi chụp màn hình email, lưu file vào thư mục 0047_TinhDieu_termination, rồi nhắn cho Hạ Trầm Chu một câu: “Đến lượt chiếc lồng rồi.”
