Chương 17: Người Giữ Bản Sao
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 17: Người Giữ Bản Sao
Tin nhắn thứ hai dừng lại trên màn hình như một vệt sáng lạnh. Tôi nhìn cái tên Bùi An Dã rất lâu, lâu đến mức tiếng mưa ngoài cửa sổ cũng trở nên rõ ràng hơn. 00:43, một số lạ, một người tự xưng từng giữ bản sao camera Vân Lam, xuất hiện đúng sau khi Nhan Sơ sửa bài và Hắc Kính Giải Trí bắt đầu nghi ngờ ảnh thời gian thực của tôi. Trên đời này không có nhiều sự trùng hợp sạch sẽ đến vậy. Đời trước, tôi từng chết vì tin vào những bàn tay đưa ra quá đúng lúc. Đời này, tôi không còn thói quen đưa cổ tay cho người khác nắm chỉ vì họ nói mình cầm chìa khóa.
Tôi không trả lời ngay. Trước tiên, tôi chụp màn hình, bật ghi màn hình, rồi dùng máy phụ ghi lại toàn bộ giao diện tin nhắn. Sau đó tôi sao số điện thoại vào một tệp riêng, đặt tên bằng thời gian nhận tin: 0043_BuiAnDa. Những thao tác đó lạnh lùng đến mức gần như vô cảm, nhưng chỉ có tôi biết ngực mình đang thắt lại. Camera Vân Lam là cái gai cắm trong cổ họng tôi suốt hai đời. Nếu thật sự có người giữ bản sao, đoạn video bị cắt kia không còn là lời nguyền. Nhưng nếu đây là bẫy, người gõ những chữ này chỉ cần dụ tôi bước ra khỏi nhà trong đêm, mọi thứ vừa đảo chiều sẽ lập tức biến thành một scandal mới.
Tôi nhắn lại: “Chứng minh anh là Bùi An Dã.”
Bên kia im rất lâu. Trên màn hình, dòng “đang nhập” hiện lên rồi biến mất, biến mất rồi lại hiện lên, như người ở đầu kia đang đặt ngón tay trên mép vực. Một phút sau, tin nhắn mới tới: “Tôi từng làm ca phụ phòng hậu kỳ thuê ngoài của Vân Lam. Đêm đó hệ thống camera khu C bị xuất dữ liệu hai lần. Lần đầu lúc 21:06 theo lệnh nội bộ, lần thứ hai lúc 23:41 bằng tài khoản tạm của tổ kỹ thuật.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hai mốc thời gian. 21:06 là sau khi video bị cắt ghép có khả năng được tạo bản đầu, 23:41 là sau khi công ty bắt đầu gọi tôi về xử lý trong đời trước. Những con số ấy không giống lời bịa ngẫu nhiên. Người ngoài có thể biết tên khách sạn, biết tầng phòng, biết tôi bị vu khống, nhưng không dễ biết một hệ thống camera nội bộ có hai lần xuất dữ liệu trong cùng một đêm. Tôi vẫn không tin hoàn toàn. Một người biết quá nhiều chưa chắc là nhân chứng, cũng có thể là kẻ từng đứng trong bóng tối.
Tôi hỏi tiếp: “Tên file.”
Lần này bên kia trả lời nhanh hơn: “VL_C3_EC_20190417_2012-2031.raw. Tôi chỉ nhớ đoạn giữa, vì file bị đổi tên hai lần. Bản sao của tôi không phải bản xuất chính thức, là cache còn sót trong thư mục render tạm.”
Ngón tay tôi khựng lại trên mép bàn. C3. EC. 20:12 đến 20:31. Khu C, cửa thoát hiểm. Đó là góc camera khác mà tôi vẫn chưa công khai, cũng là lối tôi cố ý đi ngang qua trước khi rời khỏi khách sạn. Trong bài đăng đêm nay, tôi chỉ nhắc cửa thang máy C lúc 20:17, tuyệt đối không nhắc camera thoát hiểm. Nếu Bùi An Dã nói đúng, anh ta không chỉ đang cầm một mảnh video. Anh ta biết nơi mà bản cắt công khai đã cố tình xóa khỏi câu chuyện.
Điện thoại rung lên. Hạ Trầm Chu gọi đến. Tôi không ngạc nhiên. Anh luôn xuất hiện vào những lúc dư luận vừa đổi hướng, giống một người đứng ngoài cơn bão nhưng nghe được tiếng đinh trong từng tấm biển quảng cáo bị gió giật. Tôi bắt máy, không đợi anh hỏi đã nói: “Bùi An Dã liên hệ tôi.”
Đầu dây bên kia yên lặng đúng một nhịp thở. “Anh ta nói gì?”
“Nói từng giữ một bản sao camera Vân Lam. Đưa ra mốc xuất dữ liệu 21:06 và 23:41, tên file có khu C, camera thoát hiểm.”
Giọng Hạ Trầm Chu trầm xuống: “Đừng gặp một mình.”
Tôi kéo rèm cửa khép lại. Dưới lầu, ánh đèn bảo vệ hắt lên mặt kính, tạo thành một vệt trắng mỏng như lưỡi dao. “Tôi chưa nói sẽ gặp.”
“Cô đang nghĩ đến chuyện đó.” Anh nói rất chắc.
Tôi im lặng. Bị đoán trúng không khiến tôi khó chịu như trước. Điều khiến tôi khó chịu là tôi thật sự đang nghĩ đến chuyện đó. Một người từng chết trong tin đồn sẽ hiểu bản gốc đáng giá đến mức nào. Nó có thể không minh oan cho tôi ngay lập tức, nhưng nó có thể buộc những người từng nói camera đã mất phải giải thích vì sao có một đoạn còn sống. Sự thật không cần chạy nhanh. Chỉ cần nó không chết.
Hạ Trầm Chu nói tiếp: “Gửi tôi số và ảnh chụp màn hình. Tôi cho người kiểm tra nền của anh ta, nhưng cô đừng để anh ta biết.”
“Anh định làm thay tôi à?” Tôi hỏi.
“Không.” Anh đáp. “Tôi kiểm tra đường lui. Người quyết định có gặp hay không vẫn là cô.”
Câu đó khiến cổ họng tôi hơi nghẹn. Đời trước, quá nhiều người từng nhân danh tốt cho tôi để lấy mất quyền quyết định cuối cùng. Công ty bảo tôi xin lỗi để mọi chuyện qua đi. Kỷ Tu Dương bảo tôi im lặng để giữ thể diện. Cha tôi bảo tôi cúi đầu để gia đình không bị liên lụy. Hạ Trầm Chu của đời này nói anh chỉ kiểm tra đường lui. Một câu rất ngắn, nhưng đặt quyền lựa chọn trở lại trong tay tôi.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình cho anh, rồi quay lại hộp tin nhắn. Bùi An Dã vừa gửi thêm một dòng: “Đừng gọi cho tôi. Đường dây này không sạch.”
Tôi đáp: “Vì sao bây giờ mới tìm tôi?”
Bên kia lần này im lâu hơn tất cả những lần trước. Ngoài cửa sổ, mưa đã nhỏ đi, nhưng tiếng nước rơi từ mái hiên xuống ban công vẫn đều đều như kim đồng hồ. Khi tin nhắn hiện lên, từng chữ của nó không có dấu chấm câu dư thừa: “Vì đêm nay cô chứng minh 20:17. Trước đó tôi không biết cô còn giữ được gì. Tôi không muốn chết cùng một người không có khả năng tự cứu mình.”
Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì câu ấy thật đến tàn nhẫn. Người ta chỉ dám đưa tay cho một kẻ còn đứng được. Đời trước, khi tôi bị cả mạng đè xuống bùn, có lẽ Bùi An Dã cũng từng nhìn thấy bản sao trong tay mình, rồi chọn im lặng. Tôi không có tư cách đứng ở hiện tại để phán xét nỗi sợ của một người bình thường, nhưng tôi cũng không thể giả vờ sự im lặng ấy không từng giết tôi thêm một lần.
Tôi nhắn: “Anh muốn gì?”
“An toàn.”
“Ai đe dọa anh?”
“Không biết tên. Nhưng sau khi camera Vân Lam bị báo mất, người phụ trách kỹ thuật bị điều chuyển, một nhân viên trực ca bị bắt ký cam kết bảo mật, còn tôi bị xóa khỏi danh sách cộng tác hậu kỳ của ba đoàn phim. Có người gửi ảnh nhà tôi cho tôi. Tôi không phải người tốt. Tôi chỉ là người sợ chết.”
Tôi nhìn bốn chữ “người sợ chết”, lòng bỗng lạnh xuống. Sợ chết không phải tội. Nhưng trong mạng lưới này, nỗi sợ của mỗi người đều có thể trở thành một viên gạch xây nên nhà tù của người khác. Tôi hỏi: “Bản sao ở đâu?”
Bùi An Dã không trả lời trực tiếp. Một tấm ảnh được gửi tới. Ảnh chụp một ổ cứng nhỏ màu đen, bên cạnh là mảnh giấy viết tay méo mó: VL_C3_EC. Phía dưới mép ảnh có một phần nền gạch xám và bóng của biển hiệu màu xanh bị cắt mất nửa chữ “Tân”. Tôi phóng to, nhìn những hạt nhiễu trên ảnh. Không có mặt người, không có vị trí rõ ràng, cũng không có dữ liệu đủ để truy dấu ngay. Anh ta cẩn thận hơn tôi tưởng.
Hạ Trầm Chu gửi tin nhắn: “Tìm được hồ sơ cũ. Bùi An Dã, hai mươi bảy tuổi, từng làm trợ lý trường quay, hậu kỳ thuê ngoài. Năm ngoái bị rút tên khỏi ba dự án sau khi ký hợp đồng với một công ty dịch vụ liên kết Vân Lam. Không có tiền án. Có một lần báo mất dữ liệu nhưng hồ sơ bị rút.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng cuối. Báo mất dữ liệu nhưng hồ sơ bị rút. Một người giữ bản sao không nhất thiết là anh hùng. Có khi anh ta chỉ từng cố nói một câu, rồi bị cả hệ thống nhét câu đó trở lại cổ họng.
Tin nhắn của Bùi An Dã lại tới: “05:20. Lối sau ga Minh Tân cũ. Cô đi một mình, tôi đưa tên file đầy đủ và đoạn kiểm tra mười hai giây. Nếu thấy người của Kính Hải hoặc Tinh Diệu, tôi sẽ đi.”
Tôi nhìn chữ “một mình”, ánh mắt tối lại. Đây có thể là yêu cầu của một kẻ quá sợ hãi, cũng có thể là điều kiện của một cái bẫy. Tôi không trả lời ngay, chỉ chụp màn hình lần nữa. Hạ Trầm Chu gọi đến gần như cùng lúc.
“Không được.” Anh nói.
Tôi tựa lưng vào ghế. “Anh vừa nói người quyết định là tôi.”
Anh im lặng vài giây. Khi mở miệng lại, giọng anh vẫn thấp, nhưng không còn là mệnh lệnh. “Vậy quyết định trong điều kiện an toàn hơn. Cô có thể xuất hiện, nhưng không để mình biến mất khỏi mọi camera. Tôi sẽ không đi vào điểm hẹn. Tôi chỉ đặt người ở vòng ngoài, không làm anh ta nhìn thấy.”
Tôi nhìn màn hình máy tính, nơi hot search về “nhớ nhầm vài phút” vẫn còn đang leo. Cả thành phố Minh Hải này giống một phim trường khổng lồ, nơi ai cũng chọn góc máy có lợi cho mình. Nếu tôi muốn lấy lại câu chuyện của mình, tôi phải bước vào một góc máy khác, nhưng không được để mình trở thành cảnh quay mới trong tay kẻ khác.
Tôi nhắn cho Bùi An Dã: “Tôi đến. Nhưng nếu anh nói dối, đoạn tin nhắn này sẽ là bằng chứng đầu tiên.”
Bên kia chỉ trả lời một chữ: “Được.”
04:58, tôi thay áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, bỏ máy phụ, bút ghi âm và một chiếc USB trống vào túi. Trước khi ra cửa, tôi nhìn lại căn phòng sáng lờ mờ. Ổ cứng chứa ảnh thời gian thực vẫn nằm trên bàn, bên cạnh chiếc nhẫn tôi chưa kịp gửi đi. Một đời trước, tôi từng bước ra khỏi phòng trong hoảng loạn, nghĩ rằng mình chỉ cần tìm được một người tin mình là đủ. Một đời này, tôi bước ra vì biết không ai có nghĩa vụ cứu tôi trước khi tôi tự giữ được đường lui.
Ga Minh Tân cũ nằm ở rìa phía bắc thành phố, nơi tuyến tàu điện trên cao đã dời sang trạm mới từ hai năm trước. Lối sau gần như không còn người qua lại, chỉ có vài biển quảng cáo rách mép và ánh đèn vàng yếu ớt đọng trên nền xi măng ẩm. Tôi đến lúc 05:17, đứng dưới camera giao thông ở đầu ngõ đúng ba giây rồi mới đi tiếp. Đó là thói quen đã ăn vào xương: trước khi tin một nhân chứng, hãy để chính mình trở thành một dữ liệu khó xóa.
05:20. Không ai xuất hiện.
05:23. Số của Bùi An Dã tắt máy.
05:27. Một tin nhắn cuối cùng được gửi đến từ ứng dụng mã hóa, không phải số điện thoại ban đầu: “Xin lỗi. Họ tìm thấy tôi rồi.”
Tôi lập tức gọi lại, nhưng màn hình chỉ hiện vòng xoay lạnh lẽo. Ở phía xa, một chiếc xe màu xám vừa rời khỏi con hẻm sau ga, không bật đèn xi nhan, biển số bị bùn che mất hai chữ cuối. Tôi đứng yên dưới ánh đèn sắp tắt, nghe tiếng tim mình đập rất rõ. Bùi An Dã hẹn gặp tôi, đem bản sao đến trước mặt tôi rồi biến mất. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đoạn camera Vân Lam không chỉ có thể cứu tôi. Nó cũng đủ khiến một người khác bị kéo vào bóng tối.
