Chương 16: Đêm Hot Search Đảo Chiều
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 16: Đêm Hot Search Đảo Chiều
Tôi không lập tức mở lại máy tính. Màn hình đã tắt vẫn phản chiếu gương mặt mình mờ nhạt trong bóng tối, giống một diễn viên vừa bước xuống khỏi sân khấu nhưng lớp hóa trang chưa kịp lau sạch. Điện thoại trên bàn sáng lên liên tục. Tin Thẩm Dịch Lan về nước đã leo lên vị trí thứ tư hot search, ngay bên dưới là những bài viết kéo tên Kỷ Tu Dương vào bằng giọng nửa úp nửa mở: ảnh đế và ảnh hậu cùng đại ngôn, khí chất xứng đôi, Vạn Tố chuẩn bị công bố cặp đôi hình tượng cao cấp nhất năm.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy rất lâu. Người gửi email nặc danh đang muốn tôi nổi giận, muốn tôi ném ảnh Vạn Tố ra trước công chúng đúng lúc Thẩm Dịch Lan vừa xuất hiện. Nếu tôi làm vậy, chiến trường sẽ bị kéo sang fan ảnh hậu, fan ảnh đế, nhãn hàng cao cấp và hợp đồng bảo mật. Sự thật của tôi sẽ bị biến thành một trận ghen tuông rẻ tiền. Tôi đóng thư mục “Vạn Tố”, kéo thư mục “Vân Lam” ra giữa màn hình. Chiếc nhẫn có thể chặt đứt ảo tưởng tình yêu cũ, nhưng Vân Lam mới là chiếc khóa đầu tiên mở ra cái lồng đã nhốt tôi đời trước.
Hạ Trầm Chu gọi đến đúng lúc tôi mở tệp ảnh gốc. Anh chỉ hỏi: “Cô định dùng cái nào?”
“Không dùng Vạn Tố.” Tôi nói.
Đầu dây bên kia yên nửa giây, rồi giọng anh thấp xuống: “Đúng.”
Tôi bật cười rất nhẹ. “Anh không hỏi vì sao à?”
“Vì người gửi thư muốn cô làm vậy.” Anh đáp. “Chứng cứ có nguồn mờ chỉ có thể dẫn đường, không thể đứng trước đèn đầu tiên. Dùng thứ sạch hơn.”
Tôi đặt con trỏ lên bức ảnh chụp ở cửa thang máy C của khách sạn Vân Lam. Trong ảnh, tôi đứng nghiêng, khẩu trang kéo lên gần sống mũi, tóc bị mưa làm ướt một ít. Mặt kính sau lưng phản chiếu bảng điện tử của sảnh phụ: 20:17. Bức ảnh đó không đẹp. Góc chụp lệch, ánh sáng xanh lạnh, bên cạnh còn có nửa chiếc xe đẩy đồ vải của nhân viên buồng phòng. Nhưng chính vì không đẹp nên nó thật. Hôm đó, sau khi rời khỏi tầng phòng, tôi cố ý đi vòng qua sảnh phụ, đứng trước bảng điện tử hai giây để máy phụ tự chụp theo chế độ hẹn giờ. Đời trước tôi không thể chứng minh mình rời đi lúc nào. Đời này, tôi không để thời gian chỉ nằm trong miệng người khác.
“Ảnh này đủ để phủ nhận mốc 20:17 của Nhan Sơ.” Tôi nói. “Nhưng chưa đủ để phủ nhận toàn bộ video khách sạn.”
“Không cần phủ nhận toàn bộ ngay.” Hạ Trầm Chu nói. “Đêm nay chỉ cần khiến một câu nói của cô ta đứng không vững.”
Tôi hiểu. Dư luận giống một bức tường ẩm. Muốn nó đổ, không cần lao đầu vào húc đến chảy máu. Chỉ cần tìm đúng viên gạch đã mục, đẩy nó lệch đi, những vết nứt còn lại sẽ tự hiện ra dưới ánh đèn. Tôi mở mạng xã hội. Tên tôi vẫn nằm trên hai hot search đen, còn Tinh Diệu thì thả bài thương cảm cho Nhan Sơ, giống như muốn dùng nước mắt của cô ta rửa sạch mọi câu hỏi về thời gian.
Ba phút sau, Nhan Sơ đăng một bài dài. Giọng văn vẫn mềm như cũ: “Tôi không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Đêm đó tôi từng khuyên Tinh Miên rời khỏi khách sạn lúc 20:17, nhưng cô ấy nói cần ở lại xử lý công việc. Tôi không ngờ mọi chuyện sẽ thành ra như vậy. Xin mọi người đừng công kích cô ấy nữa, cô ấy chỉ là nhất thời hồ đồ.” Câu nào cũng như bảo vệ tôi, nhưng từng chữ đều đóng đinh tôi vào căn phòng kia. Cô ta còn rất thông minh, không nói “tôi nhìn thấy”, chỉ nói “từng khuyên”. Nếu bị bắt lỗi, cô ta vẫn có thể nói mình nhớ nhầm vì quá lo lắng.
Tôi nhìn bài đăng đó, trong lòng bỗng yên đến lạ. Nhan Sơ đời trước cũng từng khóc trước ống kính, nói không muốn tôi bị mắng, rồi để từng người nghe hiểu rằng tôi đáng bị mắng. Khi ấy tôi cuống cuồng giải thích mình không có, nhưng càng giải thích càng giống kẻ giãy giụa. Đời này, tôi không tranh giành vai nạn nhân với cô ta. Tôi chỉ đưa đồng hồ lên bàn.
Tôi đăng bài đầu tiên sau nhiều giờ im lặng. Nội dung rất ngắn: “Không khuyến khích công kích bất kỳ cá nhân nào. Tôi chỉ công khai ba mốc thời gian gốc để trả lời câu hỏi: 20:17 tối hôm đó, tôi ở đâu.” Bên dưới là ảnh chụp từ máy phụ, bản thông tin tệp có mã hash, hóa đơn xe đặt qua ứng dụng và ảnh lịch trình có dấu thời gian nhận trong nhóm làm việc. Tôi che những thông tin riêng tư không liên quan, nhưng giữ lại vị trí, phút giây và nguồn dữ liệu. Cuối bài, tôi chỉ viết thêm một câu: “Nếu cần đối chiếu pháp lý, tôi sẵn sàng nộp tệp gốc cho bên thứ ba độc lập.”
Nút đăng vừa sáng lên, căn phòng như bị kéo vào một khoảng chân không ngắn ngủi. Tôi đặt điện thoại úp xuống bàn, tự rót cho mình một cốc nước ấm. Đời trước, mỗi lần đăng gì đó, tôi đều run đến mức không cầm vững ly. Tôi sợ người ta không tin, sợ câu chữ bị cắt nghĩa, sợ những khuôn mặt xa lạ trong màn hình quyết định mình có còn được sống như một con người hay không. Lần này tay tôi vẫn lạnh, nhưng không còn run. Tôi không cần toàn mạng xin lỗi trong một đêm. Tôi chỉ cần họ bắt đầu nghi ngờ câu chuyện đã được viết sẵn.
Mười phút sau, hot search thứ nhất đổi tiêu đề. “Lạc Tinh Miên ảnh thời gian thực” leo lên từ vị trí hai mươi bảy. Mười lăm phút sau, “Mốc 20:17 của Nhan Sơ” xuất hiện ngay dưới tên cô ta. Bình luận chia thành nhiều phe như tôi dự đoán. Fan Nhan Sơ nói EXIF có thể sửa. Anti của tôi nói ảnh ở sảnh phụ không chứng minh tôi chưa từng lên phòng. Nhưng người qua đường bắt đầu hỏi một câu đơn giản: nếu 20:17 tôi đang ở cửa thang máy C, vì sao Nhan Sơ lại nói lúc đó cô ta khuyên tôi ở lại xử lý công việc? Một câu hỏi nhỏ, nhưng đủ khiến giọng khóc của cô ta lạc nhịp.
Hắc Kính Giải Trí lập tức đăng bài phản pháo, giọng điệu cợt nhả quen thuộc: “Ảnh thời gian thực trong thời đại này mà cũng có người tin à? Nghệ sĩ có cả ekip hậu kỳ, muốn tạo một bảng điện tử 20:17 rất khó sao?” Tôi nhìn tên tài khoản đó, ngón tay dừng lại trên màn hình vài giây. Lương Hách vẫn chưa biết đời này tôi đã nhớ từng mẫu câu của hắn. Hắn càng phủ nhận vội, càng chứng minh mốc thời gian này chạm đúng vào dây thần kinh của người đứng sau.
Tôi không đáp. Người đáp là một tài khoản chuyên giám định dữ liệu hình ảnh mà Hạ Trầm Chu từng nhắc tôi theo dõi. Họ không đứng về phía tôi, chỉ phân tích khách quan: ảnh có thể chỉnh, nhưng chuỗi dữ liệu gồm ảnh gốc, hóa đơn xe, thời gian máy chủ ứng dụng và lịch trình nhóm nếu được trích xuất nguyên bản thì có giá trị đối chiếu cao hơn một bài kể lại cảm xúc. Cách nói rất thận trọng, nhưng thận trọng chính là thứ tôi cần. Tôi không cần một người lạ tuyên bố tôi vô tội. Tôi cần họ nói: chuyện này chưa thể kết án.
Điện thoại của tôi rung lên. Đường Vệ Minh gọi. Tôi để chuông reo hết một vòng rồi mới nghe. Giọng ông ta vẫn lịch sự, nhưng lớp lịch sự đã mỏng đi rất nhiều. “Tinh Miên, cô đang làm mọi chuyện phức tạp hơn.”
“Tôi chỉ đăng thời gian của mình.” Tôi nói.
“Cô biết công chúng không đọc chứng cứ theo cách cô muốn. Nếu Nhan Sơ bị kéo vào tranh cãi, công ty sẽ phải xử lý thiệt hại hình ảnh của cả hai.”
“Công ty từng xử lý thiệt hại hình ảnh của tôi bằng cách ép tôi xin lỗi.” Tôi nhìn màn hình hot search đang nhấp nháy. “Lần này tôi muốn xem công ty xử lý lời nói sai giờ của cô ấy bằng cách nào.”
Ông ta im lặng một lúc. Khi mở miệng lại, giọng đã lạnh hơn: “Cô đừng quên hợp đồng vẫn còn trong tay Tinh Diệu.”
“Tôi chưa từng quên.” Tôi nói. “Vì vậy tôi mới lưu mọi cuộc gọi.”
Đường Vệ Minh cúp máy. Người như ông ta luôn biết cách dừng trước ranh giới pháp lý. Nhưng sự vội vàng của ông ta đủ để tôi hiểu: bài đăng này không chỉ đâm vào Nhan Sơ, nó còn đâm vào cấu trúc câu chuyện mà Tinh Diệu đã chuẩn bị. Nếu tôi ở sai chỗ lúc 20:17, toàn bộ lời kể của Nhan Sơ có thể tiếp tục phủ lên video cắt ghép. Nếu tôi ở đúng chỗ, video kia sẽ bắt đầu thiếu một đoạn mà họ không thể giải thích.
Gần nửa đêm, Nhan Sơ sửa bài. Cô ta thêm một câu: “Có lẽ do thời gian đã lâu, tôi nhớ nhầm vài phút, nhưng sự lo lắng của tôi dành cho Tinh Miên là thật.” Chỉ một câu sửa, hot search lại nổ thêm lần nữa. “Nhớ nhầm vài phút” trở thành cụm từ bị chụp lại khắp nơi, bởi vài phút trong scandal có thể quyết định một người rời khỏi phòng hay bị giữ lại trong lời đồn cả đời. Tôi nhìn những ảnh chụp màn hình lan nhanh, không thấy vui như mình từng tưởng. Một lời nói dối bị kéo xuống ánh đèn không khiến vết thương cũ biến mất. Nó chỉ chứng minh rằng năm đó, tôi đã thật sự bị người ta dùng những phút giây nhỏ nhất để giết chết.
Hạ Trầm Chu gửi đến một tin: “Đủ rồi. Đừng đăng tầng tiếp theo.”
Tôi trả lời: “Tôi biết.”
Anh lại gửi: “Giữ góc camera khác.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn sang ổ cứng đặt cạnh máy tính. Trong đó có một đoạn rất ngắn từ camera thang thoát hiểm mà tôi cố ý đi ngang qua ở Vân Lam, chỉ thấy nửa bóng lưng và mép áo của tôi. Nó chưa đủ sạch để công khai, nhưng đủ để đối chiếu với video bị cắt. Tôi chưa muốn lấy nó ra. Một khi phản diện biết tôi còn góc máy khác, họ sẽ đổi cách phá hủy bằng chứng. Đêm nay, để Nhan Sơ tự sửa bài đã đủ.
Đúng 00:43, màn hình hiện lên một tin nhắn từ số lạ. Không có lời chào, không có tên người gửi, chỉ có một câu rất ngắn: “Đừng tin bọn họ nói camera Vân Lam đã mất hết.” Tôi ngồi thẳng dậy. Một tin thứ hai đến ngay sau đó, run rẩy như được gõ trong bóng tối: “Tôi từng giữ một bản sao. Tên tôi là Bùi An Dã.”
