Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 15: Hợp Đồng Hình Tượng

Chương 15: Hợp Đồng Hình Tượng

Tôi nhìn dòng chữ cuối email rất lâu. “Bản hợp đồng hình tượng đã ký trước ngày 09.17.” Sáu chữ ở tiêu đề giống một tiếng gõ cửa, còn câu bên dưới giống lưỡi dao mỏng lách qua khe cửa đó, không gây tiếng động nhưng đủ khiến căn phòng bỗng lạnh đi. Chiếc nhẫn vừa được giao đến studio Tây Lâm chưa đầy vài phút, một tấm ảnh khác đã xuất hiện trong hộp thư phụ của tôi. Sự trùng hợp này quá sạch sẽ, sạch đến mức không giống thiện ý.

Tôi không tải ảnh về thư mục thường, cũng không chuyển tiếp cho bất kỳ ai. Đời trước, tôi từng phạm quá nhiều sai lầm vì hoảng loạn; lần này, tôi chụp giao diện email, lưu thời gian nhận, xuất nguyên thư dưới dạng tệp gốc rồi đặt vào thư mục riêng tên “Vạn Tố”. Bên trong, ảnh lịch trình Trần Giai gửi, ảnh chiếc nhẫn, biên lai chuyển phát, xác nhận giao phong bì và email lạ được xếp theo thứ tự thời gian.

Tôi phóng to tấm ảnh trong email. Nửa dưới bị làm mờ, nửa trên vẫn đủ rõ: Kỷ Tu Dương đứng trước phông nền màu bạc của Vạn Tố, áo sơ mi trắng, vest đen, cổ tay đặt hờ bên mép bàn trưng bày. Góc nghiêng của anh ta đẹp đến mức quen thuộc, kiểu góc đội hình ảnh luôn khen có cảm giác “người đàn ông biết chờ đợi”. Bây giờ nhìn kỹ, tôi mới hiểu, anh ta đã chuẩn bị sẵn một con đường khác trước khi tôi bị đẩy xuống vực.

Người phụ nữ mặc váy đen trong ảnh chỉ lộ nửa người. Cổ tay cô ta rất trắng, ngón áp út đeo chiếc nhẫn cùng kiểu với chiếc tôi vừa gửi trả, mặt nhẫn quay về phía máy quay để lộ họa tiết ngôi sao nhỏ. Vạn Tố từng gọi thiết kế đó là “Tinh Hẹn”, dòng nhẫn đôi giới hạn chưa công bố rộng rãi. Khi Kỷ Tu Dương đưa nhẫn cho tôi, anh ta nói đó là mẫu riêng do bạn trong nhãn hàng đặt giúp. Tôi đã tin. Hóa ra cái gọi là bí mật chỉ là vì bên trong nó có nhiều người hơn tôi tưởng.

Điện thoại rung. Hạ Trầm Chu gửi đến một câu: “Đừng mở thêm tệp đính kèm khác nếu người kia gửi tiếp.” Anh không hỏi tôi có ổn không, cũng không lập tức bảo tôi đưa mọi thứ cho anh. Tôi trả lời: “Chỉ có một ảnh, tôi đã lưu thư gốc.” Một lát sau, anh gọi tới.

Giọng anh qua loa điện thoại thấp và tỉnh. “Gửi cho tôi mã thời gian và tên miền người gửi. Không cần gửi ảnh nếu cô chưa muốn.”

Tôi mở phần thông tin thư, đọc vài dòng quan trọng. Tên gửi là một chuỗi ký tự vô nghĩa, nhưng đường chuyển tiếp cuối cùng lại đi qua một máy chủ có đuôi gần giống tên bộ phận truyền thông của Vạn Tố. Tôi nói xong, bên kia im lặng vài giây. Tiếng gõ phím rất nhẹ vọng lại, rồi Hạ Trầm Chu nói: “Có thể là người nội bộ nhãn hàng, cũng có thể là người mượn đường để cô tin. Chưa dùng được ngay.”

“Tôi biết.” Tôi nhìn gương mặt Kỷ Tu Dương trong ảnh. “Nhưng nó đủ để hỏi một câu.”

“Cô định hỏi ai?”

“Kỷ Tu Dương.”

Lần này anh im lâu hơn. “Hỏi để làm gì?”

“Để xem anh ta sợ chữ nào.” Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bật chế độ ghi âm cuộc gọi trên máy phụ rồi mới mở khung chat của Kỷ Tu Dương. “Bằng chứng giả cũng có thể khiến người thật lộ phản ứng. Chỉ cần tôi không công khai nó, tôi không trao dao cho người khác.”

Hạ Trầm Chu không ngăn. Anh chỉ nói: “Đừng hỏi quá đủ. Người biết mình bị nhìn thấy sẽ đổi kịch bản.”

Tôi gửi cho Kỷ Tu Dương một câu rất ngắn: “Vạn Tố là chuyện riêng của anh sao?” Bên kia không trả lời ngay. Dòng trạng thái đang nhập xuất hiện rồi biến mất, lặp lại ba lần. Căn hộ yên tĩnh đến mức tôi nghe được tiếng mưa còn đọng trên mái hiên nhỏ ngoài ban công nhỏ xuống từng giọt. Tôi từng chờ anh ta trả lời rất nhiều lần. Chờ anh ta nói yêu, chờ anh ta nói đừng sợ, chờ anh ta nói sẽ đứng cạnh tôi. Chờ đến cuối cùng, tôi chỉ chờ được một bài đăng “chỉ là đồng nghiệp”. Đêm nay, tôi không chờ tình yêu nữa. Tôi chỉ chờ sơ hở.

Cuối cùng Kỷ Tu Dương gọi tới. Tôi để chuông reo đến hồi thứ tư mới nghe. Anh ta không chào, câu đầu tiên đã rất thấp: “Ai gửi cho em?”

Tôi cụp mắt nhìn sóng ghi âm đang chạy đều. “Gửi gì?”

Đầu dây bên kia bỗng yên đi. Chỉ một khoảng trống rất nhỏ, nhưng đủ rồi. Người không biết chuyện sẽ hỏi tôi đang nói gì. Người thật sự vô tội sẽ ngạc nhiên. Còn Kỷ Tu Dương hỏi ai gửi cho tôi. Anh ta không cần biết vật đó là gì, vì trong đầu anh ta chỉ có một thứ đáng sợ nhất lúc này.

“Tinh Miên,” anh ta nhanh chóng lấy lại giọng ôn hòa, “giới này có rất nhiều người muốn lợi dụng mâu thuẫn của chúng ta. Những ảnh chụp hậu trường, những hợp đồng quảng bá, đôi khi không giống như em nghĩ.”

“Tôi nghĩ gì?”

“Em đang giận anh.” Anh ta thở nhẹ, như một người rất mệt vì phải dỗ dành sự vô lý của người khác. “Nhưng hợp đồng hình tượng là công việc. Nó không liên quan đến tình cảm thật.”

Tôi bật cười, rất khẽ. Câu trả lời đến nhanh hơn tôi tưởng. Kỷ Tu Dương luôn tự tin vào khả năng cứu câu của mình, nhưng một người quá quen diễn vai thâm tình đôi khi sẽ quên mất mình đang đứng ở cảnh nào. Anh ta vừa tự tay xác nhận chữ “hợp đồng hình tượng” mà tôi chưa hề nói ra.

“Vậy anh dùng tình cảm thật để giữ tôi trong bóng tối,” tôi nói, “rồi dùng công việc để đứng dưới ánh đèn với người khác?”

“Em đừng nói khó nghe như vậy.” Giọng anh ta trầm xuống. “Anh có nỗi khó xử của anh. Vạn Tố là hợp đồng lớn, phía nhãn hàng yêu cầu hình ảnh sạch, không scandal tình cảm phức tạp. Nếu lúc đó công khai chúng ta, không chỉ anh bị ảnh hưởng, em cũng bị kéo vào tranh chấp bồi thường. Anh giấu là để bảo vệ em.”

Câu “bảo vệ em” rơi xuống bàn như một chiếc ly rỗng. Đời trước, tôi từng tin người ta giấu tôi là vì yêu. Sau đó tôi mới biết, thứ cần được giấu thường không phải người được yêu, mà là lợi ích của người cầm chìa khóa. Tôi nhìn ảnh chiếc nhẫn trong thư mục, bỗng thấy một phần quá khứ của mình vừa bị định giá bằng điều khoản bồi thường.

“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói.

Anh ta lập tức dịu giọng. “Tinh Miên, em hiểu là tốt. Chúng ta có thể nói chuyện riêng. Anh sẽ để người mang hợp đồng đến cho em xem phần cần xem, nhưng em phải hứa không—”

Tôi ngắt lời: “Tôi hiểu rằng anh biết hợp đồng đó tồn tại trước khi hỏi tôi có nhất định phải làm đến mức này không.”

Đầu dây bên kia tắt tiếng. Một lúc sau, Kỷ Tu Dương nói từng chữ rất chậm: “Em ghi âm?”

Tôi không trả lời. Anh ta cũng không hỏi tiếp. Hai người chúng tôi đều biết, từ khi đời tư bị biến thành vũ khí, câu hỏi đó đã không còn ngây thơ. Anh ta cúp máy trước, như thể cúp càng nhanh thì lời mình vừa nói càng ít tồn tại. Tôi lưu file ghi âm, đặt tên bằng thời gian. Trong thư mục “Vạn Tố”, chuỗi bằng chứng lại dài thêm một đoạn.

Tin nhắn của Trần Giai đến gần như cùng lúc. “Chị, phòng truyền thông vừa nhận yêu cầu mới: tất cả tài liệu nhắc đến Vạn Tố tạm thời chuyển quyền truy cập. Người gửi yêu cầu là bên đại diện nhãn hàng, tên Diêu Thanh. Em chỉ nhìn thấy tên này rồi bị đá khỏi thư mục.” Dưới tin nhắn là một ảnh chụp rất mờ, nhưng tên “Diêu Thanh” vẫn nằm rõ trong dòng người phụ trách. Tôi nhìn hai chữ đó, rồi quay lại tấm ảnh email. Ở mép trái bức ảnh, phản chiếu trên mặt kính trưng bày có một bảng tên bị ngược. Khi lật ảnh và phóng to, hai chữ cuối đúng là “Diêu Thanh”.

Đại diện nhãn hàng xuất hiện đúng vị trí, đúng thời gian, đúng phản ứng. Đây vẫn chưa phải chứng cứ có thể ném ra trước công chúng, nhưng đủ để chứng minh email không phải một mảnh tin rác. Hợp đồng hình tượng của Kỷ Tu Dương có một điểm nối với Vạn Tố, còn Vạn Tố lại đang vội xóa dấu vết khỏi thư mục chung của Tinh Diệu. Những người này không sợ lời đồn. Họ sợ thời gian. Sợ ngày 09.17 trên chiếc nhẫn của tôi đứng cạnh ngày ký của hợp đồng kia.

Hạ Trầm Chu nghe tôi kể xong, chỉ nói: “Giữ Diêu Thanh ở tầng manh mối, chưa chạm trực tiếp.”

“Vì cô ấy có thể chỉ là người thực hiện hợp đồng?”

“Ừ.” Anh ngừng một nhịp. “Và vì người ký với Kỷ Tu Dương chưa chắc là người có quyền quyết định chiến dịch.”

Tôi hiểu ý anh. Trong showbiz, một hợp đồng tình cảm hiếm khi chỉ là hai nghệ sĩ giả vờ thân mật. Nó là nhãn hàng, công ty quản lý, blogger, lịch ra mắt, hot search dự phòng và cả kịch bản phủi sạch những mối quan hệ làm hỏng hình tượng. Tôi từng là phần cần bị phủi sạch trong kịch bản đó.

Màn hình điện thoại bỗng hiện thông báo tin giải trí mới. Tôi vốn định vuốt bỏ, nhưng cái tên Vạn Tố nằm giữa dòng tiêu đề khiến ngón tay tôi dừng lại. “Ảnh hậu Thẩm Dịch Lan về nước trong đêm, nghi chuẩn bị công bố đại ngôn trang sức cao cấp.” Video ngắn tự động chạy không tiếng. Cửa sân bay mở ra, đèn flash trắng xóa như mưa bạc. Một người phụ nữ mặc váy đen bước qua hàng phóng viên, tóc dài buộc thấp, gương mặt nghiêng dưới vành mũ rộng. Cô ta không cười, chỉ nâng tay chỉnh kính. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn ngôi sao của Vạn Tố lóe lên đúng một giây dưới ống kính.

Tôi phóng to khung hình đến khi các điểm ảnh vỡ ra. Đường cổ tay, chiếc váy đen, dáng đứng trước ánh đèn, tất cả chồng khít với nửa người phụ nữ trong email lạ. Ngay sau đó, hộp thư phụ lại sáng lên. Người gửi vẫn là chuỗi ký tự vô nghĩa ban nãy, nội dung lần này chỉ có một dòng: “Bây giờ cô biết người trên hợp đồng là ai rồi.”

Tôi nhìn gương mặt ảnh hậu Thẩm Dịch Lan trên màn hình, nhìn chiếc nhẫn giống hệt thứ vừa rời khỏi tay mình, rồi chậm rãi đóng nắp máy tính lại. Trong bóng tối phản chiếu trên màn hình đen, đôi mắt tôi lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

Nếu Kỷ Tu Dương muốn diễn thâm tình, vậy sân khấu của anh ta cuối cùng cũng đã đủ diễn viên.