Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 14: Chiếc Nhẫn Không Còn Vừa

Chương 14: Chiếc Nhẫn Không Còn Vừa

Tin nhắn gửi đi chưa đầy ba phút, Kỷ Tu Dương đã gọi lại. Tên anh ta hiện trên màn hình, sáng lên rồi tối xuống, giống một bóng đèn trong phòng hóa trang sắp hỏng. Tôi không nghe. Không phải vì sợ nghe thấy giọng anh ta, mà vì tôi bỗng nhận ra có những âm thanh một khi để lọt vào tai sẽ kéo người ta trở lại đúng vị trí cũ. Đời trước, chỉ cần điện thoại của anh ta rung lên, tôi có thể bỏ qua cả nhục nhã vừa nuốt xuống. Đời này, chiếc nhẫn đã nằm trên bàn, còn tôi đứng bên cạnh nó như đứng trước một đạo cụ đã diễn xong cảnh cuối cùng.

Cuộc gọi thứ hai đến lúc tôi đang mở hộp trang sức nhỏ dưới ngăn kéo. Trong đó không có nhiều thứ đáng giá. Một đôi khuyên tai từng được nhãn hàng gửi tặng, vài chiếc cài tóc dùng khi dự sự kiện, và chiếc hộp nhung màu xám bạc của chiếc nhẫn. Năm đó, Kỷ Tu Dương không tặng nó trong một nhà hàng sang trọng. Anh ta đưa tôi chiếc hộp trong phòng nghỉ tạm của đoàn phim, sau khi trợ lý đã kéo rèm, khóa cửa, kiểm tra bên ngoài không có nhân viên hậu trường đi qua. Khi ấy tôi còn cười, tự an ủi rằng người nổi tiếng yêu nhau vốn phải cẩn thận hơn người bình thường. Bây giờ nghĩ lại, tình yêu nào cần được kiểm tra camera trước khi trao nhẫn thì ngay từ đầu đã không định bước ra ánh sáng.

Tôi đặt chiếc nhẫn vào hộp. Vòng kim loại nhỏ nằm lọt giữa lớp nhung, sạch sẽ, lạnh lẽo. Mặt trong khắc một dãy số rất mảnh: 09.17. Đó là ngày anh ta nói với tôi, chờ sau khi nhận giải nam chính xuất sắc nhất, chúng tôi sẽ không cần trốn nữa. Tôi đã nhớ dãy số ấy lâu hơn cả nhiều lời thoại từng giúp tôi được đề cử. Kỳ lạ là ngón tay tôi lúc này không run. Chỉ có chỗ da từng bị dây chuyền cọ qua hơi rát, như cơ thể vẫn chậm hơn lý trí một bước, vẫn chưa kịp hiểu người nó từng giữ lại đã không còn đáng giữ.

Kỷ Tu Dương gửi tin nhắn thay vì gọi tiếp. “Tinh Miên, em đừng kích động. Chiếc nhẫn là chuyện riêng của chúng ta.” Tôi nhìn bốn chữ ‘chuyện riêng’ một lúc lâu. Đời trước, lúc video khách sạn lan ra khắp mạng, tôi cũng từng nắm lấy bốn chữ đó như phao cứu mạng. Tôi gọi cho anh ta, giọng khàn đến mức không giống tiếng mình. Tôi nói, chỉ cần anh thừa nhận chúng tôi từng yêu nhau, chỉ cần một câu, dư luận sẽ không thể dễ dàng gán tôi thành người chen vào tình cảm của người khác. Anh ta im lặng rất lâu, rồi bảo: “Tinh Miên, chuyện riêng không nên đặt lên bàn công chúng.” Khi ấy tôi khóc đến không thở nổi, còn anh ta giữ giọng ôn hòa như đang khuyên một diễn viên trẻ đừng phá hỏng đại cục.

Tôi nhặt điện thoại lên, trả lời: “Vậy tôi sẽ xử lý riêng.” Bên kia lập tức hiện đang nhập, dừng, rồi lại đang nhập. Cuối cùng anh ta chỉ gửi một câu: “Đừng để người khác lợi dụng em.” Tôi bật cười rất khẽ. Người từng đặt tôi lên bàn cân với danh tiếng của mình, bây giờ lại sợ người khác lợi dụng tôi. Nếu đây là một cảnh phim, biên kịch có lẽ sẽ bị chê quá lộ. Nhưng đời thật thường không cần tinh tế. Kẻ phản bội luôn thích nói về bảo vệ, giống kẻ đốt nhà luôn khuyên người khác tránh xa lửa.

Tôi không trả lời nữa. Thay vào đó, tôi chụp một tấm ảnh chiếc nhẫn nằm trong hộp, ánh đèn bàn rơi nghiêng qua mặt nhẫn, đủ để nhìn thấy vết khắc bên trong nhưng không lộ bất kỳ thứ gì riêng tư hơn. Sau đó tôi mở thư mục ‘Kỷ Tu Dương’, thêm ảnh mới vào, ghi chú thời gian, vị trí, thiết bị chụp và lưu bản gốc chưa chỉnh sửa. Bằng chứng tình cảm không dùng để khóc lóc. Nó dùng để chứng minh một người đã nói dối ở nơi công cộng, sau đó lại xin người bị anh ta phủi sạch giữ im lặng ở nơi riêng tư. Sự khác biệt ấy rất nhỏ, nhưng trong một vụ truyền thông, nhỏ đến đâu cũng có thể trở thành vết nứt.

Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng hẳn. Thành phố Minh Hải sau cơn mưa sáng bóng đến giả tạo, như một phim trường vừa được tưới nước để quay cảnh đêm. Tôi in ảnh chiếc nhẫn ra một tờ giấy nhỏ, không thêm lời giải thích. Ở mặt sau, tôi viết bằng bút đen: “Vật không còn đúng vị trí thì nên trả lại.” Chữ tôi rất thẳng, không đẹp, cũng không run. Viết xong, tôi đặt tờ giấy vào phong bì cùng hộp nhẫn, dùng băng keo niêm lại. Cảm giác đóng phong bì lạ hơn tôi tưởng. Không có đau đớn xé ruột, không có khoảnh khắc sụp xuống sàn như phim. Chỉ có một tiếng dính nhẹ của keo giấy, đơn giản như kết thúc một hợp đồng phụ lục không còn hiệu lực.

Tôi gọi dịch vụ chuyển phát nội thành. Khi nhân viên tổng đài hỏi địa chỉ nhận, tôi đọc tên studio riêng của Kỷ Tu Dương ở khu Tây Lâm. Địa chỉ ấy đời trước tôi thuộc còn kỹ hơn địa chỉ nhà mình. Có những đêm sau khi bị mắng ở công ty, tôi từng đứng dưới tòa nhà đó chờ anh ta tan quay, sợ bị chụp nên không dám gọi. Khi trợ lý của anh ta xuống lấy cà phê, tôi còn né sau cột, tự thấy mình hiểu chuyện. Bây giờ nghĩ lại, một người phụ nữ phải học cách vô hình để bảo vệ tình yêu của người khác, thật ra đã bị xóa tên từ lâu rồi.

Nhân viên chuyển phát đến rất nhanh. Tôi ký gửi bằng tên thật, yêu cầu chụp xác nhận khi giao, không cần người nhận ký thay nếu không xuất trình thẻ nhân viên của studio. Người giao hàng nhìn tôi hơi lâu, có lẽ nhận ra mặt tôi từ hot search, nhưng không hỏi. Tôi đẩy phong bì qua khe cửa, nói cảm ơn. Cánh cửa khép lại, căn hộ yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng điều hòa chạy đều. Trong điện thoại, hot search của Kỷ Tu Dương vẫn đang nằm ở vị trí cao. Cụm “chỉ là đồng nghiệp” được chế thành ảnh, thành meme, thành câu châm chọc dưới những bức ảnh cũ của tôi. Ba năm của tôi trở thành trò giải trí sau bữa khuya của người khác. Nhưng ít nhất từ giây phút phong bì rời khỏi tay, nó không còn là xiềng xích của tôi nữa.

Hạ Trầm Chu nhắn đến lúc tôi đang sao lưu biên lai chuyển phát. “Cô gửi thật?” Tôi nhìn màn hình, không ngạc nhiên vì anh biết nhanh. Đường nguồn hot search của Kỷ Tu Dương đang do người của anh kiểm tra, còn studio riêng kia không phải bí mật với người làm đầu tư. Tôi đáp: “Ừ.” Anh hỏi: “Gửi kèm gì?” Tôi nói: “Ảnh chiếc nhẫn. Một câu.” Anh im lặng vài giây rồi trả lời: “Đủ.” Chỉ một chữ đó khiến ngực tôi chậm rãi thả lỏng. Anh không bảo tôi đừng làm, không hỏi tôi còn tiếc không, cũng không nhân cơ hội khuyên tôi dựa vào anh. Có lẽ đối với một người từng chết vì bị quá nhiều người quyết định thay, sự tôn trọng đôi khi chỉ là không thêm một bàn tay lên vai.

Tôi gõ: “Anh không sợ tôi làm rối kế hoạch à?” Hạ Trầm Chu trả lời rất nhanh: “Cô không đăng công khai, không kích động fan, không tung riêng tư quá mức. Đây không phải rối.” Tôi nhìn câu ấy, đầu ngón tay dừng trên bàn phím một lúc. “Anh phân tích lạnh thật.” Bên kia đáp: “Vì cô đang đủ đau rồi.” Tôi không biết nên trả lời gì. Có vài câu nói không hề dịu dàng, nhưng lại khiến người ta đau theo cách có thể chịu được. Tôi tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn. Nếu là trước đây, tôi sẽ tự hỏi liệu anh có đang thương hại tôi không. Nhưng tối nay, tôi quá mệt để dựng thêm một bức tường chỉ vì một người không đạp vào vết thương của mình.

Mười bảy phút sau, Kỷ Tu Dương nhắn lại. “Em nhất định phải làm đến mức này sao?” Tôi đọc câu đó, bỗng nhớ đời trước mình cũng từng hỏi anh như vậy. Khi anh đăng bài phủi sạch quan hệ, khi anh để fan gọi tôi là kẻ tự tưởng tượng tình yêu, khi anh nhận phỏng vấn và nói mong mọi người đừng để tin đồn ảnh hưởng đến người vô tội, tôi đã nhắn: “Anh nhất định phải làm đến mức này sao?” Anh không trả lời. Hóa ra cùng một câu nói, đổi người gửi đi, trọng lượng cũng đổi theo. Khi tôi hỏi, đó là cầu xin. Khi anh hỏi, đó là trách móc.

Tôi nhắn lại: “Tôi chỉ trả lại đồ của đồng nghiệp cũ.” Lần này bên kia im rất lâu. Tôi gần như có thể tưởng tượng sắc mặt anh ta sau màn hình: vẫn đẹp, vẫn ôn hòa, nhưng dưới lớp da ấy chắc hẳn đã có một đường nứt nhỏ. Kỷ Tu Dương rất sợ những thứ không thể kiểm soát. Anh ta có thể để cả mạng mắng tôi, vì đó là đám đông không có gương mặt. Nhưng một chiếc nhẫn được trả về đúng studio, kèm ảnh có thời gian và biên lai chuyển phát, lại quá cụ thể. Cụ thể đến mức nếu một ngày anh ta tiếp tục nói “suy đoán tình cảm”, câu nói ấy sẽ tự đâm vào chính mình.

Điện thoại của Trần Giai chen vào ngay sau đó. Cô ấy gửi một ảnh chụp màn hình mới từ nhóm nội bộ Tinh Diệu. Thư ký của Đường Vệ Minh viết: “Tạm thời không nhắc lại quan hệ cũ. Trọng tâm chuyển sang Nhan Sơ bị công kích và áp lực tâm lý. Kỷ lão sư bên kia đang xử lý riêng.” Tôi phóng to bốn chữ “xử lý riêng”, rồi lưu ảnh vào thư mục công ty. Kỷ Tu Dương vừa sợ chiếc nhẫn thành bằng chứng, Tinh Diệu đã lập tức đổi hướng dẫn dư luận. Những người này giống một đoàn kịch tập quá lâu. Chỉ cần một đạo cụ bị đặt sai vị trí, tất cả diễn viên đều phải đổi lời thoại.

Nhưng bức ảnh thứ hai Trần Giai gửi mới khiến tay tôi dừng lại. Đó không phải nhóm chat nội bộ, mà là một bản lịch trình quảng bá bị chụp vội, góc ảnh hơi nghiêng. Dòng chữ ở giữa bị che mất một phần, nhưng tên Kỷ Tu Dương vẫn rõ ràng, nằm cạnh một ký hiệu trái tim được thiết kế theo phong cách của nhãn hàng trang sức Vạn Tố. Bên dưới có vài chữ: “chiến dịch đôi… bảo mật trước ngày công bố.” Tôi nhìn bức ảnh rất lâu. Vạn Tố là thương hiệu từng xuất hiện trên biên nhận chiếc nhẫn của tôi. Cũng là nhãn hàng mà Kỷ Tu Dương luôn nói không liên quan đến đời tư.

Trần Giai nhắn: “Chị, em không chắc cái này có dùng được không. Em chỉ thấy phòng truyền thông vừa bảo xóa khỏi thư mục chung.” Tôi gửi lại một câu: “Đừng động vào nữa. Lưu bản gốc, không chuyển tiếp cho ai khác.” Sau đó tôi mở thư mục ‘Kỷ Tu Dương’, đặt ảnh lịch trình vào một nhánh mới, tên là ‘Vạn Tố’. Trên bàn, chỗ chiếc nhẫn từng nằm đã trống. Vết hằn trên da tôi cũng gần như biến mất, chỉ còn một đường nhạt nếu nhìn thật kỹ dưới ánh đèn. Tôi bỗng hiểu, không phải chiếc nhẫn không còn vừa với ngón tay tôi. Là lời hứa bên trong nó từ đầu đã quá chật, chật đến mức chỉ chứa nổi danh tiếng của anh ta, chưa từng có chỗ cho tôi.

Chuông báo chuyển phát vang lên lúc mười hai giờ năm mươi tám phút. Ảnh xác nhận hiện trong ứng dụng: phong bì của tôi nằm trên quầy lễ tân studio Tây Lâm, bên cạnh một bình hoa trắng và bảng tên Kỷ Tu Dương. Tôi lưu ảnh, gửi bản sao vào email dự phòng. Ngay khi màn hình báo sao lưu hoàn tất, một email lạ xuất hiện trong hộp thư phụ. Tiêu đề chỉ có sáu chữ: “Muốn biết nhẫn thuộc về ai?” Tôi mở thư. Trong đó không có lời chào, chỉ có một tấm ảnh bị làm mờ nửa dưới. Ở nửa trên, Kỷ Tu Dương đang đứng trước phông nền Vạn Tố, tay trái đặt rất gần tay một người phụ nữ mặc váy đen. Trên ngón áp út của cô ta, có một chiếc nhẫn cùng kiểu với chiếc tôi vừa gửi trả. Dưới ảnh là một dòng chữ nhỏ: “Bản hợp đồng hình tượng đã ký trước ngày 09.17.”