Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 13: Người Yêu Cũ Lên Tiếng

Chương 13: Người Yêu Cũ Lên Tiếng

Tôi chưa bấm đăng bài mới ngay. Email của Vân Lam nằm yên trong hộp thư như một mẩu xương trắng vừa bị đào lên khỏi đất ướt. Dòng chữ “lỗi lưu trữ tạm thời” được viết rất sạch, rất đúng quy trình, cũng rất giống một bàn tay lau vội vết máu trên sàn rồi quên mất trong không khí vẫn còn mùi tanh. Tôi đứng dưới mái hiên đối diện màn hình quảng cáo, mưa rơi thành những đường sáng mỏng trước mắt. Trên màn hình lớn, Nhan Sơ vẫn đang mỉm cười. Trên điện thoại của tôi, cô ta vừa để lại một câu hỏi không trả lời được: 20:17, rốt cuộc cô ta đã nhìn thấy ai?

Tôi lưu email thêm một lần nữa, gửi bản sao vào hộp thư dự phòng, ổ đám mây và một tài khoản không liên kết với số điện thoại hiện tại. Ngón tay dừng ở nút đăng rất lâu. Nếu đưa ra ngay, Vân Lam sẽ nói lỗi kỹ thuật, Tinh Diệu sẽ nói tôi ép doanh nghiệp, Nhan Sơ sẽ lại khóc. Điều tôi cần không phải một lời xin lỗi vội vàng. Tôi cần họ chọn cách nói dối tiếp theo, vì lời nói dối thứ hai luôn nặng hơn lời nói dối đầu tiên.

Tin nhắn của Hạ Trầm Chu đến đúng lúc đó: “Giữ lại. Đừng đăng nguyên văn.” Tôi nhìn dòng chữ ngắn, khóe môi hơi nhạt đi. “Anh cũng nghĩ có người chờ tôi đăng?” Anh trả lời: “Ừ. Nếu cô tung email ngay, họ sẽ biến nó thành lỗi hệ thống. Nếu cô để họ tự lên tiếng trước, lỗi hệ thống có thể thành dấu hiệu che giấu.” Tôi gõ: “Anh đang dạy tôi im lặng?” Bên kia im vài giây. “Không. Tôi đang nhắc cô chọn người phải nói trước.”

Tôi tắt khung soạn bài. Đời trước, tôi từng sợ nhất khoảnh khắc im lặng sau khi bị kết án, vì im lặng khi ấy là không ai nghe, không ai hỏi, không ai đứng ra. Đời này, tôi học cách cầm nó như một con dao mỏng, nhưng phần da dưới lưỡi dao vẫn biết đau.

Mười hai giờ mười ba phút, tên Kỷ Tu Dương nhảy lên hot search. Dòng tiêu đề đầu tiên hiện lên rất nhanh: “Kỷ Tu Dương lần đầu phản hồi về Lạc Tinh Miên.” Ngay dưới đó là bốn chữ: “Chỉ là đồng nghiệp.” Tôi nhìn bốn chữ ấy, tiếng mưa ngoài hiên bỗng nhỏ hẳn đi. Có những nhát dao chỉ cần được đặt vào một câu rất lịch sự, rồi để cả mạng đẩy sâu thêm.

Bài đăng của Kỷ Tu Dương chỉ dài hơn hai trăm chữ. Anh ta viết: “Về những tranh luận gần đây, tôi không tiện thay bất kỳ ai đưa ra kết luận. Tôi và cô Lạc Tinh Miên từng là đồng nghiệp trong một số dự án, cũng từng được công ty sắp xếp xuất hiện chung vì nhu cầu tuyên truyền. Những suy đoán tình cảm không có căn cứ xin hãy dừng lại. Mong mọi người đừng vì hiểu lầm mà tổn thương người vô tội. Nhan Sơ là một cô gái thiện lương, xin đừng công kích cô ấy.”

Tôi đọc đến câu cuối thì bật cười. Âm thanh rất khẽ, nhanh chóng bị mưa nuốt mất. Rất Kỷ Tu Dương. Không nói tôi nói dối, nhưng dùng “suy đoán tình cảm” để biến ba năm yêu đương thành ảo tưởng một phía. Không trực tiếp đứng về phía Nhan Sơ, nhưng đặt cô ta vào vị trí người vô tội cần được bảo vệ. Không nói scandal của tôi là thật, nhưng nhắc đến “hiểu lầm” ngay sau tên tôi. Từng chữ đều sạch đến mức khó kiện, cũng bẩn đến buồn nôn.

Bình luận nổ tung nhanh hơn bài của Nhan Sơ. Fan của anh ta rốt cuộc chờ được một tấm khiên đủ đẹp để giơ lên. “Đã bảo ảnh đế nhà tôi không liên quan mà.” “Lạc Tinh Miên tự nhận người yêu à?” “Đồng nghiệp mà cũng muốn kéo xuống nước, người phụ nữ này đáng sợ thật.” Có người đào lại ảnh cũ rồi cười nhạo tôi tự đa tình. Không ai nhớ người luôn bảo tôi né tránh quan hệ là anh ta, cũng không ai nghe thấy những câu “đợi anh ổn định thêm một chút” dưới ánh đèn đã tắt.

Đời trước cũng như vậy. Khi video khách sạn lan ra, tôi gọi cho Kỷ Tu Dương suốt một đêm. Lúc đầu anh ta không bắt máy, sau đó trợ lý nhắn rằng anh đang quay cảnh đêm. Đến sáng, anh ta đăng một bài gần như giống hệt hôm nay, chỉ đổi vài chữ mềm hơn. Khi ấy tôi còn tưởng anh bị công ty ép. Tôi run rẩy hỏi anh có thể nói một câu rằng chúng tôi từng thật lòng không. Anh không trả lời.

Ngón tay tôi chạm vào màn hình rất nhẹ. Không đau như đời trước. Hoặc đau đã đông lại thành một lớp băng mỏng. Tôi từng nghĩ tình yêu chết vì phản bội sẽ có tiếng động rất lớn, giống kính vỡ, giống cửa sập, giống người ngã xuống giữa mưa. Hóa ra không phải. Nó chết trong một cụm từ được viết đúng chính tả: “chỉ là đồng nghiệp.” Ba năm của tôi, những lần tự tháo nhẫn trước khi xuống xe, những tin nhắn xóa vội, tất cả được anh ta ném vào sọt rác công chúng bằng giọng điệu lịch sự.

Điện thoại lại rung. Là Kỷ Tu Dương. Tôi nhìn tên anh ta hiện lên rất lâu, đến khi cuộc gọi sắp tự ngắt mới nhấn nghe. Bên kia có tiếng thở rất nhẹ, rồi giọng nói quen thuộc đến buồn cười: “Tinh Miên, anh biết em đang giận.” Tôi không đáp. Anh ta dừng một chút. “Bài đăng đó là quyết định của ê-kíp. Tình hình bây giờ quá loạn, nếu anh không tách quan hệ, cả hai chúng ta đều sẽ bị kéo xuống. Em hiểu mà, đúng không?”

Tôi nhìn bóng mình trên cửa kính. Người phụ nữ trong đó không khóc, chỉ có sắc mặt trắng hơn bình thường. “Tôi hiểu.” Bên kia rõ ràng thở ra nhẹ hơn. “Vậy em đừng phản ứng vội. Chờ chuyện qua đi, anh sẽ giải thích với em. Nhan Sơ cũng không dễ dàng, cô ấy bị mắng rất nhiều rồi. Em đừng đẩy mọi chuyện đến mức không thể quay đầu.” Tôi cụp mắt. “Kỷ Tu Dương, anh gọi cho tôi để xin lỗi, hay để chắc rằng tôi không lôi anh xuống?”

Bên kia im lặng. Im lặng đó dài hơn mọi câu trả lời. Một lúc sau, anh ta nói rất khẽ: “Tinh Miên, chúng ta đều là người trong ngành. Có những chuyện không cần nói trắng ra.” Tôi bỗng nhớ đến chiếc nhẫn nằm dưới cổ áo mình. Chiếc nhẫn anh ta tặng vào sinh nhật hai năm trước, trong một phòng nghỉ không có camera, không có hoa, không có lời công khai. Khi ấy anh ta nói đợi qua giai đoạn tranh giải sẽ cho tôi một danh phận đàng hoàng. Tôi đã tin. Khi yêu, người ta rất giỏi gọi sự im lặng của người kia là khó xử.

“Đúng,” tôi nói. “Có những chuyện không cần nói trắng ra.” Tôi nhấn kết thúc cuộc gọi trước khi anh ta kịp nói thêm. Màn hình trở lại trang hot search, nơi bốn chữ “chỉ là đồng nghiệp” vẫn đang leo cao. Tôi không lập tức đăng ghi âm cuộc gọi. Bằng chứng tình cảm không thể dùng như nước mắt. Nếu tung nó lúc đang đau, công chúng sẽ chỉ xem đó là níu kéo. Tôi cần nó nằm đúng vị trí, đúng thời điểm, cùng những tài liệu khác chứng minh rằng Kỷ Tu Dương không chỉ sợ mất danh tiếng, mà đã chuẩn bị đường lui từ trước.

Tôi mở thư mục lưu trữ riêng, kéo tất cả ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện cũ, lịch trình hẹn gặp, biên nhận quà sinh nhật và ảnh chiếc nhẫn vào một thư mục mới. Tên thư mục chỉ có ba chữ: “Kỷ Tu Dương.” Sau đó tôi gửi mã băm của file nén vào email dự phòng. Trên mạng, Hắc Kính Giải Trí nhanh chóng đăng bài mới: “Ảnh đế đã nói chỉ là đồng nghiệp, vậy ai từng mượn danh tình cũ để tạo drama?” Lương Hách lại nóng vội. Càng muốn đặt tôi vào vai kẻ bám víu, họ càng chứng minh bài đăng của Kỷ Tu Dương nằm trong cùng một nhịp truyền thông.

Trần Giai nhắn tới: “Chị, công ty đang bảo mọi người chia sẻ bài của anh Kỷ.” Ngay sau đó là ảnh chụp nhóm chat. Đường Vệ Minh không trực tiếp ra lệnh, nhưng thư ký viết rõ: “Định hướng hiện tại là tách quan hệ cá nhân, nhấn mạnh nghệ sĩ không liên quan đến đời tư của cô Lạc.” Tôi nhìn mấy chữ đó, trong lòng bỗng yên tĩnh lạ thường. Tinh Diệu vừa vô tình đưa cho tôi một bằng chứng khác: họ không chỉ im lặng về camera, họ còn chủ động đẩy Kỷ Tu Dương ra để cắt phần tình cảm cuối cùng quanh tôi.

Hạ Trầm Chu gọi đến lần này. Anh không hỏi tôi có ổn không. Có lẽ vì kiểu hỏi đó quá vô dụng lúc này. Anh chỉ nói: “Đừng dùng tình cảm để đánh trả.” Tôi tựa lưng vào tường. “Anh nghĩ tôi sẽ khóc lóc đăng ảnh nhẫn à?” Giọng anh trầm xuống một chút: “Tôi nghĩ cô từng yêu anh ta.” Câu đó khiến cổ họng tôi nghẹn trong nửa giây. Không phải vì anh đoán đúng, mà vì anh không dùng chữ “ngu”.

Tôi nhìn trailer phim mới của Kỷ Tu Dương đang chạy trên màn hình quảng cáo xa xa. Trong phim, anh ta quay đầu dưới mưa, ánh mắt đau khổ vừa đủ để fan tin ngoài đời anh ta cũng thâm tình. “Đã từng,” tôi nói. “Nhưng từng yêu không có nghĩa là phải từng chết thêm lần nữa.” Hạ Trầm Chu im lặng rất lâu, rồi đáp: “Vậy giữ chứng cứ. Ngày mai tôi cho người kiểm tra đường nguồn hot search của bài đó.” Tôi không phản bác. Lần đầu tiên, tôi thấy sự khác biệt giữa thay tôi thắng và cho tôi biết kẻ thù đứng ở đâu.

Sau khi cúp máy, tôi kéo rèm căn hộ lại. Mưa đã nhỏ hơn, nhưng thành phố vẫn ướt như vừa bị ai rửa qua loa trước khi tiếp tục diễn cảnh phồn hoa. Tôi đứng trước gương, luồn tay vào cổ áo. Sợi dây bạc rất mảnh. Chiếc nhẫn nhỏ trượt ra khỏi lớp vải, nằm lạnh trên đầu ngón tay. Mặt trong của nhẫn khắc một ngày tháng rất nhỏ. Ngày anh ta nói sẽ công khai khi mọi thứ ổn hơn. Ngày tôi ngu ngốc nghĩ một lời hứa giấu kín cũng có trọng lượng ngang ánh đèn sân khấu.

Tôi tháo móc dây. Kim loại chạm vào da phát ra một tiếng rất khẽ, gần như không tồn tại. Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh đó rõ như một cái khóa cũ vừa mở. Trên mạng, cụm từ “chỉ là đồng nghiệp” vẫn sáng rực. Trong hộp thư, email của Vân Lam vẫn nằm đó. Trong thư mục mới, ba năm tình yêu cũ đã được đóng gói thành dữ liệu. Tôi đặt chiếc nhẫn lên bàn, nhìn vết hằn nhạt trên da mình chậm rãi trở lại màu máu. Rồi tôi mở khung soạn tin nhắn, gõ cho Kỷ Tu Dương một câu duy nhất: “Anh nói đúng. Chiếc nhẫn này, cũng nên trở về vị trí của nó.”