Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 12: Lịch Trình Không Biết Nói Dối

Bình luận đó chỉ nằm dưới bài đăng của tôi năm giây, nhưng đủ khiến cả màn hình đổi màu. Những dòng thương hại Nhan Sơ vẫn còn đó, những lời mắng tôi vẫn còn đó, fan Kỷ Tu Dương vẫn đang hỏi tôi lấy tư cách gì kéo anh ta vào, nhưng giữa đám chữ đang chạy như lửa bén cỏ khô, câu hỏi kia giống một chiếc đinh lạnh đóng thẳng xuống mặt bàn: nếu 20:06 tôi đã rời khách sạn, vậy 20:17 Nhan Sơ nhìn thấy ai?

Tôi không trả lời. Đời trước, tôi đã học bằng cái giá quá đắt rằng trong lúc dư luận vừa đổi hướng, người đầu tiên nói thêm thường không phải người thắng, mà là người tự đưa cổ cho người khác nắm. Tôi đứng dưới tầng hầm khách sạn Vân Lam, sau lưng là cột bê tông lạnh và tiếng quạt thông gió rền rĩ. Màn hình điện thoại sáng đến đau mắt. Mỗi giây lại có thêm vài trăm bình luận. Có người phóng to ảnh lịch trình tôi đăng, có người nghi ngờ tôi đã chuẩn bị sẵn kịch bản, có người bắt đầu so thời gian gọi xe với mốc livestream của Nhan Sơ. Sự thật chưa thắng. Nó chỉ vừa được đặt lên bàn, cạnh một ly nước mắt còn rất nóng.

Hắc Kính Giải Trí phản ứng nhanh hơn tôi tưởng. Mười phút sau, tài khoản đó đăng một bài dài, giọng điệu vẫn cợt nhả như đang bóc phốt trong quán trà: “Lịch trình cá nhân ai cũng tự gõ được. Ảnh gọi xe cũng có thể chỉnh. Lạc Tinh Miên chọn đúng lúc Nhan Sơ khóc để tung ‘bằng chứng’, không phải quá trùng hợp sao?” Bên dưới, hắn còn khoanh đỏ phần tôi làm mờ biển số và số điện thoại, ám chỉ tôi che vì sợ bị kiểm tra. Rất hay. Khi không thể trả lời mốc 20:17, họ sẽ tấn công nguồn của mốc 20:06. Đó là phản ứng tôi chờ.

Tôi mở phần bình luận của bài mình, không đọc những câu chửi dài. Tôi chỉ tìm những câu hỏi có ích. “Có bản ghi thanh toán không?” “Hóa đơn điện tử có mã giao dịch không?” “Email gửi luật sư có thời gian máy chủ không?” “Khách sạn có log thang máy không?” Người qua đường khi bắt đầu nghi ngờ sẽ rất tàn nhẫn, nhưng cũng rất thực dụng. Họ không cần thương tôi. Họ chỉ cần một điểm đủ cứng để chống lại cảm xúc vừa bị Nhan Sơ dắt đi. Tôi nhấn vào phần chỉnh sửa bài đăng, thêm một dòng ngắn: “Tôi sẽ không công khai thông tin riêng của tài xế và nhân viên không liên quan. Phần dữ liệu có thể xác minh sẽ giao cho luật sư và nền tảng liên quan. Mong khách sạn Vân Lam trả lời yêu cầu bảo toàn dữ liệu.”

Gần như cùng lúc, tin nhắn của Hạ Trầm Chu hiện lên: “Đừng đưa thêm ảnh riêng. Đổi sang nguồn thứ ba.” Tôi nhìn câu đó vài giây, rồi gõ: “Tôi biết.” Anh trả lời rất nhanh: “Tài khoản gọi xe có biên nhận máy chủ. Email có header. Bãi xe có hóa đơn ra cổng. Ba nguồn này đủ buộc Vân Lam phải lên tiếng.” Lần này, tôi không thấy khó chịu vì anh nhắc. Có lẽ vì anh không nói “để tôi làm”, cũng không bảo tôi im lặng giao hết cho anh. Anh chỉ đặt những viên đá dưới chân tôi, còn bước hay không vẫn do tôi quyết định.

Tôi đăng bài thứ hai bằng tài khoản chính thức, ngắn hơn bài trước. Một ảnh là biên nhận gọi xe đã che thông tin tài xế, chỉ để lại mã đơn, thời gian xe bắt đầu chờ và thời gian kết thúc hành trình. Một ảnh là email tôi tự gửi vào hộp thư dự phòng, phần tiêu đề ghi rõ “Vân Lam – lịch trình và ghi chú”, thời gian máy chủ nằm ở góc phải. Ảnh cuối là biên nhận điện tử ở bãi xe, mốc ra cổng bị tôi khoanh nhẹ bằng nét đỏ: 20:08. Tôi không viết nhiều. “Dữ liệu có nguồn thứ ba. Tôi không yêu cầu ai tin cảm giác của tôi. Tôi yêu cầu kiểm tra dữ liệu.”

Sau khi bấm đăng, tôi tắt thông báo. Không phải vì không sợ, mà vì tôi hiểu nếu cứ nhìn vào biển người đang phán xét, bàn tay cầm dao cũng sẽ run. Trong trí nhớ đời trước, tôi từng ngồi trước màn hình suốt một đêm, xem từng người lạ viết rằng loại phụ nữ như tôi nên biến khỏi ngành giải trí. Khi ấy, tôi cứ tưởng nếu mình đọc hết, đau hết, chịu hết, có lẽ trời sẽ trả lại cho tôi một người chịu nghe. Nhưng mạng không phải tòa án. Mạng chỉ là sân khấu mở đèn quá sáng, nơi ai khóc đẹp hơn sẽ được thương trước. Đời này, tôi không cần họ thương. Tôi cần họ không thể giả vờ không thấy mốc giờ.

Điện thoại của tôi rung lên. Trần Giai gửi một ảnh chụp nhóm chat nội bộ của Tinh Diệu. Tin nhắn của bộ phận truyền thông rất ngắn: “Tất cả tạm ngưng chia sẻ livestream Nhan Sơ. Không tự ý bình luận về mốc thời gian. Chờ thông báo thống nhất.” Ngay dưới đó, có người hỏi: “Nếu lịch trình của Lạc Tinh Miên là thật thì sao?” Câu hỏi không được trả lời. Tôi nhìn ảnh chụp rất lâu, khóe môi hơi động. Một công ty vừa rồi còn nhân danh tập thể bảo nghệ sĩ trân trọng người bảo vệ mình, bây giờ bỗng biết im lặng. Hóa ra họ không sợ tôi nói. Họ sợ dữ liệu nói.

Trần Giai lại nhắn: “Chị, em nghe người ở hành chính nói khách sạn Vân Lam bên mình liên hệ mãi không gặp được ca trưởng trực tầng hôm đó. Người đó xin nghỉ từ sáng.” Tôi ngẩng đầu. Trong bãi xe, một chiếc xe màu đen chậm rãi lướt qua lối ra, đèn pha quét lên tường trắng một vệt sáng sắc như lưỡi dao. Nhân viên đổi ca bất thường ở đời trước từng là chi tiết không ai chịu nghe. Khi đó, mọi người chỉ nhìn đoạn video bị cắt. Không ai quan tâm người mở cửa tầng khách, người ghi nhận thang máy, người trực camera. Bây giờ, chi tiết ấy cuối cùng cũng trồi lên mặt nước.

Tôi trả lời Trần Giai: “Đừng hỏi thêm trong công ty. Giữ ảnh chụp nhóm chat. Xóa thông báo xem trước.” Cô ấy gửi lại một chữ “vâng”, sau đó lại thêm một câu rất nhỏ: “Chị, em hơi sợ.” Tôi nhìn câu đó, trong lòng bỗng lặng xuống. Đời trước, khi tôi bị ép đến đường cùng, tôi từng hận tất cả những người sợ hãi. Hận họ không nói, không nhìn, không đứng ra. Nhưng sống lại lần này, tôi bắt đầu hiểu sự sợ hãi cũng là thứ công ty dùng để nuôi dây xích. Không phải ai cũng có thể ngay lập tức bước ra ánh đèn. Có người chỉ cần dám giữ lại một ảnh chụp, đã là bắt đầu phản bội bóng tối. Tôi nhắn: “Sợ thì đừng đứng ra. Nhưng đừng nói dối.”

Bài đăng thứ hai nhanh chóng được blogger nhỏ chụp lại. Một bên mắng tôi diễn sâu, một bên bắt đầu lập bảng thời gian. 19:30 đến 20:05 ở khu tầng trên. 20:06 xe bắt đầu chờ ở hầm B3. 20:08 hóa đơn bãi xe. 20:17 Nhan Sơ nói nhìn thấy tôi gần phòng khách tầng trên. Bốn mốc nằm trên màn hình như bốn chiếc ghế trong một phòng thẩm vấn. Chúng không khóc, không run, không xin lỗi, cũng không biết nói lời mềm mại. Nhưng chính vì thế, chúng đáng tin hơn nước mắt.

Nhan Sơ kết thúc livestream sau khi bài thứ hai của tôi lên chưa đầy hai mươi phút. Trước khi tắt, cô ta vẫn nghẹn giọng nói mong mọi người đừng công kích tôi, nhưng sắc mặt đã trắng hơn lúc đầu. Tôi xem lại đoạn cắt cuối cùng do người qua đường đăng. Khi bình luận hỏi về 20:17, mắt cô ta tránh sang bên trái trong nửa giây. Rất nhỏ. Nhỏ đến mức fan cô ta vẫn có thể giải thích là đau lòng. Nhưng người từng diễn trước ống kính nhiều năm như tôi biết, có những khoảnh khắc không phải diễn sai, mà là kịch bản trong đầu đột nhiên rách một đường.

Một số điện thoại lạ gọi đến. Tôi không bắt máy. Ngay sau đó, tin nhắn được gửi vào: “Cô Lạc, tôi là quản lý ca đêm của khách sạn Vân Lam. Về yêu cầu bảo toàn dữ liệu, chúng tôi cần xác nhận thân phận trước khi xử lý. Mong cô không tiếp tục đưa tên khách sạn lên mạng, tránh gây ảnh hưởng danh dự doanh nghiệp.” Tôi đọc đi đọc lại hai lần. Câu chữ rất lịch sự, nhưng thứ lọt ra ngoài không phải thiện chí, mà là hoảng. Nếu dữ liệu còn nguyên, cách nhanh nhất để bảo vệ danh dự khách sạn là nói đang phối hợp kiểm tra. Nếu họ yêu cầu tôi đừng nhắc tên trước, chứng tỏ cái tên ấy đã bắt đầu nóng lên trên tay họ.

Tôi chụp lại tin nhắn, gửi cho Hạ Trầm Chu. Anh chỉ trả lời một câu: “Đừng gặp riêng người của khách sạn.” Tôi đáp: “Tôi chưa ngu đến mức đó.” Lần này, anh im vài giây rồi gửi lại: “Tốt.” Một chữ rất khô. Tôi nhìn màn hình, không hiểu sao lại nhớ tới hành lang Vân Lam đêm đó, khi anh đứng dưới ánh đèn lạnh và hỏi vì sao tôi run. Khi ấy tôi ghét sự bình tĩnh của anh. Bây giờ tôi vẫn chưa tin anh, nhưng ít nhất, giữa đêm đầy tiếng ồn này, sự bình tĩnh ấy không còn khiến tôi thấy mình bị bỏ mặc hoàn toàn.

Tôi rời khỏi bãi xe. Gió đêm Minh Hải thổi qua cửa ra vào, mang theo mùi mưa chưa rơi. Phía trên màn hình lớn ngoài phố, quảng cáo của Nhan Sơ cho một nhãn hàng mỹ phẩm vẫn đang phát. Cô ta cười trong trẻo, má lúm đồng tiền mềm như không biết đau. Dưới ánh đèn trắng, gương mặt ấy đẹp đến mức vô tội. Tôi đứng ở vỉa hè, nhìn nụ cười của cô ta bị phản chiếu trên kính điện thoại, còn bên dưới là bảng thời gian mà người qua đường vừa lập. Một gương mặt biết khóc và một lịch trình không biết nói dối. Đêm nay, chúng đứng đối diện nhau.

Đúng mười một giờ bốn mươi bảy, email dự phòng của tôi nhận được phản hồi tự động từ hệ thống tiếp nhận khiếu nại dữ liệu của Vân Lam. Nội dung chỉ có vài dòng, nhưng đủ khiến ngón tay tôi dừng lại trên màn hình. “Kính gửi cô Lạc, dữ liệu camera khu phòng khách tầng 18 trong khoảng 20:05 đến 20:22 ngày xảy ra sự việc hiện không thể trích xuất do lỗi lưu trữ tạm thời. Chúng tôi đang tiến hành kiểm tra nội bộ.” Tôi nhìn dòng chữ “lỗi lưu trữ tạm thời”, chậm rãi bật cười. Không lớn, không vui. Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nghe thấy tiếng bánh răng cũ của đời trước bắt đầu kẹt lại. Nhan Sơ có thể khóc. Hắc Kính có thể bẻ chữ. Tinh Diệu có thể ra thông báo. Nhưng camera không tự chọn mất đúng mười bảy phút. Tôi cúi đầu, lưu email vào ba nơi khác nhau, rồi mở khung soạn bài mới. Ngoài trời, cơn mưa đầu tiên rơi xuống mặt kính, còn trong hộp thư của tôi, bóng tối cuối cùng cũng để lại dấu vân tay của nó.