Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 11: Nước Mắt Của Nhan Sơ

Chương 11: Nước Mắt Của Nhan Sơ

Cửa thang máy khép lại, tấm kim loại sáng lạnh phản chiếu gương mặt tôi thành một vệt trắng mỏng. Tin nhắn livestream của Nhan Sơ vẫn treo trên màn hình, tiêu đề mềm mại như một bàn tay phủ nhung đặt lên cổ người khác: “Tinh Miên, tớ chỉ mong cậu đừng làm tổn thương thêm ai nữa.”

Màn hình lập tức tràn ra ánh sáng ấm. Nhan Sơ ngồi trong một căn phòng nhỏ có rèm màu kem, trên người là áo len trắng, tóc buộc lỏng, mắt đỏ như vừa khóc rất lâu. Góc máy đặt hơi thấp, đúng kiểu khiến người xem cảm thấy cô ta nhỏ bé, vô hại và đang cố gắng chịu đựng. Sau lưng cô ta, trên bàn còn đặt một cốc nước đã vơi một nửa và một gói khăn giấy mở sẵn. Tất cả đều sạch sẽ, dịu dàng, vừa đủ thật để lừa người ta quên mất rằng sự yếu đuối cũng có thể được dàn dựng cẩn thận như một cảnh quay.

“Xin lỗi mọi người.” Nhan Sơ cúi đầu, giọng nghẹn lại. “Tôi vốn không muốn lên tiếng. Tinh Miên là bạn rất thân của tôi. Dù ngoài kia nói gì, tôi vẫn luôn mong cô ấy bình an.”

Bình luận chạy nhanh đến mức gần như che nửa khuôn mặt cô ta.

“Bé Sơ đừng khóc.”

“Cô ấy vẫn nói tốt cho Lạc Tinh Miên à?”

“Bạn thân bị kéo xuống nước còn nhịn được, thương quá.”

Tôi tắt âm lượng trong hai giây, nhìn những dòng chữ ấy lướt qua. Đời trước, tôi cũng từng xem một đoạn livestream giống thế này. Khi ấy, tôi ngồi trong căn hộ tối, tay lạnh đến mức không cầm vững điện thoại. Nhan Sơ cũng mặc áo trắng, cũng khóc, cũng nói không muốn làm tổn thương tôi. Sau đó, từng câu “không muốn” của cô ta biến thành từng viên đá ném vào người tôi. Công chúng rất thích nước mắt. Bởi nước mắt khiến họ cảm thấy mình đang đứng về phía người yếu hơn, dù họ chưa từng hỏi xem ai mới là người bị đẩy xuống vực trước.

Tôi bật âm lượng lại.

Nhan Sơ cầm khăn giấy chấm khóe mắt, không để nước mắt rơi quá nhiều. Một giọt vừa đủ làm người ta thương, nhiều hơn sẽ thành vụng về. “Tôi biết Tinh Miên đang chịu áp lực rất lớn. Từ khi video khách sạn lan ra, cô ấy gần như không ăn không ngủ. Tôi từng khuyên cô ấy, nếu thật sự có hiểu lầm thì nên nói rõ với công ty, đừng tự mình làm mọi chuyện rối hơn. Nhưng cô ấy… cô ấy quá sợ bị hủy hoại.”

“Tôi không trách cô ấy đăng đoạn ghi âm kia. Có lẽ cô ấy chỉ muốn tự bảo vệ. Nhưng đoạn ghi âm không đầy đủ, sẽ khiến rất nhiều người trong công ty bị hiểu lầm, khiến những người đang cố giúp cô ấy bị tổn thương.”

Rất hay. Cô ta không nói tôi cắt ghép. Cô ta chỉ nói “không đầy đủ”. Không nói công ty vô tội. Chỉ nói “nhiều người bị hiểu lầm”. Mỗi câu đều để lại một khe hở, vừa có thể dẫn dắt dư luận, vừa có thể rút lui nếu ngày sau bị chứng minh sai. Nhan Sơ chưa bao giờ ngu. Cô ta chỉ diễn quá lâu nên quên mất tôi từng chết một lần trong vở diễn của cô ta.

Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Hạ Trầm Chu hiện ra: “Đừng phản ứng theo nước mắt. Nghe mốc giờ.”

Tôi trả lời: “Tôi đang nghe.”

Trong livestream, một bình luận nổi bật được ghim lên: “Sơ Sơ, tối đó chị có ở khách sạn Vân Lam không? Chị có biết sự thật không?”

Nhan Sơ nhìn thấy câu hỏi ấy, hàng mi run lên. Cô ta im lặng đủ lâu để người xem tự lấp đầy bằng đau lòng, rồi mới nhẹ giọng nói: “Tôi không muốn nhắc chi tiết. Nhưng tối hôm đó, khoảng… khoảng hơn tám giờ, tôi có đến Vân Lam tìm Tinh Miên. Cô ấy nói tâm trạng không tốt, tôi sợ cô ấy làm chuyện bốc đồng nên chạy qua.”

Tôi đứng trong thang máy, ánh số tầng đỏ chậm rãi nhảy xuống. Ngón tay đặt trên mép điện thoại hơi siết lại.

Nhan Sơ tiếp tục, giọng nhỏ hơn: “Tôi nhớ không sai thì lúc đó khoảng tám giờ mười bảy. Tôi ở gần khu phòng khách tầng trên, thấy Tinh Miên đi ra rất vội. Tôi gọi cô ấy nhưng cô ấy không quay đầu. Sau đó tôi mới biết có người quay được video. Tôi thật sự rất sợ. Tôi sợ cô ấy bị hiểu lầm, cũng sợ cô ấy vì quá hoảng mà đẩy mọi lỗi cho người khác.”

Tám giờ mười bảy.

Con số ấy rơi xuống không lớn, nhưng trong tai tôi lại như tiếng móng tay cào qua mặt kính. Đời trước, đoạn video bị cắt ghép cũng dùng một mốc gần như vậy để đóng đinh tôi: tôi bị nói là rời khỏi khu phòng đạo diễn sau tám giờ mười lăm, thần sắc hoảng hốt, áo khoác xộc xệch, không dám nhìn camera. Không ai quan tâm trước đó tôi đã rời phòng bao lâu, không ai hỏi thang máy nào đưa tôi xuống, không ai kiểm tra lối ra hầm xe. Họ chỉ cần một con số vừa đủ muộn để biến tôi thành tội nhân.

Nhưng đời này, tôi đã đổi đường đi. Tôi rời khỏi tầng đó trước tám giờ năm. Lúc tám giờ sáu, hóa đơn xe đặt trước đã bắt đầu tính chờ ở cổng hầm B3. Tám giờ mười bảy, nếu Nhan Sơ thật sự thấy một “Lạc Tinh Miên” ở khu phòng khách tầng trên, vậy hoặc cô ta nhìn thấy ma, hoặc cô ta đang kể lại một kịch bản đã được chuẩn bị từ đời trước mà chưa kịp sửa theo những gì tôi đã thay đổi.

Cửa thang máy mở ra ở tầng hầm. Không khí ẩm lạnh của bãi xe tràn vào. Tôi bước ra, vẫn nhìn màn hình. Nhan Sơ đã khóc thật hơn. Có lẽ vì cô ta quá tin rằng dư luận sẽ cầm dao ấy thay cô ta đâm tôi.

“Có những chuyện tôi không thể nói quá rõ.” Cô ta nghẹn ngào. “Tôi chỉ mong Tinh Miên đừng vì muốn chứng minh mình trong sạch mà làm tổn thương công ty, tổn thương Tu Dương, tổn thương những người thật lòng quan tâm cô ấy. Nếu cô ấy cần tôi xin lỗi, tôi có thể xin lỗi. Nhưng tôi không thể nói dối lương tâm.”

Kỷ Tu Dương cũng được đặt vào rồi. Một cái tên chưa cần xuất hiện đã có thể khiến fan của anh ta tràn vào. Bình luận lập tức đổi hướng.

“Liên quan gì đến Tu Dương?”

“Lạc Tinh Miên lại kéo ảnh đế xuống nước?”

“Bạn thân đã nói vậy rồi còn tẩy gì nữa?”

“Cô ta đăng ghi âm để uy hiếp công ty, giờ Nhan Sơ sợ đến mức livestream khóc, còn chưa rõ à?”

Tôi đi đến góc cột bê tông khuất camera, dựa lưng vào tường. Trên đỉnh đầu, đèn bãi xe kêu rất khẽ, thứ âm thanh khô khốc như dây điện sắp đứt. Tôi không tức đến run như đời trước. Cơn giận lần này lạnh hơn, rõ hơn, giống một mặt kính vừa được lau sạch bụi. Nhan Sơ muốn tôi phản ứng với nước mắt. Muốn tôi mắng cô ta, chất vấn cô ta, khiến bản thân trở thành kẻ sắc nhọn trong mắt công chúng. Nhưng người khóc trước ống kính không đáng sợ. Đáng sợ là câu cô ta nói khi khóc.

Tôi mở album ảnh ẩn, kéo đến thư mục đã đặt tên “Vân Lam – đêm đầu tiên”. Bên trong không có video gốc khách sạn, vì thứ đó vẫn chưa nằm trong tay tôi. Nhưng có ảnh chụp lịch trình, ảnh màn hình gọi xe, thời gian cuộc gọi, tin nhắn của Trần Giai, ghi chú di chuyển, biên nhận điện tử ở bãi xe và bản lịch trình tôi tự gửi vào email dự phòng ngay trong đêm. Một phần đã được làm mờ thông tin riêng, một phần vẫn giữ nguyên mốc thời gian. Tôi không cần chứng minh tất cả trong một lần. Tôi chỉ cần đặt một viên gạch đúng chỗ để nước mắt của Nhan Sơ tự vấp vào nó.

Trần Giai gọi đến đúng lúc đó. Tôi nhìn tên cô ấy sáng lên, không nghe máy ngay. Sau ba hồi chuông, cuộc gọi tắt, rồi một tin nhắn được gửi tới.

“Chị, công ty đang yêu cầu mọi người chia sẻ livestream của Nhan Sơ. Em chưa share. Chị đừng mắng cô ấy ngay. Bên truyền thông đang chờ chị nổi nóng.”

Tôi đọc xong, ngón tay dừng lại rất lâu trên màn hình. Giai Giai vẫn sợ, vẫn đứng trong chiếc lồng của Tinh Diệu, nhưng ít nhất lần này, cô ấy đã nhìn bằng mắt của mình. Một nhân chứng không nhất thiết phải lập tức bước ra ánh sáng. Có khi, điều quan trọng đầu tiên chỉ là người đó không còn tự bịt mắt.

Tôi trả lời: “Chị không mắng. Chị đăng giờ.”

Sau đó, tôi mở tài khoản phụ.

Livestream của Nhan Sơ vẫn đang tăng người xem. Hắc Kính Giải Trí đã cắt ngay đoạn cô ta khóc, tiêu đề mới đỏ rực trên hot search nhánh: “Nhan Sơ rơi nước mắt: không thể nói dối lương tâm vì Lạc Tinh Miên.” Tinh Diệu cũng nhanh như đã chờ sẵn, dùng tài khoản công ty chia sẻ lại một câu rất đẹp: “Mong mọi nghệ sĩ trân trọng người thật lòng bảo vệ mình.”

Tôi gõ từng chữ thật chậm: “Cảm ơn Nhan Sơ đã nhắc đến mốc 20:17. Vì sự thật không thể chỉ dựa vào nước mắt, tôi công khai lịch trình cá nhân đã gửi luật sư trong đêm xảy ra sự việc. Một phần thông tin riêng đã được che. Từ 19:30 đến 20:05, tôi tiếp tục yêu cầu khách sạn Vân Lam bảo toàn toàn bộ camera, log thang máy, log cửa ra vào và dữ liệu bãi xe. Tôi không yêu cầu ai tin tôi ngay. Tôi chỉ yêu cầu mọi mốc giờ được kiểm tra.”

Tôi đính kèm bức ảnh lịch trình đã làm mờ số điện thoại, biển số xe và địa chỉ riêng. Dòng cuối cùng trên ảnh rất ngắn: “20:06 – rời khách sạn Vân Lam từ hầm B3 bằng xe đặt trước.”

Trước khi bấm đăng, tôi nhìn lại màn hình livestream một lần cuối. Nhan Sơ vẫn khóc. Nước mắt đọng trên cằm cô ta, sáng lấp lánh dưới đèn phòng. Đẹp đến mức nếu không từng chết vì nó, có lẽ tôi cũng sẽ tin.

Tôi bấm đăng.

Năm giây sau, bình luận đầu tiên xuất hiện dưới bài của tôi: “Nếu 20:06 cô ấy đã rời khách sạn, vậy 20:17 Nhan Sơ nhìn thấy ai?”