Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 10: Bản Ghi Âm Đầu Tiên

Chương 10: Bản Ghi Âm Đầu Tiên

“Không tự ý thanh minh, không liên hệ khách sạn. Về công ty ký xin lỗi trước.”

Giọng Đường Vệ Minh vang ra từ loa ngoài không lớn, nhưng trong phòng họp phụ đang im đến mức tiếng điều hòa cũng giống một đường dao mỏng cắt qua không khí. Tôi nhìn thấy sắc mặt trưởng phòng pháp vụ đổi trước, rồi đến người của thương vụ. Trần Giai đứng sát tường, hai tay siết vào nhau, mắt đỏ hoe nhìn chiếc điện thoại trên bàn như nhìn một vật có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Còn Đường Vệ Minh chỉ đứng yên ở đầu bàn. Ông ta không lập tức phủ nhận, vì âm sắc ấy quá rõ. Một người có thể sửa ảnh, cắt video, bẻ cong câu chữ, nhưng khi chính giọng mình bị kéo ra ánh sáng, phản ứng thật nhất thường là im lặng.

Tôi không để đoạn ghi âm chạy tiếp. Ngón tay chạm vào màn hình, âm thanh dừng lại đúng lúc căn phòng vừa đủ lạnh. Bằng chứng tầng một không cần dài. Dài quá sẽ khiến họ học thuộc đường rút lui. Tôi chỉ cần để họ biết rằng trong căn phòng kín này, không còn thứ gì có thể được nói xong rồi biến mất.

“Tắt đi.” Đường Vệ Minh nói. “Lạc Tinh Miên, cô có biết cô đang làm gì không?”

“Tôi biết.” Tôi đặt điện thoại nằm ngay ngắn trên bàn, không đẩy về phía ai. “Tôi đang ghi lại quá trình công ty yêu cầu tôi nhận trách nhiệm cho một vụ việc chưa được xác minh.”

Trưởng phòng pháp vụ lập tức mở miệng. “Lạc tiểu thư, ghi âm cuộc họp nội bộ khi chưa được sự đồng ý của công ty có thể bị xem là vi phạm nghĩa vụ bảo mật. Hơn nữa, một đoạn âm thanh ngắn như vậy không thể chứng minh bối cảnh đầy đủ. Cô dùng nó để uy hiếp công ty, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Tôi nhìn ông ta. Đời trước, tôi từng rất sợ những người luôn nói “hậu quả”, “nghĩa vụ”, “điều khoản”. Nhưng sống lại một lần, tôi đã hiểu, có những câu càng được nói bằng giọng chắc chắn thì càng cần hỏi lại bằng chứng.

“Tôi chưa công bố nó ra ngoài.” Tôi đáp. “Nếu pháp vụ cho rằng tôi cắt ghép, tôi có thể giao bản gốc, metadata và thiết bị lưu trữ cho bên giám định độc lập hoặc luật sư. Nếu ông muốn nghe bối cảnh đầy đủ, tôi vẫn còn bản dài hơn. Bắt đầu từ cuộc gọi lúc 19:58, đến cuộc họp trước, rồi đến câu vừa rồi của Đường tổng.”

Căn phòng lại yên đi một nhịp. Người của thương vụ vô thức rút tay khỏi tập giấy ba mươi triệu. Trần Giai cúi đầu rất thấp, nhưng tôi thấy vai cô ấy run lên. Đó không phải run vì khóc, mà là vì lần đầu tiên cô ấy nhận ra, thứ từng đè tôi xuống không chỉ là dư luận bên ngoài. Nó còn là những lời nói trong căn phòng này.

Đường Vệ Minh cười lạnh. “Cô cho rằng giữ vài tệp ghi âm là có thể chống lại Tinh Diệu?”

“Không.” Tôi nói. “Tôi giữ nó để không bị Tinh Diệu biến thành người tự nhận tội.”

Ông ta nheo mắt. “Cô đang đe dọa công ty.”

“Tôi đang thông báo ranh giới.” Tôi kéo tập hồ sơ trên bàn về phía mình, lấy điện thoại chụp lại trang có con số ba mươi triệu và dòng “dự thảo nội bộ”, sau đó đặt nó về chỗ cũ. “Tối nay tôi sẽ không ký bất kỳ lời xin lỗi nào. Mọi yêu cầu phối hợp xử lý khủng hoảng phải gửi bằng văn bản qua email. Mọi thông báo công ty định phát về tôi phải được tôi xác nhận bằng văn bản trước. Nếu công ty tiếp tục dùng danh nghĩa của tôi để thừa nhận lỗi, tôi sẽ coi đó là hành vi tạo chứng cứ giả chống lại tôi.”

Người của thương vụ không nhịn được nữa. “Nhãn hàng đã hỏi đến, đoàn phim cũng đang chờ thái độ. Cô càng kéo dài, tổn thất càng lớn. Một diễn viên không biết phối hợp sẽ bị cả ngành loại bỏ.”

Tôi quay sang ông ta. “Nếu nhãn hàng hỏi, hãy trả lời rằng công ty đang yêu cầu khách sạn Vân Lam bảo toàn camera và log ra vào từ 19:30 đến 20:05. Nếu đoàn phim chờ thái độ, hãy trả lời rằng tôi yêu cầu xác minh video gốc trước khi đưa ra bất kỳ lời xin lỗi nào. Nếu thương vụ cần một câu có thể dùng được, tôi có thể cho ông ngay bây giờ: Lạc Tinh Miên không từ chối phối hợp, cô ấy từ chối nhận tội thay cho một đoạn video chưa được kiểm chứng.”

Trưởng phòng pháp vụ hạ giọng. “Đưa điện thoại cho chúng tôi kiểm tra. Nếu cô thật sự không cắt ghép, công ty cần xác nhận trước khi xử lý tiếp.”

Tôi bật cười rất khẽ. “Ông vừa nói đây là ghi âm nội bộ có thể vi phạm bảo mật, bây giờ lại muốn cầm thiết bị chứa bản gốc của tôi?”

“Đây là quy trình nội bộ.”

“Không.” Tôi thu điện thoại về, đặt nó vào túi áo trong trước ánh mắt của tất cả mọi người. “Đây là bản gốc duy nhất trên thiết bị này, nhưng không phải bản sao duy nhất. Tất cả đã được tự động sao lưu vào tài khoản phụ ngay khi tạo tệp. Nếu chiếc điện thoại này rời khỏi tay tôi, hoặc nếu có người ép tôi xóa dữ liệu, hệ thống sẽ gửi thông báo đến địa chỉ dự phòng.”

Đường Vệ Minh không che được sắc mặt. Tài khoản phụ là thứ tôi chuẩn bị sau khi sống lại. Đời trước, tôi chỉ có một chiếc điện thoại bị công ty thu, một bản hợp đồng bị ép ký, một cái tên bị treo lên cho cả mạng xử tội. Đời này, không bằng chứng nào của tôi được phép chỉ tồn tại trong một vật có thể bị giật khỏi tay mình.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trần Giai sáng lên. Cô ấy cúi xuống nhìn, sắc mặt vốn đã trắng bỗng mất sạch máu. Một giây sau, điện thoại của tôi cũng hiện thông báo mới từ tài khoản chính thức của Tinh Diệu Entertainment.

“Tinh Diệu Entertainment nghiêm túc xử lý khủng hoảng hình ảnh liên quan đến nghệ sĩ Lạc Tinh Miên. Công ty đã yêu cầu nghệ sĩ tạm dừng hoạt động, tự kiểm điểm và phối hợp với các bên liên quan để giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực.”

Tôi đọc hết từng chữ. Tự kiểm điểm. Phối hợp. Giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực. Không có chữ “xin lỗi”, không có chữ “nhận lỗi”, nhưng mỗi chữ đều được đặt ở vị trí khiến công chúng tự hoàn thành phần còn lại. Công ty không cần chữ ký của tôi nữa. Họ chỉ cần thông báo trước.

Tôi ngẩng đầu. “Đường tổng, đây là thông báo đã được tôi xác nhận bằng văn bản chưa?”

Đường Vệ Minh nhìn tôi, khóe miệng chậm rãi nhếch lên. “Công ty có quyền xử lý khẩn cấp khi khủng hoảng ảnh hưởng đến lợi ích tập thể.”

“Vậy tôi cũng có quyền tự bảo vệ khi công ty dùng danh nghĩa xử lý khẩn cấp để dẫn dắt dư luận.”

Tôi mở tài khoản phụ trên điện thoại thứ hai. Tên tài khoản rất đơn giản, không có ảnh đại diện, chỉ có dòng giới thiệu: “Lưu lại những gì từng bị xóa.” Tôi không dùng tài khoản chính, vì quyền đăng nhập nằm trong tay đội truyền thông công ty. Tôi cũng không đăng bản dài hay hồ sơ nội bộ. Tôi chỉ cắt đúng mười tám giây đã phát trong phòng họp, kèm một dòng chữ: “Tôi không nhận lỗi cho sự việc chưa được xác minh. Tôi đã yêu cầu bảo toàn camera và log khách sạn Vân Lam từ 19:30 đến 20:05. Đây là bản ghi âm đầu tiên.”

Ngón tay tôi dừng trên nút đăng trong nửa giây. Không phải vì do dự, mà vì tôi biết từ khoảnh khắc này, đời này sẽ lệch khỏi đời trước. Khi tôi còn im lặng, kẻ khác có thể đoán tôi sợ. Khi tôi lên tiếng bằng chứng, họ sẽ biết tôi không còn giống con mồi cũ.

Tôi bấm đăng.

Trong ba phút đầu, bài đăng gần như không có động tĩnh. Một tài khoản phụ vô danh giữa cơn lũ hot search giống que diêm ném vào mưa. Tôi chỉ cần nó tồn tại, có thời gian, có tệp, có câu yêu cầu bảo toàn camera. Đến phút thứ bảy, một blogger pháp lý chia sẻ lại với câu hỏi: “Nếu chưa xác minh video gốc, vì sao công ty cấm nghệ sĩ liên hệ khách sạn?” Đến phút thứ mười, cụm từ “ghi âm đầu tiên” bắt đầu xuất hiện cạnh tên tôi.

Dư luận không đảo chiều ngay. Anti vẫn mắng tôi diễn trò, fan của Kỷ Tu Dương nói tôi cố kéo công ty xuống nước, Hắc Kính lập tức gọi đoạn âm thanh là “ghi âm trái phép cắt ghép nhằm tẩy trắng”. Nhưng bên dưới đã xuất hiện những câu khác. “Nghe giọng giống Đường Vệ Minh thật.” “Tại sao lại không cho liên hệ khách sạn?” “Nếu cô ta có tội, bảo toàn camera không phải càng tốt sao?” Một khe nứt nhỏ mở ra, không đủ để tôi thoát ra, nhưng đủ để ánh sáng lọt vào.

Đường Vệ Minh đập tay xuống bàn. “Lạc Tinh Miên!”

Tiếng quát ấy rất lớn, nhưng lần đầu tiên trong đêm nay, tôi không thấy nó nặng hơn tiếng thông báo trên điện thoại. Tôi đứng dậy, kéo thẳng lại vạt áo nhăn vì cả buổi bị vây trong đèn trắng, rồi nhìn từng người trong phòng. “Từ bây giờ, mọi lời nói với tôi xin hãy mặc định là có thể được lưu lại. Không phải vì tôi muốn hại ai, mà vì tôi đã học được rằng trong showbiz này, ký ức của con người quá dễ bị phủ nhận.”

Tôi xoay người đi ra cửa. Trần Giai bước theo nửa bước, rồi bị ánh mắt Đường Vệ Minh ghim lại tại chỗ. Tôi không quay đầu, chỉ nói rất khẽ: “Giai Giai, những gì em nhìn thấy tối nay, hãy nhớ bằng mắt của mình, đừng nhớ bằng thông báo của công ty.”

Hành lang tầng mười tám vẫn sáng trắng. Cửa phòng họp khép lại sau lưng, cắt tiếng tranh cãi thành một mảng âm thanh đục. Tôi vừa đi được vài bước, điện thoại rung lên. Tin nhắn đến từ một số không lưu tên, nhưng cách viết ngắn đến mức tôi không cần đoán lâu: “Đừng đăng thêm. Giữ bản gốc.”

Hạ Trầm Chu không hỏi tôi đã làm gì, cũng không nói anh có thể giúp. Anh chỉ nhắc đúng điều một người đứng ngoài bàn cờ nên nhắc. Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây, rồi tắt màn hình. Ở cuối hành lang, cửa kính phản chiếu gương mặt tôi tái nhợt nhưng không còn trống rỗng. Đời trước, tôi từng nghĩ ánh đèn chỉ dùng để phán xử. Đời này, tôi muốn nó học cách ghi lại sự thật.

Ngay khi tôi bước vào thang máy, thông báo mới nhảy lên trên màn hình. Nhan Sơ bắt đầu livestream. Tiêu đề chỉ có một câu mềm đến mức khiến người ta buồn nôn: “Tinh Miên, tớ chỉ mong cậu đừng làm tổn thương thêm ai nữa.”