Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 38: Hạ Nhiên Mất Kiểm Soát

Chương 38: Hạ Nhiên Mất Kiểm Soát

“Anh đang hỏi để giao chứng cứ,” tôi nói, “hay hỏi thay người muốn biết nó đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng. Sự im lặng của Phó Duy không còn giống lúc anh ta giả vờ hối hận nữa. Nó ngắn, cứng và có tiếng thở bị nén xuống, như một người vừa phát hiện mình đã bước quá nửa bàn chân vào vùng nguy hiểm. Kiều San ngẩng đầu nhìn tôi, bút trong tay vẫn đặt sát mép biên bản. Tôi không nhìn cô ấy. Tôi nhìn vệt sóng âm trên máy ghi, từng nhịp lên xuống đều đặn hơn tim mình.

“Em biết anh hỏi cái gì.” Giọng Phó Duy khàn đi. “Bản trước khi bị đóng gói lại. Bản mà nếu còn tồn tại, Cao không thể nói C-17 là nhánh ngoài phạm vi.”

“Trong quy trình tuân thủ, không có khái niệm ‘cái gì’.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, để giọng mình thấp và rõ. “Có mã tài liệu, nguồn phát sinh, thời điểm thu thập, người bảo quản và chuỗi chuyển giao. Anh muốn hỏi bản nào, nói mã. Anh muốn nộp chứng cứ, gửi vào hộp thư tuân thủ. Còn nếu anh chỉ muốn xác nhận tôi có quân bài gì trong tay, cuộc gọi này kết thúc ở đây.”

“Tĩnh An, em đừng ép anh đến đường cùng.”

“Đường cùng của anh là do anh tự đi.” Tôi nói. “Tôi chỉ đang bật đèn trong phòng.”

Một tiếng động nhỏ vang lên ở đầu dây bên kia, như cửa bị mở mạnh rồi va vào tường. Phó Duy lập tức hạ giọng: “Em ra ngoài trước.”

Tôi không cần hỏi “em” là ai. Có những giọng nói dù chưa phát thành lời vẫn có mùi rất quen: nước hoa nhẹ, tiếng giày cao gót gấp, và kiểu im lặng luôn chờ đúng khoảnh khắc để biến mình thành người bị tổn thương.

“Hạ Nhiên đang ở cạnh anh?” Tôi hỏi.

Phó Duy không trả lời. Nhưng một giọng nữ đã chen vào, run vì giận hơn là vì khóc: “Anh thật sự định đưa HD-RISK cho cô ta? Anh điên rồi phải không? Cô ta để anh nói nhiều như vậy là để ghi âm anh!”

Kiều San lập tức viết xuống dòng mới: xuất hiện giọng thứ ba, nữ, nghi là Hạ Nhiên. Tôi đưa tay ra hiệu cho cô ấy không ngắt lời.

Phó Duy nghiến răng. “Cô đừng nói nữa.”

“Vì sao tôi không được nói?” Hạ Nhiên cười rất khẽ, nhưng tiếng cười ấy vỡ ở cuối câu. “Anh sợ cô ta nghe thấy à? Anh sợ cô ta biết anh chỉ đang tìm đường thoát thân? Hay anh sợ cô ta biết cái tài khoản MuaDem_017 lần trước không phải tự nhiên mà xuất hiện?”

Không khí trong phòng lưu trữ như bị hút cạn. Kiều San dừng bút nửa giây, rồi lập tức cúi xuống gõ lên bàn phím. MuaDem_017. Cái tên ấy không nằm trong hồ sơ cổ đông, cũng không nằm trong danh sách tài liệu Hải Đăng. Nhưng tôi đã thấy nó. Trong những ngày truyền thông bẩn đè tôi xuống, tài khoản đó là một trong những cái tên đầu tiên dẫn hướng trên diễn đàn nội bộ: “Nếu Lâm Tĩnh An trong sạch, vì sao email lại gửi lúc 0:17?” “Người có quyền cao nhất mới có thể che dấu vết.” “Công ty nên bảo vệ đại cục trước khi bảo vệ một cá nhân.”

Lúc đó, nó chỉ là một tài khoản seeding trong biển tài khoản giả. Bắt được nó không đủ để chứng minh Hạ Nhiên đứng sau. Nhưng bây giờ, chính miệng Hạ Nhiên đã kéo nó vào cuộc gọi được ghi nhận.

Tôi bật micro gần hơn. “Hạ Nhiên.”

Đầu dây bên kia im bặt.

“Cuộc gọi này đang được ghi nhận theo quy trình rà soát chứng cứ. Tôi đã thông báo từ đầu.”

Sự im lặng lần này dài hơn. Sau đó, giọng cô ta lập tức mềm xuống, nhanh đến mức gần như buồn cười. “Tĩnh An, cậu hiểu lầm rồi. Tớ không biết máy đang ghi. Tớ chỉ lo Phó Duy bị lợi dụng. Anh ấy gần đây tinh thần rất không ổn, cậu cũng biết mà. Tài khoản đó là do bộ phận giám sát dư luận tổng hợp lại, không liên quan đến tớ.”

Đời trước, tôi từng thua rất nhiều lần trước kiểu mềm này. Một người chỉ cần biết khóc đúng lúc, cả căn phòng sẽ tự động hạ giọng với cô ta. Nhưng máy ghi âm không biết thương hại. Log hệ thống cũng không bị nước mắt làm mờ.

“Cảm ơn cô đã giải thích,” tôi nói. “Giải thích đã được ghi nhận.”

Hạ Nhiên nghẹn lại. “Tĩnh An, cậu nhất định phải làm đến mức này sao? Cậu đã thắng nhiều như vậy rồi. Cậu có Minh Trì giúp, có Kiều San giúp, bây giờ còn muốn kéo cả Phó Duy sang phía mình. Cậu không thấy mình quá đáng à?”

Tôi nhìn màn hình của Kiều San. Cô ấy đã mở kho lưu trữ bài đăng nội bộ, nhập MuaDem_017 vào ô tìm kiếm. Những dòng kết quả cũ hiện lên, xếp theo thời gian. Tài khoản được tạo trước bài báo đầu tiên hai mươi ba phút. Bài đăng đầu tiên nhắc đúng cụm “email 0:17”. Bài thứ hai dẫn lại câu hỏi trong kịch bản phóng viên từng bị bóc. Bài thứ ba biến chuyện gia đình tôi thành lý do để nghi ngờ động cơ tài chính. Từng câu không đủ để kết tội, nhưng khi đặt cạnh nhau, nó giống những vết chân ướt chạy từ phòng PR đến vũng bùn ngoài cửa.

“Tôi chưa thắng.” Tôi nói với Hạ Nhiên, cũng là nói với chính mình. “Tôi chỉ vừa đủ tỉnh táo để không thua theo cách các người muốn.”

Phó Duy giành lại điện thoại. Giọng anh ta thấp và gấp: “Anh sẽ gửi một phần trước. Ảnh phê duyệt HD-RISK-214. Nhưng bản nháp phụ lục rủi ro anh phải lấy lại từ máy cũ. Em đừng để cô ấy kích động thêm.”

“Gửi vào hộp thư tuân thủ.”

“Em không thể cho anh một câu chắc chắn sao?”

“Tôi chắc chắn một điều.” Tôi nhìn dòng tìm kiếm đang chạy. “Ai giao chứng cứ hợp lệ trước, người đó còn cơ hội được ghi nhận là tự nguyện hợp tác. Ai tiếp tục thăm dò file gốc, người đó tự đưa mình vào danh sách cần điều tra.”

Một tiếng “tít” nhỏ vang lên từ máy tính phụ của Kiều San. Cô ấy nghiêng người về phía màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhẹ. “Có bài mới trên diễn đàn nội bộ. Từ MuaDem_017.”

Tôi quay sang. Bài đăng chỉ vừa hiện vài chục giây, tiêu đề đã đủ khiến cổ họng tôi lạnh xuống.

“Nghe nói người trong nhóm điều tra đang giữ file gốc C-17. Nếu vậy, đây là điều tra hay thao túng chứng cứ?”

Thời điểm đăng: ngay sau khi Hạ Nhiên nghe thấy hai chữ “file gốc” trong cuộc gọi.

Phó Duy ở đầu dây bên kia cũng nghe được giọng Kiều San. Anh ta chửi khẽ một tiếng. Hạ Nhiên thì không nói gì nữa. Chính sự im lặng ấy còn rõ hơn lời thừa nhận. Một người làm PR đủ lâu sẽ biết đòn tấn công hiệu quả nhất không phải kết luận, mà là câu hỏi. Câu hỏi được ném đúng lúc có thể biến người bị hại thành người phải tự chứng minh mình không bẩn.

“Đừng mở bằng tài khoản cá nhân,” tôi nói với Kiều San. “Dùng chế độ lưu chứng cứ trang, ghi hash, thời điểm, URL và trạng thái hiển thị. Nếu nó bị xóa, lấy log xóa.”

“Đang làm.” Giọng Kiều San căng nhưng ổn. Cô ấy không hỏi vì sao, cũng không vội mừng. Người hiểu chứng cứ biết rằng thứ xuất hiện trên màn hình chưa phải của mình cho đến khi nó được khóa lại đúng cách.

Bốn mươi sáu giây sau, bài đăng biến mất.

Kiều San nhấn enter gần như cùng lúc. “Bắt được log xóa. Không phải tài khoản seeding tự xóa. Là quyền quản trị chiến dịch truyền thông nội bộ.”

Hạ Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng, lần này giọng đã mất sạch lớp dịu dàng. “Tĩnh An, cậu gài tôi.”

“Tôi không cầm tay cô đăng bài.”

“Cậu cố tình để tôi nghe thấy file gốc!”

“Tôi không bảo cô dùng tài khoản từng tấn công tôi để hỏi cả công ty rằng tôi có thao túng chứng cứ hay không.”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ Hạ Nhiên hơn bất cứ lần nào cô ta khóc trước ống kính. Cô ta không sợ sự thật. Cô ta sợ mất quyền kể câu chuyện trước người khác. Khi Phó Duy có dấu hiệu rời khỏi vị trí quân cờ, cô ta không chịu nổi. Không phải vì yêu anh ta, mà vì một quân cờ bị mất có thể kéo theo cả bàn diễn mà cô ta dựng suốt nhiều ngày.

Phó Duy nói rất nhỏ: “Tĩnh An, chuyện này không phải do anh.”

“Câu đó anh nên để dành cho biên bản.” Tôi đáp.

Ngay lúc ấy, hộp thư tuân thủ báo có thư mới. Người gửi là Phó Duy. Tiêu đề đúng như tôi yêu cầu: “Tự nguyện bổ sung thông tin cho yêu cầu HD-RISK-214.” Tệp đính kèm chỉ có một ảnh chụp màn hình. Tôi không mở ngay, chỉ để Kiều San ghi nhận thời điểm nhận và mã băm của tệp. Ảnh đó có thể là bước đầu, cũng có thể là mồi. Với Phó Duy, tôi không còn thói quen nhận bất cứ thứ gì bằng tay trần.

Kiều San mở bảng metadata của log xóa bài. Dòng “tài khoản thao tác” hiện ra là một mã quyền tạm, không mang tên Hạ Nhiên. Rất khôn. Nhưng bên dưới, mục “nguồn nhiệm vụ” chưa bị che hết, có lẽ vì hệ thống diễn đàn nội bộ không được thiết kế để giấu một chiến dịch khủng hoảng với chính phòng tuân thủ.

Tôi cúi xuống nhìn màn hình.

CM-CAO-PR-07.

Bên cạnh là tên nhóm: Điều phối truyền thông khủng hoảng – Văn phòng chiến lược Cao Tuấn Kha.

Kiều San không nói gì. Tôi cũng không nói. Chỉ có máy ghi âm vẫn chạy, đều đặn thu lại tiếng thở rối loạn ở đầu dây bên kia.

Trước chín giờ sáng, Cao Tuấn Kha muốn đóng C-17 vì “ngoài phạm vi”. Nhưng tài khoản vừa tấn công tôi bằng chuyện file gốc lại từng nhận chỉ thị từ nhóm PR của chính ông ta.

Tôi nhìn dòng mã trên màn hình, cuối cùng hiểu ra một phần lý do họ vội đến vậy. Họ không chỉ sợ tôi tìm được trang scan_019. Họ sợ trước khi cánh cửa C-17 đóng lại, tôi nhìn thấy bàn tay đã chuẩn bị sẵn nắp quan tài cho mình.