Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 39: Cuộc Họp Cổ Đông Bất Thường
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 39: Cuộc Họp Cổ Đông Bất Thường
Cuộc gọi vẫn chưa tắt.
Ở đầu dây bên kia, Phó Duy gọi tên tôi một lần nữa, rất khẽ, như thể chỉ cần giọng anh ta đủ thấp thì những gì vừa xảy ra sẽ không bị ghi vào hệ thống. Tôi nhìn mã CM-CAO-PR-07 trên màn hình, rồi tắt loa ngoài. “Từ giờ trở đi, mọi thông tin anh muốn bổ sung chỉ được gửi qua hộp thư tuân thủ. Không gọi riêng, không nhắn riêng, không yêu cầu đảm bảo ngoài biên bản.”
Phó Duy im lặng hai giây. “Tĩnh An, anh không biết cô ấy sẽ dùng MuaDem_017 ngay lúc đó.”
“Câu này cũng nên để trong biên bản.”
Tôi kết thúc cuộc gọi trước khi anh ta kịp nói thêm. Kiều San đang mở đồng thời ba cửa sổ: bản lưu bài đăng MuaDem_017, log xóa bài và tệp ảnh Phó Duy vừa gửi nhưng chưa giải nén nội dung. Cô ấy không hề mừng. Người hiểu chứng cứ đều biết, thứ càng sáng trên màn hình càng dễ biến thành dao quay ngược nếu cầm sai cách.
“Em sẽ lập gói bảo toàn chứng cứ,” cô ấy nói. “Nhưng nếu chỉ dùng mã nguồn nhiệm vụ này để yêu cầu dừng quyết định đóng C-17, pháp chế có thể nói chưa đủ chỉ đích danh Cao Tuấn Kha.”
“Không cần chỉ đích danh ông ta.” Tôi gõ nhanh yêu cầu bảo toàn quy trình. “Chúng ta chỉ chứng minh người có quyền quyết định đóng C-17 đang có xung đột lợi ích cần được tạm loại khỏi phạm vi phê duyệt.”
Trong cuộc điều tra nội bộ, một câu kết tội chưa chắc đã bền. Nhưng nếu quy trình ra quyết định không còn trung lập, cánh cửa bị ép đóng sẽ phải mở lại, dù chỉ một khe nhỏ. Đồng hồ nhảy sang 8 giờ 38. Tôi vừa gửi gói yêu cầu cho pháp chế thì lịch nội bộ bật thông báo màu đỏ.
“Cuộc họp cổ đông bất thường – 9:05. Chủ trì: Tống Kiều Dương. Nội dung: ổn định cơ cấu vốn phục vụ dự án Hải Đăng.”
Mấy chữ ấy lạnh hơn cả điều hòa trong phòng lưu trữ. Một cuộc họp cổ đông không được triệu tập chỉ để nghe chuyện một tài khoản seeding đăng bài rồi xóa. Nó được triệu tập để làm một việc cần quyền biểu quyết. Nếu C-17 không đóng kịp bằng tay Cao Tuấn Kha, họ sẽ dùng “đại cục cổ đông” để đẩy mọi thứ sang một bàn cao hơn.
Kiều San siết chuột. “Chị có được vào không?”
“Có.” Tôi chỉ vào dòng người tham dự. Tên tôi nằm ở phần báo cáo dự án, không phải khách mời. Họ muốn tôi có mặt, nhưng không phải để tôi nói. Họ muốn tôi đứng trong phòng khi phương án được thông qua, để sau này mọi người có thể nói rằng tôi đã được nghe đầy đủ.
Trước cửa phòng họp lớn tầng bốn mươi, tôi gặp Tạ Minh Trì. Anh đứng cạnh trợ lý của Kỳ Hành, trên tay chỉ có một tập tài liệu mỏng. Không hỏi tôi có ổn không, cũng không nói anh sẽ giúp tôi. Ánh mắt anh lướt qua chiếc USB niêm phong trong tay Kiều San, rồi dừng lại trên tôi. “Kỳ Hành nhận được thông báo họp với tư cách bên đang thẩm định Hải Đăng. Cô định dùng gói PR để giữ C-17?”
“Không.” Tôi đáp. “Tôi dùng nó để chứng minh người muốn đóng C-17 không có tư cách tự mình kết luận nó ngoài phạm vi.”
Minh Trì gật nhẹ. “Đừng đưa ảnh Phó Duy ra nếu chưa kiểm nguồn.”
“Tôi biết.”
Anh không nói thêm. Chỉ khi tôi bước qua, anh mới hạ giọng vừa đủ cho tôi nghe: “Hôm nay họ sẽ không chỉ đánh vào cô. Họ sẽ đánh vào quyền được đặt câu hỏi của cô.”
Tôi dừng nửa nhịp, rồi tiếp tục đi vào phòng. Đời trước tôi từng chết vì tin rằng chỉ cần mình vô tội, sẽ có người cho mình cơ hội giải thích. Đời này, tôi biết cơ hội giải thích cũng là một thứ phải giành lấy.
Phòng họp đã gần kín. Đại diện cổ đông ngồi thành hai hàng, màn hình chính chiếu logo Vân Lưu trên nền xanh thẫm. Cao Tuấn Kha ngồi bên phải Tống Kiều Dương, sắc mặt vẫn bình tĩnh. Hạ Nhiên không có mặt ở bàn chính. Điều đó không làm tôi nhẹ nhõm hơn. Người làm PR không nhất thiết phải ngồi trong phòng mới có thể khiến cả phòng nói theo kịch bản của mình.
Tống Kiều Dương xuất hiện đúng 9 giờ 05. Ông ta không cần gõ bàn để phòng im xuống. Chỉ cần đặt kính lên trước mặt, giọng ôn hòa cất lên, tất cả tiếng thì thầm đã tự động rơi thấp.
“Các vị, khủng hoảng vừa qua ảnh hưởng đến niềm tin của nhà đầu tư và tính ổn định của Hải Đăng. Hôm nay chúng ta không họp để xét xử cá nhân nào, mà để bảo vệ quyền lợi dài hạn của Vân Lưu.”
Câu mở đầu rất đẹp. Đẹp đến mức tôi gần như nghe thấy tiếng nắp hộp được đóng lại. Khi một người như Tống Kiều Dương nói “không xét xử cá nhân”, thường có nghĩa là mọi cá nhân bất tiện sẽ bị xếp sang bên, còn quyết định thật sự đã được bọc trong hai chữ quyền lợi.
Cao Tuấn Kha đứng lên trước. Ông ta trình bày ngắn về việc C-17 “đã vượt khỏi mục tiêu ban đầu”, rằng tiếp tục đào sâu vào các nhánh truyền thông và hồ sơ cũ sẽ làm phân tán nguồn lực. Tôi không ngắt lời. Tôi để ông ta nói hết, để biên bản ghi lại đầy đủ cách ông ta gọi một đường dây PR bẩn là “nhánh phụ”.
Đến phần ý kiến tuân thủ, Kiều San đặt gói chứng cứ lên bàn thư ký. Cô ấy không dùng từ “Cao Tuấn Kha chỉ đạo”. Cô ấy chỉ đọc các điểm không thể cãi: tài khoản MuaDem_017 đăng bài về “file gốc” ngay sau cuộc gọi được ghi nhận; bài bị xóa sau 46 giây; thao tác xóa đến từ quyền quản trị chiến dịch truyền thông nội bộ; nguồn nhiệm vụ CM-CAO-PR-07 thuộc nhóm văn phòng chiến lược của Cao Tuấn Kha.
Cao Tuấn Kha cười rất nhạt. “Một mã nhiệm vụ chưa chứng minh tôi biết việc đó. Nếu cứ vì một log chưa hoàn chỉnh mà dừng dự án, người chịu trách nhiệm với cổ đông là ai?”
“Không ai nói dừng dự án.” Tôi ngẩng đầu. “Tôi đề nghị ghi vào biên bản rằng người đang yêu cầu đóng C-17 có đơn vị trực thuộc liên quan đến một đòn tấn công truyền thông về chính nội dung C-17 đang rà soát. Vì vậy, trước khi pháp chế xác minh, ông Cao không nên là người ký kết luận phạm vi. Dự án Hải Đăng không sạch hơn nếu chúng ta dùng một quy trình bẩn để bảo vệ nó.”
Cao Tuấn Kha nhìn tôi, giọng vẫn ôn hòa nhưng mắt lạnh hơn. “Cô Lâm, cô đang biến vấn đề quản trị thành thù riêng.”
“Không.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Thù riêng thì cần người nghe tôi kể. Quản trị chỉ cần biên bản, log và quyền ký.”
Người cắt lời không phải Cao, mà là Tống Kiều Dương. Ông ta nâng tay, như người lớn dàn xếp hai đứa trẻ tranh cãi. “Để bảo đảm khách quan, quyết định đóng C-17 sẽ tạm hoãn đến khi pháp chế đưa ra ý kiến sơ bộ. Nhưng cuộc họp hôm nay có mục tiêu lớn hơn. Khủng hoảng cho thấy cơ cấu cổ phần và quyền lợi lịch sử của Vân Lưu cần được làm sạch trước khi Hải Đăng bước vào giai đoạn gọi vốn tiếp theo.”
Tôi biết ngay đây mới là dao chính.
Tài liệu trên màn hình chuyển trang. Tiêu đề mới hiện ra: “Phương án tái cấu trúc cổ phần phục vụ Hải Đăng – bản trình cổ đông bất thường.” Những dòng đầu rất hợp lý: lập công ty dự án, tách quyền khai thác dữ liệu, bảo vệ cổ đông hiện hữu, tạo quỹ cổ phần dự phòng cho nhà đầu tư chiến lược. Nhưng đến điều khoản 7.3, đầu ngón tay tôi khựng lại trên mép bàn.
“Các quyền cổ phần lịch sử chưa hoàn tất xác minh chủ sở hữu tại thời điểm tái cấu trúc sẽ được chuyển vào nhóm cổ phần treo, không tham gia quyền mua ưu tiên trong vòng gọi vốn Hải Đăng.”
Một câu rất khô. Khô đến mức người không quen đọc tài liệu có thể lướt qua. Nhưng trong thương trường, đôi khi một câu khô có thể giết chết một cái tên. Nếu hồ sơ của mẹ tôi từng bị xóa khỏi hệ thống, nếu tập giấy tờ liên quan đến cổ phần sáng lập vẫn đang thiếu trang, thì điều khoản này sẽ biến mọi quyền chưa kịp chứng minh thành quyền bị treo. Sau vòng gọi vốn, tỷ lệ ấy sẽ bị pha loãng đến mức có tìm lại được tên cũng chỉ còn là một dòng chú thích trong lịch sử.
Tôi giơ tay.
Tống Kiều Dương nhìn tôi, nụ cười vẫn không đổi. “Cô Lâm, cô không đại diện cho cổ đông nào trong cuộc họp này.”
“Tôi đại diện cho bộ phận đang thẩm định Hải Đăng,” tôi nói. “Và tôi hỏi với tư cách người chịu trách nhiệm mô hình định giá: cơ sở nào để xác định danh sách cổ phần lịch sử đã đủ sạch để đưa vào điều khoản pha loãng?”
Một cổ đông ngồi bên trái bất giác nhìn lại tài liệu. Minh Trì không lên tiếng, nhưng phía Kỳ Hành đã yêu cầu thư ký phóng lớn phần phụ lục. Cánh cửa không phải do anh mở hộ tôi. Nhưng câu hỏi của tôi đã đủ để người khác nhận ra đằng sau một thuật ngữ đẹp có một cái bẫy tài chính thật.
Tống Kiều Dương nói chậm rãi: “Chúng tôi căn cứ vào danh sách cổ đông sáng lập đã lưu trữ trong hệ thống pháp lý hiện hành của Vân Lưu.”
“Danh sách đó có lịch sử chỉnh sửa không?”
“Cô đang nghi ngờ hồ sơ pháp lý của công ty?”
“Tôi đang hỏi nó có lịch sử chỉnh sửa không.” Tôi lặp lại, giọng không cao hơn. “Nếu danh sách dùng để làm cơ sở pha loãng từng bị thiếu trang, bị thay bản hoặc bị loại mục mà chưa có báo cáo phục hồi, rủi ro pháp lý sẽ rơi thẳng vào Hải Đăng. Nhà đầu tư không thích một tài sản sạch trên giấy nhưng bẩn ở phần gốc.”
Không khí trong phòng trầm xuống. Lần này, Tống Kiều Dương nhìn tôi lâu hơn một chút. Trong ánh mắt ông ta không có giận dữ, chỉ có sự đánh giá lạnh lẽo. Cuối cùng, ông ta khép tập tài liệu.
“Ghi nhận câu hỏi của cô Lâm. Pháp chế sẽ bổ sung xác nhận về danh sách cổ phần lịch sử trước khi biểu quyết chính thức. Cuộc họp tạm chuyển sang lấy ý kiến bằng văn bản trong hai mươi bốn giờ.”
Đó không phải chiến thắng. Tôi chỉ mua được một ngày. Và một ngày, trong tay người có cả hệ thống, có thể đủ để họ xóa thêm rất nhiều thứ.
Khi phòng họp tan, Cao Tuấn Kha đi ngang qua tôi. Ông ta dừng lại nửa bước, giọng rất thấp. “Cô nghĩ kéo dài hai mươi bốn giờ là đủ sao?”
Tôi nhìn thẳng phía trước. “Không. Tôi nghĩ hai mươi bốn giờ đủ để biết ai sợ một cái tên cũ xuất hiện đến mức phải họp cổ đông bất thường.”
Ông ta không đáp. Nhưng vai ông ta cứng lại trong một nhịp rất nhỏ.
Tôi và Kiều San trở lại phòng lưu trữ. Cô ấy lập tức mở phụ lục vừa được thư ký cuộc họp gửi bổ sung. File không phải bản gốc, chỉ là bản trình chiếu đã xuất ra PDF. Nhưng metadata của nó vẫn lưu tên bảng nguồn: Founder_List_Adjusted_2010_A.
Kiều San phóng to trang phụ lục. Danh sách sáng lập hiện có bảy dòng. Số thứ tự chạy từ 01 đến 08, nhưng dòng 04 không có tên. Không phải bị bỏ trống theo kiểu nhập thiếu. Ô trống ấy có màu nền hơi khác, như một miếng da mới vá lên vết thương cũ.
Bên cạnh dòng 04, trong cột ghi chú cũ bị nén rất nhỏ, còn sót lại vài chữ chưa bị làm phẳng hoàn toàn.
“Góp vốn kỹ thuật. Quyền dữ liệu nền. Chờ xác minh.”
Tôi nhìn những chữ ấy rất lâu. Chìa khóa trong tay cha, lá thư mẹ gửi Nhạc Diệp, bản scan thiếu một trang, và cuộc họp cổ đông được triệu tập gấp để pha loãng “cổ phần lịch sử chưa xác minh” bỗng khớp lại thành một đường thẳng lạnh buốt.
Mẹ tôi không biến mất khỏi danh sách sáng lập.
Bà đã bị loại ra khỏi danh sách ấy trước khi nó được phép trở thành sự thật.
