Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 41 - Chương 41: Đừng Lấy Tôi Làm Lý Do

Chương 41: Đừng Lấy Tôi Làm Lý Do

Tôi không ngủ sau bức ảnh Lục Hoài Cẩn gửi tới. Hai tập văn bản trên bàn gỗ sẫm màu cứ nằm trong đầu tôi như hai lưỡi dao đặt song song: một lưỡi cắt sạch Tự Quang khỏi Cảnh Hành, một lưỡi cắt quyền điều hành khỏi tay anh. Lục Thiệu Xuyên không chỉ ra tay nhanh; anh ta còn biết đóng gói một cuộc tranh quyền thành “quản trị rủi ro”. Ở nhà họ Lục, người ta chỉ cần một cái tên đủ thuận tiện để đặt lên bàn làm vật chứng. Đêm nay, cái tên đó là tôi.

Dư Hạ ngồi bệt trên sàn, trước mặt là laptop và hai cốc cà phê đã nguội. Thẩm Ngật đặt ổ cứng lạnh lên bàn. “Email gốc, header, file đính kèm, ghi chú cuộc gọi và bản phân tích điều khoản đã lưu ba bản. Nhưng nếu cô định đến thẳng nhà họ Lục, tôi phản đối.” Tôi lắc đầu. “Tôi không đi gõ cửa nhà người khác để xin được làm bằng chứng. Tôi gửi bằng chứng đến nơi cần có trách nhiệm nhận nó.”

Tôi mở một trang tài liệu trắng. Nếu cuộc họp hội đồng dùng Tự Quang làm căn cứ ép Hoài Cẩn ký, Tự Quang có quyền xác nhận mình không phải căn cứ đó. Không nhận tiền Xuyên Hòa. Không ký thỏa thuận Xuyên Hòa. Không cho phép bất kỳ bên nào nhân danh Tự Quang để hợp thức hóa chuyển quyền nội bộ. Dư Hạ nhìn dòng tiêu đề dài gần hết trang, thở dài. Tôi không cười, chỉ tiếp tục gõ.

Bốn giờ mười hai, luật sư Hà gọi video. Bà nghe tôi trình bày xong, chỉ hỏi: “Cô muốn bảo vệ Tự Quang, hay muốn bảo vệ Lục Hoài Cẩn?” Câu hỏi ấy giống một cây kim, đâm đúng chỗ tôi không muốn thừa nhận. Tôi im vài giây rồi đáp: “Tôi muốn họ không được lấy Tự Quang làm dao. Còn Lục Hoài Cẩn nếu muốn giữ Cảnh Hành, anh ấy phải tự giữ bằng tư cách của anh ấy.” Luật sư Hà gật đầu. “Vậy văn bản này không cầu tình, không bênh người, không suy đoán động cơ. Chỉ nêu sự kiện, thời gian, chứng cứ và quyền bảo lưu pháp lý.”

Trước khi trời sáng hẳn, bộ chứng cứ được chia thành ba phần: phần gửi chính thức gồm email, thỏa thuận, điều khoản nguy hiểm và lịch sử cuộc gọi; phần yêu cầu pháp chế Cảnh Hành xác minh mã ký L.S.X., tên Lu Shao Xuan và dấu vết công ty vỏ; phần Mạnh Nghi cung cấp về trợ lý Lục Thiệu Xuyên ở media day của Duyệt Nhan thì tạm giữ kín. Tôi đã từng bị suy đoán giết chết một lần, nên càng không được học cách giết người bằng thứ tương tự.

Bảy giờ hai mươi, Lục Hoài Cẩn nhắn: “Tôi đang trên đường đến Cảnh Hành.” Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi gọi lại. Chuông vừa đổ hai tiếng, anh đã nghe máy. Tôi hỏi: “Anh định làm gì?” Anh đáp không do dự: “Không ký. Nếu họ buộc tuyên bố cắt Tự Quang để giữ quyền, tôi cũng không ký.”

“Lục Hoài Cẩn,” tôi nói, “đừng lấy tôi làm lý do.” Bên kia im bặt. Tôi nghe rõ hơi thở anh chậm lại, như có ai vừa đặt tay lên vết thương chưa khép miệng. “Nếu anh không ký vì văn bản đó sai, vì Lục Thiệu Xuyên có xung đột lợi ích, vì hội đồng không thể dùng một thương hiệu độc lập làm công cụ thanh trừng nội bộ, tôi đứng cùng anh. Nhưng nếu anh không ký chỉ vì tôi, thì anh đang làm đúng điều họ muốn: biến tôi thành nguyên nhân khiến anh mất phán đoán.”

Rất lâu sau, anh mới nói: “Chiêu Ninh, tôi không muốn để cô một mình đối mặt nữa.” Tôi nhìn tập hồ sơ trên bàn và đáp: “Tôi cũng không muốn anh một mình đối mặt. Nhưng đứng cùng không có nghĩa là một người lấy thân chắn thay người kia. Hôm nay anh vào phòng họp với tư cách người điều hành Cảnh Hành. Còn tôi gửi văn bản với tư cách người sáng lập Tự Quang. Trước khi anh là người tôi muốn tin, anh là đối tác phải tôn trọng quy trình của tôi.”

Hoài Cẩn im lặng rất lâu, rồi cười nhẹ. “Được, đối tác Hứa. Tám giờ bốn mươi lăm, cô gửi văn bản đến thư ký hội đồng. Tôi sẽ yêu cầu ghi nhận vào tài liệu họp.” Tôi lập tức đáp: “Không phải tôi xin anh cho vào.” “Tôi biết,” anh nói. “Tôi chỉ mở đúng cánh cửa vốn phải mở.”

Tám giờ ba mươi sáu, tôi cùng luật sư Hà bước vào sảnh Cảnh Hành. Trước kia, tôi đi qua cửa xoay với tư cách một thương hiệu nhỏ cần được đánh giá. Hôm nay, tôi mang theo một tập hồ sơ đóng dấu Tự Quang, không xin đầu tư, không xin bảo vệ, chỉ yêu cầu một tập đoàn lớn đừng dùng tên tôi sai cách. Nhân viên lễ tân nhận ra tôi, ánh mắt thoáng dao động, nhưng vẫn mời chúng tôi lên tầng pháp chế đúng quy trình.

Ở cửa phòng chờ, tôi gặp người trợ lý từng gọi điện tối qua. Anh ta đeo thẻ khách tạm thời. “Cô Hứa đến sớm thật. Không biết là đưa chứng cứ, hay đưa áp lực tình cảm?” Luật sư Hà chưa kịp lên tiếng, tôi đã mỉm cười. “Áp lực tình cảm không cần đóng dấu pháp lý. Tôi mang thứ khiến người đọc phải ký nhận.” Tôi đi ngang qua, để lại một câu vừa đủ nghe: “Lần sau muốn gọi điện đe dọa, nhớ chọn số không thuộc gói dịch vụ doanh nghiệp. Hóa đơn đôi khi còn thật thà hơn con người.”

Tám giờ năm mươi hai, thư ký hội đồng ký nhận bộ hồ sơ. Bản điện tử được gửi đồng thời đến hộp thư pháp chế Cảnh Hành, ban kiểm soát nội bộ và địa chỉ công khai dành cho thông báo của đối tác. Mỗi email đều có thời gian, mã băm tệp và danh sách phụ lục. Khi màn hình điện thoại hiện dấu đã đọc từ địa chỉ hội đồng, bàn tay tôi mới nhận ra mình đã lạnh đến mức nào. Luật sư Hà đặt một cốc nước ấm trước mặt tôi. “Cô run.” Tôi cầm cốc nước. “Tôi đã từng run khi bị ép nhận lỗi. Lần này ít nhất tôi biết mình run vì đang làm đúng.”

Chín giờ mười, thư ký hội đồng mời chúng tôi vào một phòng họp nhỏ để xác nhận vài điểm qua hệ thống ghi âm nội bộ. Không phải phòng họp chính, chỉ là một căn phòng có camera, micro, đại diện pháp chế Cảnh Hành và hai thành viên ban kiểm soát. Nhưng khi màn hình kết nối, tôi vẫn nhìn thấy Lục Thiệu Xuyên ngồi ở đầu bên kia, gương mặt sạch sẽ, nụ cười được đo bằng thước. Bên cạnh anh ta là Lục Hoài Cẩn, lưng thẳng, mắt hơi thâm.

Một thành viên hội đồng hỏi tôi xác nhận Tự Quang có quan hệ tài chính, truyền thông hoặc ủy quyền đại diện nào với Xuyên Hòa hay không. Tôi trả lời từng câu theo văn bản luật sư Hà chuẩn bị: không ký, không nhận tiền, không ủy quyền, không đàm phán miệng, mọi tiếp xúc đều đã được ghi nhận và bảo lưu quyền xử lý. Lục Thiệu Xuyên nhàn nhạt lên tiếng: “Cô Hứa, cô xuất hiện ở đây vào thời điểm này, rất khó để mọi người không cho rằng cô đang phối hợp với Lục tổng nhằm tác động đến quyết định nội bộ Cảnh Hành.”

Tôi nhìn thẳng vào camera. “Nếu Cảnh Hành không định dùng Tự Quang làm lý do cho quyết định nội bộ, sự xuất hiện của tôi sẽ không tác động được gì.” Trong phòng nhỏ, tiếng bút của luật sư Hà dừng lại. “Tôi đến để xác nhận một sự thật: Tự Quang là thương hiệu độc lập, không nhận hỗ trợ mờ ám từ Xuyên Hòa, cũng không chấp nhận bị bất kỳ ai biến thành bằng chứng cho cáo buộc ‘cảm xúc ảnh hưởng phán đoán’. Lục tổng có đúng hay sai trong quản trị Cảnh Hành, xin các vị đánh giá bằng điều lệ, số liệu và trách nhiệm của anh ấy. Đừng lấy tôi làm lý do.”

Màn hình im đi vài giây. Lục Hoài Cẩn nhìn tôi qua khoảng cách của hai phòng họp và rất nhiều người. Anh không nói cảm ơn, không dùng ánh mắt cầu xin tôi đứng về phía anh, chỉ chậm rãi đặt bút xuống rồi mở văn bản trước mặt. “Tôi đồng ý với cô Hứa. Tôi không ký biên bản chuyển quyền điều hành tạm thời. Lý do không phải vì quan hệ cá nhân. Lý do là đề xuất này được đưa ra khi người đề xuất có khả năng liên quan đến đơn vị thứ ba đã tiếp cận Tự Quang bằng điều khoản bất lợi. Trước khi biểu quyết, tôi yêu cầu hội đồng lập tổ điều tra xung đột lợi ích đối với Xuyên Hòa, Lu Shao Xuan và mọi đơn vị truyền thông liên quan đến Duyệt Nhan.”

Nụ cười trên mặt Lục Thiệu Xuyên nhạt đi. Cuộc họp chính không kết thúc ngay, càng không có cảnh ai đó tuyên bố công lý chiến thắng. Cảnh Hành không phải sân khấu. Hội đồng chỉ tạm hoãn biểu quyết chuyển quyền, yêu cầu pháp chế rà soát xung đột lợi ích trong bốn mươi tám giờ và đình chỉ việc phát hành mọi tuyên bố công khai liên quan đến Tự Quang cho đến khi có kết luận. Một chiến thắng rất nhỏ, khô khan, đầy thủ tục. Nhưng trong thương trường, đôi khi chỉ cần một dấu “tạm hoãn” đúng lúc cũng đủ để người bị đẩy xuống mép vực có thêm chỗ đặt chân.

Khi tôi rời khỏi phòng xác nhận, điện thoại rung lên vì tin nhắn từ Hoài Cẩn: “Tôi không lấy nữa.” Tôi nhìn câu đó rất lâu, rồi nhắn lại: “Vậy từ giờ cùng trả lại.” Gần mười phút sau, anh xuất hiện ở cuối hành lang tầng pháp chế. Anh dừng trước mặt tôi, không bước quá gần. “Đối tác Hứa,” anh nói, giọng khàn vì một đêm không ngủ, “bước tiếp theo của cô là gì?” Tôi đưa cho anh bản sao danh mục chứng cứ đã được luật sư Hà rút gọn. “Không phải của tôi. Của chúng ta, nếu anh chấp nhận chơi theo luật minh bạch.” Anh nhận lấy. “Tôi chấp nhận.” Tôi chìa tay ra trước. Cái bắt tay ấy không mềm, không lãng mạn, cũng không giống hòa giải. Nó giống một giao kèo rõ ràng hơn bất kỳ lời tỏ tình nào: anh không đứng trước tôi để che gió, tôi không đứng sau anh để mượn ánh sáng.

Đúng lúc đó, Dư Hạ gọi tới, giọng căng hiếm thấy. “Chiêu Ninh, Duyệt Nhan vừa gửi thư mời truyền thông khẩn. Hai giờ chiều nay, Kỷ Mạn Dao họp báo. Chủ đề là ‘sự thật về công thức phục hồi TQ-Repair 01 và hành vi dẫn dắt dư luận của Tự Quang’.” Tôi nhìn Lục Hoài Cẩn. Anh cũng nhìn tôi. Có người vừa mất một cái cớ, kẻ khác đã vội dựng một sân khấu mới. Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, rồi nói với Dư Hạ: “Vậy chuẩn bị đi. Hôm nay, chúng ta không chỉ trả lại lý do. Chúng ta trả lại cả sự thật.”